Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trong phòng khách chưa bao giờ nghe nặng nề đến thế. Gia ngồi bất động trên ghế sofa cũ nát, đôi mắt dán chặt vào kẽ hở dưới cánh cửa phòng ngủ của mẹ. Ánh sáng xanh lét từ chiếc đèn đường hắt qua khe cửa sổ vỡ, soi rõ những hạt bụi lờ lững trong không khí. Vùng Xám đêm nay im ắng một cách đáng sợ, cái im lặng của một nghĩa trang chờ đợi những xác chết thức giấc.
"Anh Gia... sao anh không bật đèn?"
Tiếng của Linh vang lên từ phía sau, nhỏ và run rẩy. Cô bé đứng tựa cửa phòng mình, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Gia không quay đầu lại, giọng anh khản đặc: "Tiết kiệm điện đi. Quân đội mới cắt bớt định mức của khu này rồi."
Linh tiến lại gần, ngồi thụp xuống cạnh anh, giọng bỗng nghẹn lại: "Mẹ... vẫn chưa ra ăn tối. Anh bảo mẹ chỉ bị cảm lạnh thôi mà? Cảm lạnh sao lại phải chốt cửa kỹ thế?"
Gia siết chặt bàn tay đang đặt trên đầu gối. Anh có thể cảm nhận được sự tự phụ của một sinh viên y khoa đang sụp đổ trong lồng ngực. Anh nhớ lại buổi chiều hôm qua, khi mẹ trở về từ khu chợ đen với túi gạo mốc trên tay. Bà mỉm cười, nhưng tay áo khoác bị rách một đường dài ở bắp tay.
"Mẹ bị vấp vào hàng rào kẽm gai thôi, không sao đâu Gia," bà đã nói thế.
Nhưng Gia đã nhìn thấy. Vết trầy xước đó không phải do kim loại gây ra. Nó là vết cào của móng tay người—loại móng tay thâm đen, cứng đờ của những kẻ đang "Than Khóc".
"Mẹ cần nghỉ ngơi, Linh. Em đi ngủ đi," Gia gằn giọng, cố xua đuổi sự sợ hãi đang bò trườn trên gáy.
"Nhưng em nghe thấy tiếng mẹ khóc," Linh bật khóc nức nở, đôi vai nhỏ bé rung lên. "Không phải tiếng khóc bình thường. Nó giống như... tiếng gió rít qua khe cửa ấy. Anh ơi, mẹ có bị sao không?"
Gia đứng bật dậy, sự lạnh lùng giả tạo là vũ khí duy nhất anh còn lại. "Anh nói là không sao! Đi ngủ ngay!"
Linh giật mình, hoảng sợ nhìn anh trai rồi lẳng lặng đi về phòng. Khi tiếng cửa phòng em gái đóng lại, Gia mới dám buông lỏng hơi thở. Anh bước chậm rãi về phía phòng mẹ, tay run rẩy chạm vào tay nắm cửa. Anh đã khóa nó từ bên ngoài bằng một sợi xích sắt lấy từ kho.
"Mẹ ơi?" anh thì thầm.
Bên trong không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng sột soạt của vải vóc chà xát xuống sàn nhà. Gia hít một hơi sâu, lấy chiếc khẩu trang y tế dày cộm đeo lên, rồi tra chìa vào ổ khóa.
Căn phòng nồng nặc mùi thuốc tẩy hòa lẫn với một thứ mùi lợm giọng—mùi của sắt rỉ và thịt ôi. Bà Mai đang ngồi bệt dưới góc phòng, quay lưng lại phía cửa. Dưới ánh đèn pin cầm tay lờ mờ của Gia, bóng bà đổ dài trên tường như một con quái vật dị dạng.
"Mẹ, con mang nước cho mẹ đây."
Bà Mai khẽ cử động. Khi bà quay mặt lại, trái tim Gia như ngừng đập. Dưới gầm giường, những giọt chất lỏng màu đen đặc quánh đã bắt đầu thấm xuống nền gạch. Gương mặt mẹ anh nhợt nhạt như sáp, nhưng thứ kinh khủng nhất là đôi mắt. Những tia máu đỏ thẫm đã vỡ vụn, tạo thành những vệt dài đen lánh chảy xuống gò má, trông như bà đang khóc bằng mực đặc.
Ngày thứ nhất. Giai đoạn khởi đầu của virus W-7.
"Gia... chạy đi con..." Bà thào thào, giọng nói nghe như có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang cào xé trong cổ họng. "Mẹ thấy... chúng nó... chúng nó đang thì thầm trong đầu mẹ..."
Gia lao đến, định nắm lấy tay bà nhưng rồi khựng lại. Quy tắc sống còn đầu tiên của ngành y: Tránh tiếp xúc trực tiếp với dịch thể bệnh nhân. Nhưng đây là mẹ anh.
Anh nhìn thấy vết cào trên tay bà giờ đã sưng tấy, tím tái và tỏa ra những đường gân đen rẽ nhánh như rễ cây bò lên vai. Anh lùi lại một bước, chiếc đồng hồ bấm giờ trong túi quần vô tình bị chạm vào, bắt đầu đếm ngược.
Tích. Tích. Tích.
168 giờ chính thức bắt đầu.
Bỗng nhiên, từ phía hành lang chung cư, tiếng loa phóng thanh rè rè của Đội Thanh Trừng vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng của đêm tối:
"Thông báo: Cư dân khu vực 4B. Biệt đội Quét Sạch sẽ tiến hành kiểm tra thân nhiệt đột xuất trong 5 phút nữa. Yêu cầu mọi người mở cửa và đứng xếp hàng. Ai chống đối sẽ bị xử lý theo luật quân sự."
Gia chết lặng. Ánh đèn pin trong tay anh run bần bật. Nếu Đại úy Quách bước vào căn phòng này, mẹ anh sẽ bị thiêu sống ngay lập tức.
Anh nhìn mẹ, nhìn những vệt máu đen trên mặt bà, rồi nhìn ra cánh cửa hầm cũ kỹ nằm khuất dưới tấm thảm mục nát giữa phòng. Đó là lối thoát duy nhất, và cũng là nấm mồ mà anh sắp sửa tự tay đào cho người thân của mình.
"Mẹ, con xin lỗi..." Gia nghẹn ngào, nắm lấy vai bà, kéo bà về phía cửa hầm.
Tiếng giày ủng nện sầm sập ngoài cầu thang bộ mỗi lúc một gần. Thế giới của Gia bắt đầu sụp đổ chỉ sau một vết trầy xước vô tình.