MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Mà Anh RểChương 7

Đừng Mà Anh Rể

Chương 7

1,166 từ · ~6 phút đọc

Lan về nhà mang theo sự ồn ào và sức sống của một người phụ nữ hạnh phúc, lấp đầy những khoảng trống tĩnh lặng mà cơn bão đêm qua đã bỏ lại. Cô không ngừng kể về những rắc rối khi đường bị sạt lở, về những món quà đặc sản cô mua cho Diệp và Khôi. Lan vô tư ôm lấy cánh tay chồng, ríu rít cười nói mà không hề nhận ra sự căng thẳng tột độ đang bao trùm lấy hai người còn lại trong căn phòng.

Diệp vội vã thu dọn đồ đạc. Cô cảm thấy mỗi phút giây ở lại đây đều là một sự tra tấn lên lòng tự trọng. Cô sợ ánh mắt của mình sẽ phản bội chính mình, sợ rằng chỉ cần sơ ý một chút, chị Lan sẽ nhìn thấy sự hoảng loạn và thèm khát vẫn còn vương trên gương mặt cô.

"Diệp này, hay ở lại ăn cơm trưa với anh chị rồi hẵng về? Chị mới mua được măng ngon lắm." – Lan vừa cất đồ vừa nói vọng ra.

"Dạ thôi... em có tiết học quan trọng vào buổi chiều, phải về chuẩn bị bài ạ." – Diệp nói dối, giọng cô hơi run nhưng may mắn là Lan đang bận rộn nên không để ý.

Khôi đứng tựa lưng vào giá vẽ, tay cầm tách cà phê đã nguội ngắt. Anh không nhìn Lan, mà ánh mắt dường như dán chặt vào bóng dáng nhỏ bé của Diệp đang cuống cuồng nhét xấp tài liệu vào túi xách. Anh lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng khiến Diệp giật mình:

"Để anh chở em ra trạm xe buýt. Đường đất sau bão còn trơn lắm, xe đạp của em không đi nổi đâu."

"Kìa anh, để em chở Diệp đi cũng được mà. Anh nghỉ ngơi đi, tối qua anh thức canh cửa cả đêm còn gì." – Lan ngăn cản.

Khôi không nhìn vợ, anh chỉ nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn khóa chặt lấy Diệp: "Em mới đi xe đường dài về, mệt rồi. Cứ để anh."

Sự quyết liệt của Khôi khiến Lan không thể chối từ. Diệp chỉ biết im lặng, cúi đầu đi theo sau bóng lưng vững chãi của anh ra phía gara xe.

Chiếc xe bán tải chuyển bánh trên con đường đất lầy lội. Trong không gian hẹp của cabin xe, mùi hương nước hoa nhẹ nhàng của Lan ban nãy đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại mùi da thuộc và mùi hương đàn hương đặc trưng của Khôi. Sự im lặng giữa hai người kéo dài, ngột ngạt đến mức Diệp cảm thấy khó thở.

Khôi lái xe bằng một tay, tay kia vô tình đặt lên cần số, rất gần với đùi của Diệp. Mỗi lần anh chuyển số, mu bàn tay anh lại khẽ lướt qua lớp vải váy mỏng manh của cô. Một cái chạm nhẹ, nhưng trong sự tỉnh táo và dưới ánh nắng rực rỡ của buổi sáng, nó giống như một ngọn lửa đốt cháy lớp vỏ bọc bình thản của Diệp.

"Em định trốn chạy đến bao giờ?" – Khôi đột ngột lên tiếng, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước.

"Em không trốn chạy... em chỉ đang làm điều đúng đắn." – Diệp bám chặt lấy quai túi xách, móng tay bấm sâu vào lớp da nhân tạo.

"Điều đúng đắn?" – Khôi khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy tự giễu – "Đúng đắn là khi em run lên dưới nụ hôn của anh đêm qua sao? Đúng đắn là khi em mặc áo của anh và không muốn anh dừng lại?"

"Anh đừng nói nữa! Làm ơn..." – Giọng Diệp nghẹn lại, nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên gò má. "Đó là lỗi lầm. Một lỗi lầm mà chúng ta phải quên đi."

Khôi đột ngột đạp phanh. Chiếc xe dừng lại giữa một đoạn đường vắng, xung quanh chỉ có những rặng tre xào xạc sau bão. Anh quay sang, vươn tay kéo Diệp lại sát gần mình. Bàn tay anh siết chặt lấy gáy cô, buộc cô phải nhìn vào đôi mắt đang rực cháy sự chiếm hữu của mình.

"Anh không quên được, Diệp ạ. Và em cũng vậy. Chúng ta đã cùng nhau bước qua ranh giới đó rồi."

Anh cúi xuống, hôn cô một lần nữa. Không còn là nụ hôn dịu dàng lúc sáng, nụ hôn lần này mang theo sự giận dữ, khao khát và cả sự tuyệt vọng của một mối quan hệ cấm kỵ. Diệp muốn đẩy anh ra, cô muốn hét lên, nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách trung thực nhất – cô đón nhận anh, lưỡi cô quấn lấy lưỡi anh trong một vũ điệu đầy tội lỗi ngay trên chiếc xe mà hằng ngày anh vẫn dùng để chở chị gái cô đi làm.

Cảm giác kích thích khi làm điều sai trái ngay giữa thanh thiên bạch nhật, ngay trên con đường dẫn về nhà của chị gái khiến Diệp cảm thấy cả người tê dại. Bàn tay Khôi luồn vào trong tóc cô, siết nhẹ, trong khi bàn tay kia bắt đầu thám hiểm dọc theo đường cong của cơ thể cô dưới lớp váy voan.

"Anh rể... người ta sẽ thấy mất..." – Diệp hổn hển, môi rời môi anh chỉ trong gang tấc.

"Không ai thấy cả. Ở đây chỉ có anh và em."

Khôi áp mặt vào cổ cô, hít lấy mùi hương thanh tân mà anh đã khao khát suốt cả đêm dài trằn trọc. Anh biết mình đang điên, đang hủy hoại tất cả, nhưng sự tồn tại của Diệp – sự mềm mại và ngây thơ này – là thứ thuốc độc ngọt ngào nhất mà anh không cách nào cai nổi.

Sau vài phút cuồng nhiệt đầy tội lỗi, Khôi buông cô ra. Anh chỉnh lại cổ áo cho Diệp, rồi nổ máy xe đi tiếp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Khi xe dừng lại ở trạm xe buýt, Khôi đưa cho Diệp một mảnh giấy nhỏ có ghi một địa chỉ lạ và một mốc thời gian.

"Chiều thứ Năm tuần sau, nếu em muốn lấy lại xấp bản vẽ em bỏ quên ở nhà anh... hãy đến đây."

Diệp nhìn mảnh giấy, tim đập loạn nhịp. Cô biết đó không chỉ là cái hẹn lấy bản vẽ. Đó là lời mời gọi vào một vũ điệu trong bóng tối sâu hơn, nơi không có ánh sáng của đạo đức, không có sự hiện diện của chị Lan, chỉ có cô và anh rể với những khao khát cháy bỏng không thể gọi tên.

Bước xuống xe, Diệp không dám ngoái đầu nhìn lại. Cô bước đi trong sự hoang mang tột độ, nhưng trong thâm tâm, cô biết mình sẽ đến địa chỉ đó. Cơn mưa rào đêm qua không làm sạch đi tội lỗi, nó chỉ khiến cho những mầm mống của sự phản bội nảy mầm mạnh mẽ hơn trong bóng tối.