MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Mà Anh RểChương 9

Đừng Mà Anh Rể

Chương 9

836 từ · ~5 phút đọc

Căn hộ nhỏ chìm vào sự tĩnh lặng đến tê người, chỉ còn nghe thấy tiếng máy điều hòa chạy rì rào đều đặn. Trên chiếc bàn làm việc ngổn ngang những bản vẽ bị xô lệch, Diệp ngồi lặng lẽ, đôi vai gầy guộc run rẩy dưới ánh đèn neon trắng lạnh lẽo. Chiếc váy voan ban nãy còn ngay ngắn, giờ đây nhăn nhúm và xộc xếch, phản chiếu chính tâm hồn đang vỡ nát của cô.

Khôi đứng bên cửa sổ, tay kẹp một điếu thuốc lá vừa mới châm. Khói thuốc trắng mờ ảo bao phủ lấy gương mặt anh, che đi sự dằn vặt đang hiện rõ trong từng thớ cơ. Không ai nói với ai câu nào. Những khao khát cháy bỏng vừa nổ tung ban nãy giờ đây nhường chỗ cho một thực tế trần trụi và đắng ngắt.

Sự tỉnh táo là thứ đáng sợ nhất sau mỗi lần sai lầm.

"Diệp này..." – Khôi lên tiếng, giọng anh khản đặc và nặng nề như thể mang theo cả khối chì.

Diệp khẽ giật mình, cô vội vã kéo lại cổ áo, cố gắng che đi những dấu vết đỏ thẫm mà anh vừa để lại trên làn da trắng ngần của mình. "Anh đừng nói gì cả. Làm ơn."

Cô nhảy xuống khỏi bàn, đôi chân trần chạm vào mặt sàn lạnh toát khiến cô rùng mình. Diệp lúi húi nhặt lại xấp bản vẽ của mình dưới sàn nhà. Những tờ giấy trắng tinh khôi đêm qua giờ đây đã in hằn những vết nhăn, những dấu chân – giống như sự trong trắng và tôn nghiêm của cô đã bị vấy bẩn không cách nào gột rửa.

Khôi dập tắt điếu thuốc, anh bước lại gần, định đặt tay lên vai cô nhưng Diệp đã lùi lại một bước đầy cảnh giác. Ánh mắt cô nhìn anh lúc này không còn sự mê muội, khao khát, mà là một sự sợ hãi tột cùng.

"Chúng ta đã làm gì thế này, anh Khôi?" – Cô thì thầm, nước mắt bắt đầu tuôn rơi không kiểm soát. "Em đã phản bội chị ấy. Anh đã phản bội vợ mình. Em làm sao có thể nhìn mặt chị Lan được nữa?"

"Diệp, nghe anh nói..." – Khôi bước tới, giữ chặt lấy hai vai cô, buộc cô phải đứng yên. "Lỗi là ở anh. Anh đã không kiềm chế được bản thân. Nhưng em có phủ nhận được không? Rằng giữa chúng ta không chỉ là dục vọng, mà là một thứ gì đó đã nhen nhóm từ rất lâu rồi?"

"Dù nó là gì, nó cũng là sai trái!" – Diệp hét lên, giọng cô lạc đi giữa căn phòng vắng. "Nó là tội lỗi! Anh là chồng của chị em!"

Khôi nhìn sâu vào đôi mắt đẫm lệ của cô, sự đau đớn trong lòng anh trỗi dậy mạnh mẽ. Anh biết mình là một kẻ đê tiện. Anh yêu Lan, một tình yêu của sự ổn định và trách nhiệm. Nhưng ở Diệp, anh tìm thấy một sự đồng điệu về tâm hồn nghệ sĩ, một sức hút thanh xuân mãnh liệt mà anh đã đánh mất từ lâu. Anh muốn bảo vệ cô, nhưng chính anh lại là người làm tổn thương cô sâu sắc nhất.

Diệp đẩy mạnh tay Khôi ra, cô gom vội đồ đạc rồi chạy nhanh ra phía cửa. Trước khi bước ra ngoài, cô quay lại, nhìn căn phòng bí mật này một lần cuối. Nơi đây từng là thánh đường nghệ thuật của anh, nhưng giờ đây trong mắt cô, nó chẳng khác nào một chiếc lồng giam cầm lương tâm.

"Đừng liên lạc với em nữa. Đừng bắt em phải đến đây thêm một lần nào nữa."

Cánh cửa đóng sầm lại. Diệp chạy như điên dại xuống cầu thang, cô không màng đến cơn mưa phùn đang làm ướt đẫm gương mặt mình. Cô chạy để thoát khỏi mùi đàn hương vẫn còn bám trên cơ thể, chạy để thoát khỏi cảm giác tê dại mà bàn tay Khôi vừa để lại.

Nhưng dù có chạy xa đến đâu, Diệp cũng biết rằng cô không thể thoát khỏi bóng ma của sự phản bội. Mỗi khi nhìn thấy nụ cười hiền hậu của chị Lan, mỗi khi nghe thấy giọng nói ấm áp của chị, lòng cô sẽ lại đau nhói như bị nghìn mũi kim đâm vào.

Tối hôm đó, Diệp về đến phòng trọ, cô lao vào phòng tắm và chà xát làn da mình đến đỏ ửng dưới làn nước nóng. Cô muốn xóa đi mọi dấu vết, muốn quên đi tất cả. Nhưng trong thâm tâm, cô hiểu rõ hơn ai hết: ranh giới mong manh đã hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn là cô em gái ngây thơ của ngày xưa, và Khôi cũng không còn là người anh rể đáng kính.

Họ đã chính thức bước vào một cuộc chơi mà ở đó, kẻ thắng cũng chính là kẻ bại trận thảm hại nhất.