Tiếng ủng của Đại úy Quách xa dần rồi mất hẳn sau tiếng cửa sắt nặng nề ở đầu hành lang. Gia vẫn đứng bất động tại chỗ, mồ hôi trên trán nhỏ xuống sàn nhà, hòa cùng những giọt cồn sát trùng chưa kịp khô. Anh cảm giác như mình vừa bước về từ cõi chết, nhưng sự nhẹ nhõm đó chỉ kéo dài trong vài giây ngắn ngủi.
"Anh Gia... mẹ thực sự ở dưới đó phải không?"
Tiếng của Linh lạc đi. Cô bé không còn khóc nữa, nhưng đôi mắt mở to chứa đầy một nỗi kinh hoàng tột độ. Linh không ngốc. Sự nồng nặc của mùi hóa chất và phản ứng thái quá của anh trai đã tố cáo tất cả.
Gia quay lại, nhìn thẳng vào mắt em gái. Anh biết mình không thể giấu được nữa, nhưng anh cũng biết rằng nếu thừa nhận sự thật lúc này, tâm lý của một đứa trẻ mười bảy tuổi sẽ sụp đổ hoàn toàn. Linh sẽ không thể chịu đựng được việc sống chung một mái nhà với một mầm bệnh đang biến đổi.
"Không phải như em nghĩ đâu," Gia nói, giọng anh trầm xuống, cố nặn ra một vẻ điềm tĩnh giả tạo. "Mẹ... mẹ bị thương ở tay khi đang làm việc tại trạm y tế. Vết thương bị nhiễm trùng nặng, nên người ta chuyển mẹ vào khu cách ly của Vùng Xanh để điều trị chuyên sâu. Anh giấu em vì sợ em lo lắng, rồi lại chạy đi tìm mẹ giữa lúc quân đội đang truy quét gắt gao thế này."
Linh nghiêng đầu, vẻ nghi ngờ vẫn chưa tan biến: "Vậy tiếng động dưới hầm... và tại sao anh phải xịt cồn khắp nhà?"
"Đó là con chó hoang bị thương anh lén mang về định chữa trị, nhưng nó chết rồi. Anh sợ mùi xác thối lây bệnh nên mới phải khử trùng. Còn mẹ, mẹ đang ở Vùng Xanh, em hiểu không? Nơi đó an toàn hơn ở đây gấp vạn lần."
Gia tiến lại gần, đặt hai tay lên vai em gái. Anh có thể cảm nhận được sự run rẩy truyền qua lớp áo mỏng của Linh. "Nghe anh, Linh. Từ giờ, bất cứ ai hỏi, dù là ông Hùng hay quân đội, em phải khẳng định mẹ đang ở Vùng Xanh. Đó là cách duy nhất để chúng ta giữ được điểm nhân tính và không bị trục xuất. Em có muốn chúng ta bị ném ra Vùng Đỏ không?"
Linh cắn môi đến bật máu, lặng lẽ gật đầu. Cô bé muốn tin anh. Trong thế giới tan hoang này, anh trai là điểm tựa cuối cùng của cô.
"Được rồi, vào phòng ngủ đi. Đêm nay đừng ra ngoài."
Đợi cho Linh đóng cửa phòng, Gia lập tức quay trở lại phòng mẹ. Anh khóa trái cửa, rồi quỳ xuống mở tấm thảm. Tay anh run bần bật khi kéo cánh cửa hầm lên. Một luồng khí nóng hầm hập, mang theo mùi nồng của máu và dịch vị trào ra.
Dưới ánh đèn pin cầm tay, bà Mai đang nằm co quắp. Bà đã bước sang Ngày thứ 2.
Những tiếng thì thầm vô nghĩa thoát ra từ khuôn miệng đầy dịch đen. Bà đang cào cấu vào những bao gạo mốc, móng tay đã lật ngược, máu chảy ròng ròng nhưng bà dường như không còn cảm thấy đau đớn. Đồng tử của bà đã bắt đầu giãn ra, phản chiếu ánh đèn pin thành một màu đục ngầu, ma quái.
"Gia... Gia à... có ai đó đang gọi mẹ..." bà thào thào, đôi mắt vô hồn nhìn xoáy vào khoảng không trên đầu anh. "Họ nói... mẹ phải ăn... mẹ đói quá..."
