MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Mà Anh RểChương 5

Đừng Mà Anh Rể

Chương 5

899 từ · ~5 phút đọc

Khôi bế Diệp bước đi trong bóng tối của căn nhà gỗ, đôi chân anh quen thuộc với từng góc cạnh của sàn nhà đến mức không cần một tia sáng nào dẫn lối. Diệp vùi mặt vào hõm cổ anh, hít căng lồng ngực mùi hương đàn hương trộn lẫn với hơi thở nồng nàn của rượu vang. Cô cảm thấy mình như một kẻ mộng du, biết rõ phía trước là vực thẳm nhưng đôi chân vẫn không thể ngừng bước.

Anh đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn trong phòng ngủ dành cho khách. Tấm đệm mềm mại lún xuống dưới sức nặng của hai cơ thể. Khôi không vội vàng vồ vập, anh chống hai tay hai bên người cô, nhìn xuống khuôn mặt Diệp đang mờ ảo dưới ánh chớp từ cửa sổ hắt vào.

"Em vẫn còn thời gian để đẩy anh ra, Diệp ạ." – Giọng anh trầm xuống, một lời cảnh báo cuối cùng cho sự tử tế còn sót lại.

Diệp không trả lời bằng lời nói. Cô đưa bàn tay run rẩy chạm vào gò má góc cạnh của Khôi, rồi lướt xuống bờ vai săn chắc. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến cả hai cùng rùng mình. Thay vì đẩy ra, cô lại kéo anh thấp xuống, thu hẹp khoảng cách cuối cùng giữa hai người.

Khôi thở hắt ra một hơi, mọi rào cản lý trí trong anh hoàn toàn sụp đổ. Anh chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn sâu, nóng bỏng và đầy sự khao khát chiếm đoạt. Bàn tay anh luồn vào dưới chiếc áo sơ mi trắng, mơn trớn dọc theo mạn sườn mịn màng của cô. Làn da Diệp nóng rực, mỗi nơi tay anh đi qua đều để lại một sự run rẩy đầy hưng phấn.

Giữa lúc không gian đang nóng dần lên bởi những hơi thở gấp gáp, một âm thanh chói tai vang lên cắt ngang sự ám muội.

Rrrr... Rrrr... Rrrr...

Chiếc điện thoại của Diệp bỏ quên trên bàn trang điểm gần đó sáng rực lên, rung bần bật. Cả hai khựng lại. Trong bóng tối, cái tên hiển thị trên màn hình như một nhát dao đâm vào bầu không khí tình tự: "Chị Lan".

Diệp cứng đờ người, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Tiếng chuông điện thoại như tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vào lương tâm đang ngủ quên. Cô nhìn Khôi, thấy anh cũng đang nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập dường như đang cố kìm nén một con quái vật bên trong.

"Đừng nghe..." – Khôi thì thầm, giọng khàn đặc, anh định cúi xuống hôn cô một lần nữa để xua đi thực tế phũ phàng.

Nhưng tiếng chuông không dừng lại. Nó kiên trì, dai dẳng như sự hiện diện không thể xóa bỏ của Lan trong cuộc đời họ. Diệp đẩy nhẹ vai Khôi, cô run rẩy ngồi dậy, với lấy chiếc điện thoại. Bàn tay cô run đến mức suýt chút nữa đánh rơi nó xuống sàn.

"Em... em phải nghe. Chị ấy sẽ nghi ngờ mất."

Diệp hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại giọng nói rồi nhấn nút nghe. Khôi ngồi lặng yên bên cạnh, bóng anh đổ dài trên vách gỗ, im lìm như một pho tượng đá.

"A-alo... Chị Lan ạ?"

"Diệp đấy à? Sao nghe máy chậm thế em? Ở bên đó mưa to lắm không? Anh Khôi có nhà không em?" – Giọng Lan vang lên, ấm áp và tràn đầy sự quan tâm như mọi khi.

Diệp cảm thấy cổ họng mình khô khốc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự đắng ngắt của kẻ phản bội: "Vâng... mưa to lắm chị. Điện bị hỏng rồi... em đang ở phòng khách. Anh Khôi... anh ấy đang bận kiểm tra lại cửa sổ phía sau nhà ạ."

"Ừ, bảo anh ấy cẩn thận nhé. Chị lo quá, đường về đang bị sạt lở, chắc phải chiều mai chị mới về tới nơi. Em ở đó với anh rể nhớ giữ gìn, đừng để cảm lạnh nhé."

"Vâng... em biết rồi... Chị ngủ sớm đi ạ."

Diệp cúp máy. Chiếc điện thoại tối dần rồi tắt hẳn. Không gian rơi vào một khoảng lặng đến nghẹt thở. Cảm giác tội lỗi giờ đây không còn là một khái niệm trừu tượng, nó hiện hữu rõ rệt như một bức tường ngăn cách giữa cô và Khôi.

Khôi đột nhiên đứng dậy, anh đi tới cửa sổ, nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia. Lồng ngực anh vẫn phập phồng mạnh mẽ, nhưng ánh mắt đã lấy lại chút điềm tĩnh lạnh lùng.

"Em ngủ sớm đi." – Anh nói, giọng không ấm áp như lúc nãy, mà mang một chút xa cách của sự hối lỗi. "Anh sang phòng làm việc."

Diệp nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa. Chiếc áo sơ mi trắng trên người cô vẫn còn vương mùi hương của anh, nhưng trái tim cô giờ đây lại lạnh lẽo vô cùng. Cô biết, dù tối nay chưa có chuyện gì đi quá giới hạn cuối cùng, nhưng tâm hồn cô đã thực sự phạm tội.

Những khoảng lặng tội lỗi này sẽ còn ám ảnh cô trong suốt những đêm dài sắp tới, khi cơn mưa rào qua đi và thực tế trần trụi của mối quan hệ cấm kỵ bắt đầu phơi bày dưới ánh mặt trời.