Gia cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng, thấm đẫm chiếc áo sơ mi sờn cũ. Tiếng loa phóng thanh của Đội Thanh Trừng như một lưỡi dao cứa vào sự tĩnh lặng nghẹt thở của căn phòng.
Năm phút. Anh chỉ có đúng năm phút để giấu nhẹm đi một sự thật đủ để thiêu rụi cả tòa chung cư này.
"Mẹ, nghe con, mẹ phải xuống dưới đó ngay," Gia thào thào, bàn tay anh run rẩy nắm lấy cánh tay bà Mai. Cảm giác dưới lớp áo len của bà không còn là sự ấm áp của máu thịt, mà là một sự cứng nhắc, lạnh lẽo đến rợn người.
Bà Mai không cử động. Đôi mắt đang chảy ra những dòng lệ đen đặc của bà nhìn chằm chằm vào khoảng không, miệng mấp máy những âm thanh vô nghĩa. Virus W-7 đang gặm nhấm ý thức của bà nhanh hơn Gia tưởng. Cơn ảo giác của ngày thứ nhất đang biến bà thành một bức tượng đá kẹt giữa hai thế giới.
"Mẹ ơi, vì Linh... vì con... làm ơn!"
Tiếng bước chân của Đội Thanh Trừng đã lên tới tầng 3. Tiếng ủng nện xuống nền hành lang nghe chắc nịch, đều đặn như nhịp đếm của tử thần. Gia nghiến răng, dùng hết sức bình sinh bế thốc thân hình gầy gò của mẹ lên. Bà nhẹ hẫng, hơi thở hôi nồng mùi dịch đen phả thẳng vào cổ anh. Anh xê dịch tấm thảm mục nát, để lộ cánh cửa hầm nhỏ hẹp được làm từ gỗ tạp và lót thêm những tấm tôn cũ để cách âm.
Vừa đặt bà xuống lòng hầm tối tăm, Gia vừa run rẩy thì thầm: "Đừng phát ra tiếng động. Con xin mẹ, dù có chuyện gì xảy ra, đừng kêu khóc."
Bà Mai nhìn anh bằng đôi mắt chỉ còn một phần tròng trắng, một tia lý trí cuối cùng lóe lên trong giây lát. Bà khẽ gật đầu, rồi thu mình vào góc tối giữa những bao gạo mốc và đống đồ cũ. Gia sập cửa hầm lại, kéo tấm thảm che lên, rồi cuồng loạn dùng chai xịt khử trùng đổ khắp sàn nhà để lấp đi mùi rỉ sắt đặc trưng của virus.
Anh vừa kịp lau đi vệt dịch đen dính trên mu bàn tay thì tiếng đập cửa vang lên.
Rầm! Rầm! Rầm!
"Ủy Ban Tận Thế đây! Mở cửa kiểm tra định kỳ!"
Gia hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh nhịp tim. Anh bước ra phòng khách, bắt gặp Linh đang đứng chết trân cạnh cửa sổ. Cô bé nhìn anh bằng ánh mắt cầu cứu, môi tái nhợt.
"Bình tĩnh," Gia mấp máy môi với em gái trước khi vặn ổ khóa.
Cửa mở ra. Luồng ánh sáng trắng từ đèn pin công suất lớn quét thẳng vào mặt Gia, khiến anh nheo mắt lại. Đứng trước mặt anh là ba gã đàn ông trong bộ đồ bảo hộ kín mít, xám xịt như những bóng ma y tế. Kẻ đứng đầu có vóc dáng lừng lững, trên ngực áo thêu hai chữ "Quách". Đó là Đại úy Quách - kẻ mà vùng Xám này vẫn gọi là "Máy chém di động".
Hắn không nói lời nào, chỉ đưa chiếc máy đo nồng độ W-7 lên ngang tầm mắt Gia.
Tít. Tít. Tít.
Tiếng máy kêu chậm rãi, báo hiệu nồng độ virus trong không khí ở mức an toàn. Quách hạ máy xuống, đôi mắt sắc lẹm sau lớp kính bảo hộ liếc nhìn vòng quanh căn hộ chật chội.
"Chỉ có hai người?" Giọng hắn trầm đục, vang lên qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ.
"Vâng, chỉ có tôi và em gái," Gia đáp, giọng anh bình thản một cách kỳ lạ, dù lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. "Mẹ tôi đi tình nguyện ở trạm y tế vùng Xanh từ sớm rồi."