Gia rùng mình. Cơn khát máu chưa thực sự trỗi dậy mạnh mẽ ở ngày thứ 2, nhưng những ảo giác âm thanh đã bắt đầu bóp méo nhân tính của bà. Virus W-7 đang thì thầm vào tai vật chủ, dẫn dụ họ đến gần hơn với bản năng của loài thú.
Anh vội vàng lấy từ trong túi ra một ống tiêm nhỏ—loại thuốc an thần liều cao anh đánh cắp được từ phòng thí nghiệm trường y trước khi thành phố bị phong tỏa.
"Mẹ, nằm yên, con đây."
Vừa lúc Gia định nhảy xuống hầm để tiêm cho mẹ, một tiếng gõ cửa nhẹ nhưng dồn dập vang lên từ phía cửa chính của căn hộ. Không phải tiếng đập mạnh bạo của quân đội, mà là tiếng gõ của một người đang cố tình tỏ ra bí mật.
Gia sập cửa hầm lại, tim đập loạn nhịp. Anh bước ra ngoài, nhìn qua khe cửa.
Ông Hùng.
Gã hàng xóm cựu cảnh sát đang đứng đó, tay cầm một chiếc máy thu phát radio cũ, đôi mắt ti hí nấp sau cặp kính dày cộm đang nhìn soi mói vào khe cửa. Gã có một khứu giác nhạy bén đến mức tàn nhẫn, và gã chính là kẻ đã báo cáo với Đại úy Quách lúc nãy.
Gia mở hé cửa, bàn tay giấu sau lưng siết chặt con dao mổ. "Ông Hùng, đêm hôm thế này ông còn sang đây làm gì? Đội Thanh Trừng vừa mới đi xong."
Ông Hùng nở một nụ cười méo mó, để lộ hàm răng vàng khè. Gã ghé sát mặt vào tai Gia, mùi thuốc lá hôi hám phả ra:
"Cậu sinh viên, cậu lừa được tay Quách trẻ tuổi đó, nhưng không lừa được tôi đâu. Mùi dịch đen của người bệnh... nó đặc biệt lắm, đúng không? Tôi đã ngửi thấy nó tỏa ra từ khe thoáng gió nhà cậu cả chiều nay."
Gia cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. "Ông nói gì tôi không hiểu."
"Đừng diễn nữa," ông Hùng hạ thấp giọng xuống mức tối đa. "Tôi không báo cáo cậu lần nữa đâu... nếu cậu biết điều. Tôi biết cậu đang giữ thuốc ức chế hoặc thứ gì đó giá trị. Chia cho tôi một nửa số lương thực cậu đang giấu, hoặc sáng mai, tôi sẽ đích thân dẫn quân đội vào lật cái tấm thảm trong phòng mẹ cậu lên."
Gia nhìn gã đàn ông trước mặt. Trong tận thế, zombie đáng sợ, nhưng những kẻ như ông Hùng còn đáng tởm hơn gấp bội. Họ dùng mạng sống của người khác để đổi lấy một miếng bánh mì mốc.
"Tôi không có lương thực giấu giếm," Gia nghiến răng.
"Vậy thì chuẩn bị tiễn mẹ cậu đi thôi," ông Hùng nháy mắt, định quay lưng đi.
"Đợi đã!" Gia gọi giật lại. Anh biết mình không còn lựa chọn. "Sáng mai, quay lại đây. Tôi sẽ đưa cho ông những gì ông muốn. Nhưng nếu ông hé răng thêm một lời nào..."
"Yên tâm, tôi là người giữ lời mà," ông Hùng cười khẩy, bước chân tập tễnh biến mất vào bóng tối của hành lang.
Gia đóng cửa lại, tựa đầu vào cánh gỗ. Lời nói dối với em gái chưa kịp lắng xuống, anh đã phải dấn thân vào một thỏa hiệp với quỷ dữ. Anh nhìn xuống bàn tay mình, đôi bàn tay từng mơ ước được cầm dao mổ để cứu người, giờ đây đang nhuốm đầy sự lừa lọc và sợ hãi.
Dưới sàn nhà, một tiếng cào nhẹ lại vang lên.
158 giờ còn lại. Gia biết, cuộc chiến thực sự để giữ lại chút hơi tàn của mẹ chỉ mới bắt đầu. Và kẻ thù đầu tiên anh phải tiêu diệt, có lẽ không phải là virus, mà là lương tâm của chính mình.