MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Mở Cửa HầmChương 6: Thị trường đen

Đừng Mở Cửa Hầm

Chương 6: Thị trường đen

1,551 từ · ~8 phút đọc

Khu ổ chuột phía Đông nằm sát vách tường ngăn cách với Vùng Đỏ, nơi bóng tối đặc quánh và mùi tử khí thường xuyên theo gió vượt tường tràn vào. Đây là sào huyệt của những kẻ rác rưởi, những tay buôn nội tạng và cả những dược sĩ biến chất. Giữa những căn lều bạt rách nát và những thùng container hoen rỉ, một nền kinh tế ngầm vẫn vận hành bằng máu và những hy vọng huyễn hoặc.

Gia kéo sụp mũ áo khoác, bước đi nhanh qua những ánh mắt thèm khát đang dõi theo từ trong bóng tối. Anh biết, ở đây, một chiếc áo khoác còn nguyên vẹn cũng đủ để người ta cắt cổ nhau.

"Mày tìm gì, thằng nhóc?" Một gã đàn ông với gương mặt chằng chịt những vết sẹo rỗ, ngồi trên một thùng phuy đang cháy bập bùng, cất tiếng hỏi.

"Huyết thanh ức chế W-7. Loại Delay." Gia đáp ngắn gọn, tay vẫn không rời khỏi con dao mổ giấu trong tay áo.

Gã sẹo rỗ cười khẩy, phả ra một ngụm khói thuốc khét lẹt: "Hàng hiếm đấy. Bọn Vùng Xanh đang gom hết để dự phòng. Mày có gì để đổi?"

Gia hít một hơi sâu, chậm rãi lấy từ trong túi ra chiếc đồng hồ vàng. Dưới ánh lửa bập bùng, kim loại quý lóe lên một sắc vàng đầy lôi cuốn—thứ màu sắc duy nhất không bị nhuốm màu tro xám của tận thế. Gã đàn ông liếm môi, đôi mắt rực lên sự tham lam. Gã đưa tay định giật lấy nhưng Gia đã nhanh hơn, thu tay lại.

"Hàng đâu?"

Gã sẹo rỗ huýt sáo một tiếng. Từ trong bóng tối của một container, một gã khác bước ra, tay cầm một hộp gỗ nhỏ lót nhung. Hắn mở nắp, để lộ một ống thủy tinh chứa dung dịch màu xanh lục nhạt.

"Một ống. Chỉ một ống duy nhất cho cái đồng hồ đó," gã sẹo rỗ nói, giọng khàn đặc.

"Ông nói gì? Chiếc đồng hồ này trị giá ít nhất ba ống Delay ở thời điểm này!" Gia gằn giọng. Anh đã tính toán kỹ, một ống chỉ đủ kéo dài giai đoạn "Lặng" thêm 24 giờ. Anh cần nhiều hơn thế để vượt qua Ngày thứ 6 định mệnh.

"Đó là giá của tuần trước, sinh viên ạ," gã đàn ông đứng dậy, tiến lại gần Gia. "Hôm qua, một kho thuốc ở trung tâm bị zombie tràn vào. Giờ thì mỗi giọt Delay đều đáng giá hơn vàng. Đổi thì đổi, không thì biến. Đừng để tao đổi ý và lấy cả cái đồng hồ lẫn mạng của mày."

Gia siết chặt con dao mổ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Sự tự phụ của một sinh viên y khoa về việc kiểm soát tình hình giờ đây chỉ còn là nỗi nhục nhã. Anh đang bị ép vào đường cùng bởi những kẻ thất học nhưng lại nắm giữ quyền sinh sát. Anh nhìn ống thuốc—phao cứu sinh cuối cùng của mẹ—rồi nhìn chiếc đồng hồ—mảnh ký ức cuối cùng về người cha đã khuất.

"Đổi." Gia ném chiếc đồng hồ lên mặt thùng phuy.

Ngay khi ngón tay anh chạm vào ống thủy tinh lạnh lẽo, một âm thanh xé toạc màn đêm vang lên từ phía xa.

Đoàng! Đoàng!

Tiếng súng trường. Không phải súng của bọn du đãng, mà là tiếng súng đặc trưng của quân đội.

"Chết tiệt! Đội Thanh Trừng! Bọn chúng càn quét khu này!" Gã sẹo rỗ hét lên, chộp lấy chiếc đồng hồ rồi biến mất vào bóng tối nhanh như một con chuột cống.

Khu chợ đen lập tức vỡ òa trong sự hỗn loạn. Tiếng gào thét, tiếng đổ vỡ và tiếng bước chân chạy loạn xạ. Gia nhét ống thuốc vào túi áo trong, áp sát vào người, rồi lao mình vào một hẻm nhỏ. Ánh đèn pha của xe quân sự bắt đầu quét qua những bức tường, xé toạc màn đêm Vùng Xám.

Phập!

Một mũi tên gây mê sượt qua vai Gia, cắm phập vào cánh cửa gỗ bên cạnh. Tim anh đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Anh không thể bị bắt. Nếu anh bị bắt, ống thuốc này sẽ bị tiêu hủy, và mẹ anh sẽ không còn một cơ hội nào.

Gia chạy điên cuồng, đôi chân rã rời vì thiếu ngủ và suy kiệt. Anh băng qua những đống đổ nát, lách qua những hàng rào kẽm gai sắc lẹm làm rách cả da thịt. Trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Phải về nhà. Phải tiêm thuốc trước khi mẹ bước sang giờ thứ 48.

