MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Mà Anh RểChương 4

Đừng Mà Anh Rể

Chương 4

1,028 từ · ~6 phút đọc

Ánh điện bừng sáng rồi lại vụt tắt sau một tiếng nổ lách tách của cầu chì. Căn nhà gỗ lại một lần nữa chìm vào bóng tối sâu thẳm, nhưng lần này, sự im lặng không còn mang tính chất của một sự cố kỹ thuật. Nó nặng nề, đặc quánh và mang đầy hơi thở của sự tội lỗi.

Diệp đứng chôn chân trong phòng khách, đôi chân trần miết nhẹ lên mặt sàn gỗ lành lạnh. Tiếng mưa vẫn gào thét ngoài kia, nhưng giờ đây nó giống như một bức tường ngăn cách cô và Khôi với thế giới đạo đức bên ngoài. Khôi đứng cách cô vài bước chân, bóng dáng cao lớn của anh in sẫm lên khung cửa sổ thỉnh thoảng lại rực sáng bởi những tia chớp xa xăm.

"Điện hỏng thật rồi." – Giọng Khôi vang lên, không còn sự dồn dập của nụ hôn vừa rồi, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng sợ. "Em đợi ở đây, anh đi lấy nến."

Diệp nghe tiếng bước chân của anh rời đi, rồi quay trở lại sau vài phút với một ngọn nến đặt trong giá đỡ bằng đồng. Ánh lửa bập bùng, nhỏ bé, chỉ đủ chiếu sáng một góc không gian hẹp giữa họ. Khôi đặt ngọn nến lên bàn ăn, ánh sáng hắt ngược lên khuôn mặt anh, làm sâu thêm những đường nét góc cạnh và đôi mắt đang chất chứa những suy nghĩ không thể thấu tỏ.

"Ăn đi em. Mì sẽ nguội mất."

Bữa tối của họ thật đơn giản: hai bát mì tôm nóng hổi nghi ngút khói và một đĩa nhỏ thịt nguội. Nhưng đối với Diệp, đây là bữa ăn nặng nề nhất trong cuộc đời cô. Cô ngồi đối diện với anh, chiếc áo sơ mi trắng quá khổ vẫn bao bọc lấy cơ thể, mùi đàn hương từ lớp vải dường như lại một lần nữa thâm nhập vào khứu giác, nhắc nhở cô về cái chạm nồng cháy ban nãy trên bệ bếp.

Diệp cúi đầu, dùng đũa gắp những sợi mì một cách chậm chạp. Cô không dám ngẩng lên, vì cô biết chỉ cần chạm phải ánh mắt của Khôi, mọi sự phòng thủ yếu ớt còn sót lại sẽ sụp đổ.

"Anh... anh rể, ngày mai mấy giờ thì chị Lan về ạ?" – Cô cố tình nhắc đến chị gái, như một cách để dựng lại ranh giới đang bị xóa nhòa.

Khôi dừng đũa. Tiếng mưa rơi trên mái nhà dường như to hơn. Anh không trả lời ngay, mà chậm rãi nhấp một ngụm rượu vang đỏ.

"Nếu bão tan, sáng sớm chị em sẽ về. Nhưng với tình hình này, có lẽ là phải đến trưa."

Khôi đặt ly rượu xuống, tiếng đế ly chạm vào mặt bàn gỗ vang lên khô khốc. Anh nhìn chằm chằm vào cô thiếu nữ đang ngồi đối diện. Trong ánh nến lung linh, Diệp trông càng mong manh và tội lỗi hơn bao giờ hết. Những giọt nước mưa còn sót lại trên tóc cô đã khô, nhưng đôi môi cô vẫn còn hơi sưng mọng – dấu vết của sự chiếm hữu mà anh vừa để lại.

"Diệp này, em đang sợ anh sao?"

"Em... em không..." – Diệp ngập ngừng, đôi bàn tay đan vào nhau dưới gầm bàn.

"Em sợ anh, hay em sợ chính bản thân mình?" – Khôi đứng dậy, chậm rãi vòng qua bàn ăn.

Tiếng bước chân anh rất nhẹ, nhưng đối với Diệp, nó giống như những nhát búa gõ vào lồng ngực. Anh dừng lại phía sau ghế của cô, hai tay đặt lên thành ghế, cúi xuống sát bên tai cô. Hơi nóng từ cơ thể anh lại một lần nữa bao vây lấy cô.

"Đừng nhắc đến Lan lúc này. Ở đây, trong căn nhà này, giữa cơn bão này... chỉ có anh và em."

Diệp rùng mình. Cô cảm nhận được một bàn tay của Khôi đang chậm rãi lướt trên vai cô, ngón tay anh len lỏi vào dưới cổ áo sơ mi, chạm vào làn da trần mịn màng nơi bờ vai. Một cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng cô. Sự đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc đang diễn ra dữ dội trong lòng cô gái 21 tuổi. Cô biết đây là sai trái, là phản bội người chị luôn hết mực yêu thương mình, nhưng sự quyến rũ của người đàn ông này, của không gian bóng tối này lại quá đỗi mãnh liệt.

"Anh rể... chúng ta không được... làm ơn..."

Lời van nài của cô chỉ càng làm tăng thêm sự hưng phấn của bản năng chiếm hữu trong Khôi. Anh không dừng lại, mà trái lại, bàn tay anh di chuyển xuống dưới, mơn trớn vùng xương quai xanh tinh tế.

"Em nói 'đừng', nhưng cơ thể em lại đang run lên vì anh." – Khôi thì thầm, giọng nói khàn đặc và đầy ma lực.

Ánh nến trên bàn khẽ chao đảo rồi tắt phụt bởi một cơn gió luồn qua khe cửa, đẩy cả hai trở lại với bóng tối đặc quánh. Trong bóng đêm ấy, Diệp nghe thấy tiếng hơi thở của mình hòa quyện với hơi thở của anh. Cô cảm nhận được nụ hôn của anh bắt đầu rơi xuống từ đỉnh đầu, dọc theo sống mũi, rồi dừng lại ở khóe môi cô.

"Bữa tối kết thúc rồi, Diệp ạ."

Khôi xoay ghế của cô lại, đối diện với anh. Trong bóng tối, cô không nhìn thấy mặt anh, nhưng cô cảm nhận được sự hiện diện đầy quyền uy của anh. Anh cúi xuống, bế thốc cô lên. Diệp vô thức vòng tay ôm lấy cổ anh, đầu tựa vào lồng ngực đang đập liên hồi của người đàn ông là chồng của chị gái mình.

Đêm nay, cơn mưa rào không chỉ gột rửa thành phố, mà nó còn đang cuốn trôi đi những rào cản cuối cùng trong căn nhà gỗ ngoại ô. Những khoảng lặng tội lỗi bắt đầu lấp đầy không gian, mở đầu cho một đêm dài mà cả hai sẽ chẳng bao giờ có thể quên được.