MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Mà Anh RểChương 8

Đừng Mà Anh Rể

Chương 8

817 từ · ~5 phút đọc

Những ngày sau đó đối với Diệp là một chuỗi những giờ phút tra tấn tâm hồn. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô đều thấy ánh mắt thâm trầm của Khôi và cảm nhận được hơi nóng từ bàn tay anh trên da thịt mình. Cô cố tình tránh mặt Lan, lấy cớ bận đồ án tốt nghiệp để không phải sang nhà ăn cơm, vì cô sợ rằng mình sẽ vỡ vụn dưới ánh nhìn bao dung của chị gái.

Thế nhưng, mảnh giấy nhỏ mà Khôi đưa vẫn nằm im lìm trong ví, như một mồi lửa âm ỉ chỉ chờ trực thiêu cháy chút lý trí cuối cùng của cô. Chiều thứ Năm, trời lại lất phất mưa. Diệp đứng trước một tòa chung cư cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ tại quận nội thành. Đây không phải biệt thự vườn nơi Lan và Khôi đang sống, mà là một căn hộ nhỏ anh thuê để làm xưởng thiết kế riêng – nơi Lan cũng hiếm khi đặt chân tới.

Diệp hít một hơi sâu, đôi tay run rẩy nhấn chuông. Cánh cửa mở ra ngay lập tức, như thể người bên trong đã đứng đợi cô từ rất lâu.

Khôi xuất hiện với vẻ ngoài có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt lại bừng lên một tia sáng kỳ lạ khi thấy cô. Anh không nói gì, chỉ lùi lại để cô bước vào. Căn phòng ngập tràn bản thảo, mô hình kiến trúc và mùi thuốc lá nhạt. Không gian này hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài, kín đáo và đầy hơi thở cá nhân của anh.

"Em cứ tưởng... anh sẽ không đến." – Diệp lí nhí, cô vẫn đứng gần cửa, tay bám chặt lấy túi xách như một cách tự bảo vệ.

"Anh biết em sẽ đến." – Khôi đóng cửa lại, tiếng khóa lạch cạch vang lên khô khốc, cắt đứt sự liên hệ với thế giới đạo đức ngoài kia.

Anh tiến lại gần cô, bước chân chậm rãi nhưng đầy áp lực. Diệp lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào cánh cửa gỗ cứng nhắc. Khôi chống tay lên cửa, khóa chặt cô trong vòng tay mình. Dưới ánh đèn neon mờ ảo của căn phòng, gương mặt anh trở nên góc cạnh và nguy hiểm hơn bao giờ hết.

"Bản vẽ của em... anh để đâu rồi?" – Diệp cố gắng tìm một chủ đề để phá tan sự ngột ngạt, nhưng giọng nói của cô phản bội cô, nó run rẩy và mang đầy sự mời gọi.

"Bản vẽ ở trên bàn. Nhưng cả anh và em đều biết, em đến đây không phải vì nó."

Khôi cúi xuống, hơi thở nóng hổi của anh phả lên cánh mũi cô. Anh không vội vã chiếm lấy môi cô như ở trên xe, mà anh chậm rãi dùng chóp mũi cọ xát vào mũi cô, một cử chỉ mơn trớn đầy khiêu khích.

"Đừng mà anh rể... chúng ta đã hứa là sẽ quên đi..."

"Anh không hứa." – Khôi thì thầm, bàn tay anh bắt đầu lướt dọc từ bờ vai xuống eo cô, siết nhẹ khiến Diệp khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng. "Anh đã cố quên, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, anh đều thấy em trong chiếc áo sơ mi của anh. Anh thấy đôi chân em, thấy ánh mắt em nhìn anh lúc đó."

Bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo phông mỏng của Diệp, chạm vào làn da trần nóng rực ở thắt lưng cô. Sự tiếp xúc đột ngột khiến Diệp rùng mình, đầu gối cô như muốn khuỵu xuống. Sự phản kháng yếu ớt của cô dần tan biến, thay vào đó là một sự khao khát tội lỗi đang bùng cháy dữ dội.

Khôi bế thốc cô lên bàn làm việc, gạt phăng những bản vẽ thiết kế sang một bên. Những tờ giấy trắng rơi lả tả trên sàn nhà, giống như những nguyên tắc đạo đức bị họ dẫm đạp dưới chân. Anh chen vào giữa hai chân cô, áp sát cơ thể mình vào sự mềm mại của thiếu nữ.

Trong không gian chật hẹp của căn hộ bí mật, mọi rào cản cuối cùng đã bị phá vỡ. Diệp không còn gọi anh là "anh rể" nữa. Cô ôm lấy cổ anh, kéo anh vào một nụ hôn sâu, nồng cháy và tràn đầy sự tuyệt vọng. Cô biết mình đang rơi xuống vực thẳm, nhưng trong vòng tay của người đàn ông này, vực thẳm ấy bỗng trở nên ngọt ngào đến lạ kỳ.

Những khoảng lặng tội lỗi giờ đây được lấp đầy bởi tiếng thở dốc và nhịp tim hỗn loạn. Ở nơi này, không có Lan, không có sự phán xét, chỉ có hai linh hồn đang lạc lối tìm thấy nhau trong một vũ điệu của dục vọng và sự phản bội.