Nhưng khi Gia vừa rẽ vào con đường dẫn về tòa chung cư 4B, anh chợt khựng lại.

Dưới sảnh chung cư, ba chiếc xe bọc thép của Đội Thanh Trừng đang đỗ xịch. Ánh đèn xoay màu đỏ và xanh quét qua những ô cửa sổ xám xịt. Và trên tầng 4—nơi căn hộ của anh—ánh đèn pin của quân đội đang quét liên tục ra ngoài cửa sổ.

Một linh cảm kinh hoàng ập đến. Anh đã dặn Linh không được mở cửa. Anh đã dặn cô bé phải giữ im lặng.

Gia lao lên cầu thang bộ, mặc kệ sự rã rời của cơ thể. Đến tầng 4, anh nhìn thấy cửa phòng mình đã bị đạp tung. Bên trong, tiếng gào khóc của Linh vang lên, xé lòng.

"Không! Đừng giết mẹ em! Đừng!"

Gia xông vào phòng khách. Cảnh tượng trước mắt khiến anh hoàn toàn sụp đổ.

Linh đang quỳ rạp dưới sàn, đôi tay gầy gò bám chặt lấy ủng của một người đàn ông. Đại úy Quách đứng đó, gương mặt sẹo lạnh lùng dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Trên tay hắn là chiếc máy đo nồng độ W-7 đang rú lên những tiếng kêu liên hồi, đèn báo hiệu chuyển sang màu đỏ thẫm.

Tấm thảm giữa phòng đã bị hất tung. Cánh cửa hầm mở toang.

"Cậu Trần Gia," Quách quay lại, giọng hắn đều đều nhưng đầy sát khí. "Hàng xóm của cậu đã đúng. Và em gái cậu cũng đã rất dũng cảm khi chọn phe sự sống."

Gia nhìn Linh. Cô bé đang nức nở, tay vẫn còn cầm chiếc radio nhỏ—thứ vũ khí đã đâm sau lưng anh một nhát chí mạng. Ánh mắt Linh gặp Gia, chứa đầy sự hối hận và sợ hãi, nhưng cũng có cả sự quyết liệt của kẻ muốn được sống.

"Anh Gia... em xin lỗi... mẹ đáng sợ quá... mẹ không còn là mẹ nữa..." Linh nghẹn ngào.

Dưới hầm, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên. Bà Mai đang cố bò lên, đôi mắt đen đặc nhìn trừng trừng vào những kẻ phía trên. Một lính Sweeper bước tới, vác trên vai khẩu súng phun lửa bình chứa đầy xăng đặc.

"Kết thúc thôi," Quách ra lệnh.

"Dừng lại!" Gia hét lên, anh lao tới chắn ngang miệng hầm, tay rút ống Delay ra giơ cao. "Tôi có thuốc! Bà ấy đang phản ứng tốt! Đây là giai đoạn thử nghiệm của Vùng Xanh, tôi là người thực hiện! Nếu các ông giết bà ấy, các ông sẽ giết chết cơ hội tìm ra kháng thể!"

Quách khựng lại. Đôi mắt hắn híp lại sau lớp kính bảo hộ, nhìn chằm chầm vào ống thuốc màu xanh lục trên tay Gia. Hắn biết loại thuốc này—thứ xa xỉ mà ngay cả binh lính như hắn cũng khó lòng chạm tới.

"Thử nghiệm?" Quách bước lại gần Gia, họng súng lục trên tay hắn chĩa thẳng vào trán anh. "Hay chỉ là sự hèn nhát của một đứa con không nỡ tiễn mẹ mình đi? Cậu biết luật mà Gia. F0 giai đoạn 2 là rác thải. Mà rác thải thì phải đốt sạch."

"Chỉ 24 giờ nữa thôi!" Gia gào lên, nước mắt hòa cùng mồ hôi chảy xuống mặt. "Nếu sau 24 giờ bà ấy không vào trạng thái 'Lặng', tôi sẽ tự tay bóp cò. Tôi thề!"

Sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Chỉ còn tiếng máy đo tít tít và tiếng thở hổn hển của Gia. Quách nhìn vào hầm, nơi người phụ nữ từng là mẹ của chàng sinh viên này đang nhe nanh múa vuốt. Hắn nhớ về người vợ mà mình đã tự tay hỏa thiêu ba năm trước.

"Gia, anh điên rồi!" Linh gào lên từ góc phòng. "Nó sẽ cắn tất cả chúng ta!"

Quách từ từ hạ súng xuống, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo như băng: "Tôi sẽ cho cậu 24 giờ. Không phải vì tôi tin cậu, mà vì tôi muốn cậu tận mắt thấy hy vọng của mình biến thành một con quái vật như thế nào. 12 giờ đêm mai, nếu bà ta còn gầm gừ, căn hộ này sẽ là lò thiêu đầu tiên của tòa nhà này."

Hắn quay lưng bước ra ngoài, ra hiệu cho binh lính rút lui. Khi cánh cửa sắt đóng sầm lại, Gia quỵ xuống cạnh miệng hầm. Anh nhìn ống thuốc trong tay, rồi nhìn Linh—người em gái giờ đây đã trở thành kẻ xa lạ nhất.

Tiếng cào cấu dưới hầm lại bắt đầu. Ngày thứ 2 sắp kết thúc. Và Gia biết, cái giá của 24 giờ này có thể là mạng sống của cả ba người.