Tiếng mưa gào thét suốt đêm cuối cùng cũng dịu lại khi bình minh bắt đầu ló dạng phía sau những rặng cây sũng nước. Ánh sáng của ngày mới không mang lại sự cứu rỗi, mà nó trần trụi lách qua khe cửa, chiếu thẳng vào sự thật ngổn ngang trong căn nhà gỗ.
Diệp thức dậy với đôi mắt trũng sâu vì cả đêm gần như không ngủ. Cô vẫn khoác trên mình chiếc áo sơ mi của Khôi, lớp vải giờ đây đã hơi nhăn nhúm, mang theo hơi ấm và mùi hương đàn hương đã trở nên quen thuộc đến mức ám ảnh. Cô bước ra khỏi phòng guest, đôi chân trần rón rén trên sàn gỗ như sợ làm thức tỉnh những ký ức tội lỗi của đêm qua.
Khôi đang đứng ở hiên nhà, bóng lưng anh cao lớn, cô độc giữa màn sương sớm. Anh đã thay một bộ đồ khác, chiếc áo phông đen ôm sát những thớ cơ săn chắc, đôi bàn tay gác lên lan can gỗ, nhìn ra khu vườn tan tác sau bão. Nghe tiếng động, anh không quay lại, nhưng giọng nói trầm thấp vang lên phá vỡ sự im lặng:
"Em tỉnh rồi à? Có nước nóng trong phích, em pha chút trà cho ấm người."
Diệp đứng khựng lại ở cửa. Sự bình thản của anh khiến cô cảm thấy vừa nhẹ nhõm, vừa có chút gì đó hụt hẫng cay đắng. Có phải đối với anh, những nụ hôn cháy bỏng và sự khao khát đêm qua chỉ là một phút yếu lòng do ngoại cảnh tác động?
"Vâng... Anh rể dậy sớm thế ạ?" – Cô cố tình dùng lại xưng hiệu "anh rể" như một cách tự nhắc nhở bản thân về thực tế.
Khôi lúc này mới quay lại. Dưới ánh sáng ban ngày, đôi mắt anh không còn rực cháy dục vọng như đêm qua, nhưng nó sâu thẳm và chất chứa một nỗi buồn khó tả. Anh nhìn cô, ánh mắt dừng lại ở chiếc cổ áo sơ mi hơi trễ xuống, để lộ dấu vết mờ nhạt mà anh đã để lại trên làn da trắng ngần của cô.
"Anh không ngủ được." – Khôi bước lại gần, khoảng cách giữa họ lại một lần nữa thu hẹp, nhưng lần này ranh giới mong manh ấy dường như được xây bằng lớp kính vạn hoa, lung linh nhưng dễ vỡ. "Về chuyện đêm qua..."
"Anh đừng nói nữa." – Diệp ngắt lời, cô cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau. "Em biết... đó chỉ là vì bóng tối, vì cơn bão thôi. Chị Lan sắp về rồi."
Khôi nhìn cô gái nhỏ trước mặt, người đang cố gắng dùng lý trí để phủ nhận sự rung động của cơ thể. Anh tiến thêm một bước, đưa tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải đối diện với mình. Ngón tay cái của anh vuốt nhẹ qua làn môi hơi sưng của cô, một cử chỉ mang tính chiếm hữu hơn là an ủi.
"Diệp, đừng lừa dối bản thân. Cơn bão ngoài kia đã tan, nhưng cơn bão trong lòng chúng ta thì chưa."
Hơi thở của anh lại một lần nữa bao vây lấy cô. Trong sự tỉnh táo của buổi sáng, cái chạm này còn mang sức nặng hơn cả đêm qua. Diệp cảm thấy tim mình đập liên hồi, đôi môi cô run rẩy muốn thốt lên lời từ chối, nhưng cơ thể lại như một chiếc lò xo bị ép chặt, chỉ trực chờ bùng nổ.
"Nhưng chị Lan... chị ấy là chị em... chị ấy yêu anh rất nhiều." – Diệp thầm thì, nước mắt chực trào ra.
"Anh biết." – Giọng Khôi khàn đặc – "Đó là lý do vì sao chúng ta đều là những kẻ tội đồ. Nhưng tối qua, khi anh hôn em, anh không hề nghĩ đến ai khác ngoài em."
Anh cúi xuống, không phải một nụ hôn chiếm đoạt, mà là một nụ hôn nhẹ nhàng, trân trọng lên trán cô. Cái chạm ấy chứa đựng sự dịu dàng và cả một lời hứa hẹn đầy nguy hiểm. Ngay lúc đó, tiếng động cơ ô tô từ xa vọng lại, phá tan bầu không khí đặc quánh giữa hai người.
Cả hai cùng giật mình. Chiếc xe của Lan đang tiến vào con đường đất dẫn đến nhà.
"Em vào thay đồ đi. Nhanh lên!" – Khôi đẩy nhẹ vai cô, giọng anh trở nên gấp gáp.
Diệp hốt hoảng chạy vào phòng, tim đập như sấm đánh trong lồng ngực. Cô cởi vội chiếc áo sơ mi trắng – minh chứng của một đêm tội lỗi – rồi mặc lại bộ váy voan của mình đã được Khôi sấy khô từ lúc nào. Khi cô bước ra ngoài, cũng là lúc chiếc xe của Lan dừng trước sân.
Khôi đứng ở hiên, gương mặt đã lấy lại vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng của một người chồng mẫu mực. Lan bước xuống xe, rạng rỡ và tươi tắn, cô chạy lại ôm chầm lấy chồng mình.
"Em về rồi đây! May mà bão tan sớm. Diệp đâu anh? Con bé có sao không?"
Khôi vòng tay ôm lấy vợ, nhưng ánh mắt anh lại xuyên qua vai Lan, nhìn thẳng vào Diệp đang đứng lấp ló sau cánh cửa gỗ.
"Diệp ở trong nhà. Cô ấy vẫn ổn."
Diệp bước ra, cố gắng nặn một nụ cười tự nhiên nhất có thể. Nhưng khi ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của chị gái, một cảm giác ghê tởm bản thân trỗi dậy mạnh mẽ. Cô thấy mình như một kẻ trộm vừa đánh cắp một thứ quý giá nhất của chị mình, và dù đã trả lại, nhưng dấu vết của sự xâm phạm thì vẫn còn mãi đó.
Ranh giới mong manh giữa sự phản bội và lòng trung thành giờ đây đã bị xé toạc. Lan không biết gì cả, cô vẫn đang kể về chuyến công tác, nhưng giữa Khôi và Diệp, một sợi dây vô hình đã được thiết lập – một bí mật đen tối mà mỗi khi chạm mặt, nó sẽ lại bùng cháy như ngọn nến trong đêm bão.