MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Mở Cửa HầmChương 5: Tiếng cào cấu lúc nửa đêm

Đừng Mở Cửa Hầm

Chương 5: Tiếng cào cấu lúc nửa đêm

1,063 từ · ~6 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy Vùng Xám như một tấm vải liệm. Gia lách mình qua những con hẻm nhỏ hẹp, nơi mùi rác rưởi và mùi ẩm mốc bốc lên nồng nặc. Trên cao, những tòa nhà cao tầng bị bỏ hoang sừng sững như những cái xác không hồn, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng kêu kèn kẹt của những tấm tôn bị gió thổi. Anh siết chặt chiếc túi đeo chéo, nơi kỷ vật cuối cùng của gia đình đang nằm gọn. Bước chân anh vội vã, nhưng tâm trí anh vẫn quẩn quanh nơi cánh cửa hầm đó.

Lúc này, tại căn hộ 402, sự yên tĩnh đang bị bóp nghẹt.

Linh ngồi co rụm trên giường, đôi mắt trừng trừng nhìn vào bóng tối. Cô vừa thực hiện một hành động mà chính mình cũng không thể tin nổi. Chiếc radio nhỏ vẫn còn nóng hổi trong lòng bàn tay. Lời tố giác đã được gửi đi, nhưng tại sao nỗi sợ hãi trong cô không hề thuyên giảm? Thay vào đó, nó phình to ra, nuốt chửng lấy chút lý trí còn sót lại.

Xoèn xoẹt... kèn kẹt...

Một âm thanh rợn người vang lên từ phía phòng khách. Linh nín thở. Tiếng cào cấu không còn là những âm thanh yếu ớt như trước. Nó mang theo một sự cuồng loạn, một sự thèm khát dữ dội. Bà Mai đã bước sang Ngày thứ 2 của vòng lặp tử thần, và những cơn ảo giác đang bắt đầu nhường chỗ cho bản năng gốc rễ của virus W-7.

Dưới lòng đất tối tăm, bà Mai không còn nhận ra mình là ai. Trong đầu bà là hàng vạn tiếng thì thầm, như những con sâu bò trườn trong hốc mắt. Bà cào cấu vào lớp tôn lạnh lẽo bao quanh cửa hầm, móng tay đã lật ngược nhưng bà không dừng lại. Máu và dịch đen thấm đẫm sàn hầm.

"Máu... cho tôi... máu..." Bà thào thào, âm thanh không còn là tiếng người.

Linh run rẩy bước ra khỏi phòng. Cô cầm theo một cây gậy sắt cũ, tiến về phía tấm thảm giữa phòng khách. Tiếng cào cấu dưới sàn nhà mỗi lúc một lớn hơn, dồn dập hơn.

"Mẹ ơi?" Linh thào thầm, giọng run lên bần bật.

Đáp lại cô là một cú đập mạnh từ dưới lòng đất. Cánh cửa hầm rung lên bần bật dưới chân Linh. Bà Mai ở bên dưới đang lồng lộn, đôi mắt đục ngầu nhìn xuyên qua những khe hở hẹp, cố gắng tìm kiếm nguồn nhiệt sống phía trên.

Cùng lúc đó, tại một góc khuất của khu chợ đen phía Đông, Gia đang đứng trước một gã đàn ông đeo mặt nạ đầu lâu.

"Đồng hồ vàng ròng, đổi lấy hai ống 'Ức chế'," Gia nói nhanh, cố giữ cho giọng mình không run.

Gã đàn ông cầm chiếc đồng hồ, soi dưới ánh đèn tím rồi cười khẩy: "Thứ này trước đây đáng giá cả gia tài. Nhưng bây giờ? Nó chỉ đổi được một ống thôi. Và cậu phải bù thêm ba ngày khẩu phần ăn của mình."

"Tôi không có lương thực!" Gia nghiến răng. "Tôi là sinh viên Y, tôi có thể làm việc cho các ông. Tôi biết cách khâu vết thương, biết cách phân loại thuốc..."

"Ở đây không ai cần bác sĩ, chúng tôi cần cái bụng no," gã đeo mặt nạ lạnh lùng đáp. "Lấy một ống thì đổi, không thì biến. Đừng để Đội Thanh Trừng đánh hơi thấy cậu ở đây."

Gia nhìn ống huyết thanh nhỏ xíu trong tay gã. Chỉ một ống? Nó chỉ có thể kéo dài sự tỉnh táo của mẹ thêm 24 giờ. Nhưng anh không có lựa chọn. Anh ném chiếc đồng hồ lên bàn, giật lấy ống thuốc và lao thẳng ra khỏi khu chợ đen.

Cơn gió rít qua tai Gia như tiếng khóc than của hàng vạn người đã ngã xuống. Anh phải về nhanh. Có một linh cảm xấu đang bóp nghẹt tim anh.

Khi Gia chỉ còn cách tòa chung cư vài trăm mét, anh bỗng thấy ánh đèn flash của xe quân sự quét mạnh trên tầng 4. Trái tim anh dường như ngừng đập.

Quân đội? Tại sao họ lại quay lại sớm thế này?

Trong căn hộ, Linh đang đứng chết trân. Cánh cửa hầm đã bị bật tung một góc do lực tác động điên cuồng từ bên dưới. Một bàn tay gầy gò, xám xịt với những móng tay đen dài lòi ra khỏi kẽ hở, quờ quạng trong không khí.

"Anh Gia... cứu em!" Linh hét lên trong tuyệt vọng.

Đúng lúc đó, tiếng cửa chính bị đạp tung.

"Đội Thanh Trừng đây! Tất cả đứng im!"

Đại úy Quách bước vào, máy đo nồng độ W-7 trong tay hắn rú lên những tiếng kêu chói tai, màu đèn trên máy chuyển sang đỏ rực như máu. Hắn không nhìn Linh, ánh mắt hắn đóng đinh vào bàn tay xám xịt đang cào cấu dưới tấm thảm.

"Phát hiện F0 giai đoạn 2," Quách lạnh lùng ra lệnh. "Chuẩn bị súng phun lửa."

"Không! Đừng!" Gia lao vào nhà, mặt trắng bệch, anh chắn ngang trước cửa hầm, hơi thở hổn hển.

Quách nhìn Gia, ánh mắt sau lớp kính bảo hộ không một chút gợn sóng: "Cậu Trần Gia, điểm nhân tính của cậu chính thức về không. Tránh ra, hoặc tôi sẽ thiêu cả cậu."

Gia nhìn Linh, cô em gái đang đứng rúm ró ở góc tường, tay vẫn cầm chiếc radio định vị. Anh nhận ra mọi chuyện. Lời nói dối của anh không bảo vệ được ai, nó chỉ khiến sự phản bội trở nên đau đớn hơn.

Tiếng gầm gừ dưới hầm bỗng im bặt. Bà Mai có lẽ đã lịm đi vì kiệt sức hoặc vì áp lực từ phía trên. Gia siết chặt ống thuốc trong túi áo.

"Tôi... tôi có thể chữa cho mẹ," Gia gào lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Tôi là sinh viên Y, tôi biết cách..."

"Y học không cứu được quái vật," Quách giơ tay lên, các binh lính phía sau bắt đầu lên nòng súng.

Nửa đêm ở Vùng Xám, hy vọng bị thiêu rụi bởi mùi xăng và mùi của sự thật trần trụi. Gia đứng đó, đứng giữa mẹ mình và họng súng, nhận ra rằng 155 giờ còn lại sẽ là quãng thời gian dài nhất trong cuộc đời anh.