Quách không đáp, hắn bước vào nhà, gót giày ủng dẫm lên tấm thảm che cửa hầm. Gia cảm thấy tim mình như nhảy khỏi lồng ngực. Anh nhìn thấy tấm thảm hơi lún xuống. Chỉ cần bà Mai dưới kia khẽ nấc lên, hay một cái cào nhẹ vào lớp tôn, tất cả sẽ kết thúc.
"Cậu sinh viên y khoa?" Quách dừng lại trước chồng sách cũ của Gia. "Cậu chắc chắn biết luật chứ? Che giấu F0 là tội phản quốc. Điểm nhân tính của cậu sẽ về không, và em gái cậu sẽ được đưa vào trại tập trung vùng Đỏ ngay sáng mai."
"Tôi hiểu luật, thưa Đại úy," Gia nhìn thẳng vào mắt Quách. "Gia đình tôi luôn tuân thủ sự sạch sẽ."
Linh đột nhiên nấc nghẹn một tiếng, cô bé vội vàng bịt miệng lại, nước mắt bắt đầu rơi. Quách từ từ quay sang phía Linh. Hắn tiến lại gần cô bé, chiếc máy đo nồng độ trong tay hắn lại đưa lên.
"Tại sao em lại khóc?" Quách hỏi, giọng hắn đột nhiên dịu lại nhưng chứa đựng sự đe dọa tột cùng. "Người sạch sẽ không có lý do gì để sợ hãi."
"Em... em lo cho mẹ..." Linh nấc lên, nói đúng những gì Gia đã dặn từ trước. "Mẹ đi lâu quá chưa về."
Quách im lặng nhìn cô bé một hồi lâu. Chiếc máy đo trong tay hắn vẫn giữ màu xanh nhạt. Hắn hừ lạnh một tiếng, rồi bất ngờ xoay người bước về phía phòng ngủ của mẹ Gia.
"Đợi đã! Phòng đó đang khử khuẩn, tôi vừa xịt cồn xong..." Gia định ngăn lại nhưng Quách đã đẩy cửa bước vào.
Căn phòng trống không, chỉ có mùi cồn nồng nặc và chiếc giường được sắp xếp ngay ngắn. Quách nhìn chằm chằm vào gầm giường, nơi Gia vừa lau sạch vệt máu đen lúc nãy. Hắn cúi xuống, chạm ngón tay đeo găng vào một kẽ gạch.
Gia đứng ở cửa, tay siết chặt bộ dụng cụ phẫu thuật trong túi quần. Anh đã thề, nếu Quách phát hiện ra, anh sẽ đâm thẳng lưỡi dao mổ vào khe hở dưới cổ mặt nạ của hắn. Đó là cách duy nhất để bảo vệ mẹ.
Quách đứng dậy, đưa ngón tay lên nhìn. Không có gì cả. Chỉ có bụi xám của vùng Xám.
"Hàng xóm của các người, ông Hùng, báo cáo rằng nhà này có tiếng động lạ lúc nửa đêm," Quách nói khi bước ra cửa chính. "Nếu tôi quay lại và phát hiện ra các người lừa dối, tôi sẽ không dùng súng đâu. Tôi sẽ dùng súng phun lửa."
Hắn bước ra ngoài, hai tên lính theo sau đóng sầm cửa lại.
Gia đứng đó, đôi chân anh khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh bò đến tấm thảm, áp tai xuống cánh cửa hầm. Bên dưới vẫn im lìm. Sự im lặng của mẹ lúc này vừa là sự cứu rỗi, vừa là nỗi đau xé lòng. Anh biết bà đã dùng hết chút sức tàn để giữ im lặng cho anh và Linh.
"Anh Gia..." Linh tiến lại gần, giọng cô bé chứa đầy sự oán hận. "Ông Hùng báo cáo chúng ta. Chúng ta không thể giấu mãi được. Mẹ sẽ biến đổi, và cái máy của ông ta sẽ báo đỏ. Anh muốn em phải chết cùng mẹ sao?"
Gia ngước mắt nhìn em gái. Ánh mắt anh lúc này không còn sự dịu dàng của người anh trai, mà là sự lạnh lùng của một kẻ đang đánh cược với quỷ dữ.
"Đi ngủ đi, Linh. Từ giờ đến sáng, dù có nghe thấy tiếng gì dưới hầm, cũng đừng mở cửa."
Anh đứng dậy, nhìn vào chiếc đồng hồ bấm giờ.
Còn 162 giờ.
Cánh cửa hầm đã khóa chặt, nhưng lồng sắt trong tâm hồn Gia mới chỉ bắt đầu được dựng lên. Anh biết, kẻ thù không chỉ là virus hay quân đội, mà còn là sự ích kỷ đang dần lớn lên trong chính căn nhà này.