Căn biệt thự vườn tối nay rực rỡ ánh đèn. Lan đã chuẩn bị cho bữa tiệc kỷ niệm ba năm ngày cưới của cô và Khôi một cách vô cùng tỉ mỉ. Những dải lụa mềm mại, những lọ hoa hồng trắng tinh khôi đặt dọc hành lang, và cả mùi tinh dầu oải hương dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian. Mọi thứ đều toát lên vẻ viên mãn, ấm cúng của một gia đình hạnh phúc kiểu mẫu.
Diệp đứng trước gương trong phòng tắm, bàn tay run rẩy cầm thỏi son đỏ điểm nhẹ lên môi. Cô đã cố lấy lý do ốm để không đến, nhưng Lan đã gọi điện nài nỉ, nói rằng đây là dịp quan trọng nhất trong năm và chị không muốn thiếu vắng cô em gái duy nhất. Diệp mặc một chiếc đầm đen kín cổng cao tường, như một nỗ lực vô vọng để che giấu những dấu vết tội lỗi vẫn còn âm ỉ trên da thịt.
"Diệp ơi! Em xong chưa? Ra giúp chị bày nến lên bàn nào!" – Tiếng Lan lanh lảnh từ phòng khách vọng vào.
"Em ra ngay đây chị."
Diệp hít một hơi thật sâu, cố nặn ra một nụ cười rồi bước ra ngoài. Ngay tại sảnh chính, cô chạm mặt Khôi. Anh đang mặc một bộ vest đen lịch lãm, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, trông anh đúng phong thái của một người chồng thành đạt, đáng tin cậy. Khi ánh mắt hai người giao nhau, một luồng điện xẹt qua, khiến Diệp suýt nữa thì đánh rơi chiếc khay bạc trên tay.
Khôi không nói gì, anh chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại tối sầm lại khi nhìn thấy chiếc cổ áo cao che kín của Diệp. Anh biết đằng sau lớp vải đó là gì, và anh cũng biết trái tim cô đang run rẩy đến thế nào.
Bữa tiệc bắt đầu với sự góp mặt của một vài người bạn thân thiết của Khôi. Lan rạng rỡ như một nữ thần, cô luôn tay rót rượu, gắp thức ăn cho chồng và không quên quay sang trêu chọc Diệp.
"Anh Khôi xem, con bé Diệp dạo này học hành vất vả quá hay sao mà gầy đi hẳn. Hôm nay anh phải bắt nó uống chút rượu vang để chúc mừng vợ chồng mình đấy nhé!"
Khôi cầm ly rượu, chậm rãi đứng dậy. Anh nhìn Lan, rồi ánh mắt vô tình hay hữu ý lại dừng lại trên gương mặt đang tái nhợt của Diệp.
"Cảm ơn em, Lan. Vì đã luôn ở bên anh." – Anh nói, giọng trầm ấm nhưng Diệp cảm nhận được sự gượng gạo trong đó. Anh quay sang Diệp, giơ ly rượu về phía cô: "Nào Diệp, chúc mừng cho... sự bền vững của gia đình chúng ta."
Từ "gia đình" thốt ra từ miệng Khôi lúc này đối với Diệp như một lời mỉa mai cay độc. Cô cầm ly rượu, đôi môi run rẩy nhấp một ngụm nhỏ. Chất lỏng màu đỏ chát đắng trôi xuống cổ họng, khiến cô thấy lồng ngực mình thắt lại.
Đến giữa bữa tiệc, Lan vào bếp để lấy thêm món tráng miệng. Các vị khách đang mải mê bàn luận về một công trình kiến trúc mới ngoài ban công. Trong phòng ăn rộng lớn, chỉ còn lại Khôi và Diệp.
Khôi đứng dậy, anh không đi ra ban công mà tiến lại phía Diệp. Anh đứng sau lưng cô, đôi bàn tay to lớn đặt lên vai cô, bóp nhẹ. Một cái chạm công khai nhưng đầy ám muội.
"Đừng căng thẳng thế, em sẽ làm Lan nghi ngờ đấy." – Anh thì thầm, hơi thở nồng mùi rượu vang phả sát bên tai cô.
"Anh buông em ra... Chị Lan sẽ thấy bây giờ." – Diệp nói khẽ, hơi thở cô dồn dập, đôi vai run rẩy dưới sự tiếp xúc của anh.
"Chị em đang bận trong bếp rồi." – Bàn tay Khôi không buông ra mà ngược lại, anh luồn ngón tay vào gáy cô, khẽ mơn trớn vùng da nhạy cảm nơi chân tóc. "Chiếc đầm này không hợp với em bằng chiếc áo sơ mi của anh tối đó đâu."
Diệp cảm thấy một sự sỉ nhục lẫn khao khát trỗi dậy cùng lúc. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng sự hiện diện mạnh mẽ của anh, mùi đàn hương quen thuộc lại khiến cô tê liệt. Đúng lúc đó, tiếng bước chân của Lan vang lên từ phía nhà bếp.
Khôi nhanh chóng rút tay lại, thản nhiên cầm ly rượu vang lên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Diệp thì vội vã đứng dậy, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và sợ hãi.
"Nào, món bánh ngọt yêu thích của Diệp đây!" – Lan hào hứng bưng khay bánh ra, hoàn toàn không hay biết về vở kịch đầy tội lỗi vừa diễn ra ngay trước mắt mình.
Suốt thời gian còn lại của bữa tiệc, Diệp cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề của sự hạnh phúc. Cô nhìn chị gái tựa đầu vào vai chồng, nhìn Khôi mỉm cười đáp lại, và cô nhận ra rằng mình chính là một vết nứt đen tối đang dần phá hủy bức tranh hoàn mỹ này.
Khi buổi tiệc kết thúc, Lan khăng khăng đòi Diệp ở lại ngủ qua đêm vì đã quá muộn và cô lại có vẻ say.
"Thôi mà, ngủ lại đây với chị, mai hai chị em mình đi mua sắm. Anh Khôi, anh sắp xếp phòng khách cho em nó nhé!"
Khôi nhìn Diệp, một nụ cười bí hiểm hiện lên trên khóe môi: "Được thôi, để anh lo."
Diệp nhìn vào đôi mắt ấy và cô biết, đêm nay sẽ là một đêm dài nữa mà ranh giới giữa đúng và sai sẽ bị cơn bão lòng quét sạch. Cảm giác tội lỗi hòa quyện với sự kích thích của việc làm điều sai trái ngay dưới mái nhà của chị gái khiến cô thấy nghẹt thở.