MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Mở Cửa HầmChương 4: Bữa tối lặng lẽ

Đừng Mở Cửa Hầm

Chương 4: Bữa tối lặng lẽ

1,042 từ · ~6 phút đọc

Ánh đèn dầu leo lét đặt giữa bàn ăn tỏa ra một thứ ánh sáng vàng vọt, nhảy múa trên khuôn mặt hốc hác của hai anh em. Bữa tối chỉ có hai bát cháo loãng nấu từ loại gạo cứu trợ pha lẫn cát sanh và một đĩa rau dại luộc héo úa. Trong căn hộ chật hẹp của Vùng Xám, tiếng húp cháo khẽ khàng cũng nghe vang vọng như tiếng sấm.

Linh cầm thìa lên rồi lại đặt xuống. Đôi mắt cô bé không rời khỏi cái bát, nhưng tâm trí rõ ràng đang đặt ở căn phòng đóng kín phía sau lưng Gia. Sự im lặng này không phải là sự bình yên, mà là một loại áp lực khiến lồng ngực người ta muốn nổ tung.

"Ăn đi em. Không ăn thì không có sức đâu," Gia phá vỡ bầu không khí, giọng anh trầm đục.

Linh ngước lên, đôi mắt đỏ hoe: "Anh bảo mẹ ở Vùng Xanh... vậy tại sao lúc nãy em thấy anh cầm khay cháo đi vào phòng mẹ? Tại sao anh lại khóa cửa từ bên ngoài?"

Gia khựng lại, chiếc thìa chạm vào thành bát kêu lên một tiếng cạch khô khốc. Anh đã quá sơ suất. Cơn buồn ngủ và sự căng thẳng sau cuộc đối đầu với ông Hùng đã làm mòn đi sự cảnh giác vốn có của một sinh viên ngành Y.

"Anh... anh vào dọn dẹp thôi. Mùi hóa chất nồng quá, anh sợ em vào đó lại hít phải rồi ốm theo," Gia lảng tránh ánh mắt của em gái, tay siết chặt bát cháo lạnh ngắt.

"Anh nói dối!" Linh bất ngờ đứng bật dậy, tiếng ghế ma sát xuống sàn nhà rít lên chói tai. "Anh và ông Hùng... hai người đã nói gì ngoài cửa? Em nghe thấy ông ta nhắc đến 'mùi dịch đen'. Em không phải đứa trẻ lên ba, Gia ạ! Em biết cái mùi đó. Nó giống hệt mùi ở nhà bác Năm trước khi Biệt đội Quét Sạch đến và thiêu rụi cả nhà bác ấy!"

Gia im lặng. Anh biết mình đã dồn Linh vào chân tường của sự sợ hãi. Khi niềm tin bị rạn nứt trong thế giới tận thế, nó không chỉ là một vết nứt, mà là một vực thẳm.

"Nếu mẹ thực sự nhiễm bệnh... nếu mẹ đang ở dưới cái hầm đó..." Linh run rẩy, giọng lạc đi vì kinh hoàng. "Anh đang giết cả hai chúng ta đấy, anh biết không? Điểm nhân tính của chúng ta sẽ bị trừ sạch. Họ sẽ ném chúng ta ra Vùng Đỏ cho lũ quái vật đó xé xác!"

"Linh, bình tĩnh lại!" Gia đứng dậy, định tiến tới trấn an em gái nhưng Linh lùi lại, nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ, đầy đề phòng.

"Anh điên rồi. Anh vì một người đã chết mà bắt em phải chết theo sao?"

"Mẹ chưa chết!" Gia gầm lên, sự mất kiểm soát hiếm hoi bùng phát. "Bà ấy vẫn còn thở, bà ấy vẫn gọi tên anh em mình! Anh là sinh viên Y khoa, anh biết mình đang làm gì. Anh sẽ cứu được mẹ."

Linh cười trong nước mắt, một nụ cười cay đắng và già dặn hơn cái tuổi mười bảy của cô: "Y học? Y học cứu được ai trong cái thế giới này? Anh chỉ đang nuôi một con quỷ dưới sàn nhà mình thôi."

Cô bé quay lưng chạy biến vào phòng, tiếng chốt cửa đập mạnh như một nhát búa giáng vào tim Gia. Anh đứng trơ trọi giữa phòng khách, nhìn bát cháo loãng đang dần đóng màng. Sự hy sinh của anh, sự chịu đựng của anh, hóa ra trong mắt người thân duy nhất lại trở thành một tội ác.

Gia hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau nhức nhối ở thái dương. Anh không có thời gian để đau lòng. Ông Hùng sẽ quay lại vào sáng mai, và nợ của gã không thể trả bằng cháo loãng. Quan trọng hơn, mẹ anh đang bước vào những giờ đầu tiên của Ngày thứ 3—giai đoạn suy kiệt và khát máu. Nếu không có thuốc ức chế để kéo dài trạng thái "Lặng", bà sẽ bắt đầu gào thét, và lúc đó, không tấm thảm hay lớp tôn nào có thể giấu nổi sự thật.

Anh bước vào phòng ngủ, lục tìm trong ngăn kéo bí mật dưới đáy tủ. Một chiếc đồng hồ đeo tay bằng vàng—kỷ vật duy nhất của bố để lại. Đây là tấm vé duy nhất để anh bước vào thị trường đen đêm nay.

Gia đeo khẩu trang, khoác lên mình chiếc áo khoác đen bạc màu, lén lút nhìn qua khe cửa sổ. Phía dưới đường, ánh đèn pha của xe tuần tra quét qua những bức tường loang lổ. Anh phải đi ngay bây giờ, khi bóng tối còn đủ dày để che giấu một kẻ phản bội luật pháp.

Trước khi đi, Gia đi ngang qua phòng Linh, thầm thì qua cánh cửa gỗ: "Anh ra ngoài một lát tìm thuốc cho mẹ. Đừng mở cửa cho bất cứ ai, kể cả ông Hùng. Tin anh một lần cuối thôi, Linh."

Đáp lại anh chỉ là tiếng khóc nức nở nghẹn ngào của cô em gái.

Gia nghiến răng, bước ra khỏi nhà. Gió đêm ở Vùng Xám mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi hôi thối của xác rữa từ phương xa thổi về. Anh không biết rằng, ngay khi anh vừa rời khỏi hành lang, một bóng người gầy gò đã lẻn ra khỏi phòng khách nhà anh, tay cầm chiếc radio nhỏ, run rẩy bấm vào tần số của quân đội.

"Tôi... tôi muốn tố giác... có mầm bệnh ở căn hộ 402..."

Giọng của Linh nhỏ đến mức chỉ có bóng tối nghe thấy, nhưng nó chính thức đặt dấu chấm hết cho sự yên bình giả tạo của gia đình họ. Trong khi đó, Gia vẫn đang lao mình vào màn đêm, hướng về phía khu ổ chuột phía Đông—nơi những liều thuốc ức chế được đổi bằng máu và mạng sống, mà không hề hay biết rằng lồng sắt mà anh cố công xây dựng đã bị chính người bên trong phá vỡ.