Cánh cửa căn hộ khép lại với một tiếng sập khô khốc, để lại một khoảng không gian đặc quánh mùi thuốc súng, mùi xăng và sự phản bội. Gia vẫn quỳ đó, tay siết chặt ống thuốc Delay như thể đó là mảnh vỡ duy nhất còn sót lại của một con tàu đang đắm.
Trong góc phòng, Linh thu mình lại, ôm chặt lấy đôi vai đang run rẩy. Chiếc radio – kẻ đưa đường cho Đội Thanh Trừng – nằm lăn lóc dưới sàn, phát ra những tiếng rè rè vô hồn. Cô bé nhìn anh trai mình, rồi nhìn xuống miệng hầm tối tăm, ánh mắt tràn ngập một nỗi ghê tởm xen lẫn tội lỗi.
"Anh nhìn thấy chưa?" Linh thào thào, giọng cô khản đặc. "Cái máy đó báo đỏ. Nó không lừa ai cả. Mẹ... mẹ đang biến thành thứ đó. Anh định lừa dối bản thân đến bao giờ?"
Gia không trả lời. Anh chậm rãi đứng dậy, bỏ qua sự tồn tại của em gái mình. Anh tiến về phía miệng hầm. Dưới kia, bà Mai đang gầm gừ, những âm thanh phát ra từ thanh quản bị virus tàn phá nghe như tiếng đá nghiến vào nhau. Gia bật đèn pin. Luồng sáng quét xuống, soi rõ gương mặt bà: làn da xám xịt, những mạch máu đen nổi lên chằng chịt như mạng nhện, và đôi mắt... đôi mắt đã mất đi tròng đen, chỉ còn một màu trắng dã cuồng loạn.
Đây là Ngày thứ 3. Giai đoạn khát máu bắt đầu trỗi dậy.
"Mẹ, là con đây," Gia thì thầm, giọng anh run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
Anh mở bộ dụng cụ phẫu thuật, lấy ra một chiếc dây garô bằng cao su. Với sự tỉ mỉ của một sinh viên y khoa, anh trói đôi tay đang cào cấu của mẹ vào hai chân cột trụ của kệ gỗ dưới hầm. Bà Mai lồng lộn, miệng nôn ra một thứ dịch đen đặc, hôi nồng. Mỗi khi đôi tay bà sượt qua da thịt Gia, anh lại rùng mình. Không phải vì sợ bị lây nhiễm, mà vì anh đau đớn nhận ra bàn tay này từng vuốt tóc anh, từng nấu cho anh những bữa cơm nóng hổi, giờ đây chỉ muốn xé nát anh.
"Cậu Trần Gia."
Tiếng gọi bất ngờ từ phía trên khiến Gia giật mình. Anh ngước lên. Đại úy Quách vẫn chưa đi hẳn. Hắn đứng ở ngưỡng cửa, gỡ bỏ mặt nạ bảo hộ, để lộ một gương mặt chằng chịt những vết sẹo do bỏng hóa chất. Đôi mắt hắn không có lấy một tia ấm áp, lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông.
"Tôi đã thấy nhiều kẻ như cậu," Quách nói, bước chân hắn chậm rãi tiến lại gần miệng hầm. "Những kẻ tin rằng tình yêu có thể chiến thắng sinh học. Cậu biết tôi đã làm gì khi vợ tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng thì thầm không?"
Gia đứng dậy, chắn trước lối xuống hầm. "Tôi không giống ông."
"Đúng, cậu không giống tôi," Quách cười khẩy, một nụ cười không chạm tới ánh mắt. "Cậu còn ngây thơ hơn. Tôi đã bắn cô ấy ngay khi cô ấy còn đang gọi tên tôi. Vì tôi biết, kẻ đang gọi tên tôi lúc đó không còn là vợ tôi nữa. Đó là virus đang mượn dây thanh quản của cô ấy để dẫn dụ tôi vào chỗ chết. Thứ dưới kia cũng vậy thôi."
Quách đưa chiếc máy đo nồng độ W-7 lên, nhấn nút khởi động lại. Kim chỉ thị vẫn nằm im ở mức đỏ rực.
"Tôi cho cậu 24 giờ không phải vì nhân tính. Tôi cho cậu thời gian để cậu hiểu rằng: cái chết đôi khi là sự từ bi cuối cùng mà chúng ta có thể dành cho người mình yêu. Nếu sau 24 giờ, ống thuốc của cậu không đưa bà ta vào trạng thái 'Lặng', tôi sẽ tự tay thiêu rụi cái hầm này. Và cả cậu."
Quách quay lưng đi, nhưng dừng lại ở cửa một lần nữa. "Và hãy canh chừng em gái cậu. Con bé hiểu chuyện hơn cậu đấy."
Tiếng bước chân của Quách mất hút trong hành lang. Gia quay lại nhìn Linh. Cô bé vẫn ngồi đó, ánh mắt trống rỗng.
"Linh, lại đây giúp anh," Gia khẽ gọi.
"Không," Linh đáp dứt khoát. "Em không chạm vào thứ đó."
"Đó là mẹ!" Gia gầm lên.
"Mẹ chết rồi!" Linh đứng bật dậy, hét vào mặt anh. "Mẹ chết từ lúc anh nhét mẹ xuống cái hầm thối tha đó rồi! Anh đang hành hạ mẹ, hành hạ em, hành hạ cả chính anh! Anh có biết tại sao em gọi quân đội không? Vì em muốn kết thúc cơn ác mộng này! Em muốn được ngủ một đêm không có tiếng cào cấu dưới sàn!"
Linh lao vào phòng ngủ, khóa chặt cửa lại.
Gia đứng lặng giữa phòng khách xám tro. Anh hít một hơi thật sâu, cố ngăn những giọt nước mắt trào ra. Anh quay lại hầm, quỳ xuống cạnh mẹ. Anh lấy ống thuốc Delay ra, bẻ đầu ống thủy tinh. Dung dịch màu xanh lục lấp lánh dưới ánh đèn pin như một loại hy vọng độc hại.
"Mẹ, chịu đau một chút," Gia thì thầm.
Anh tìm một tĩnh mạch còn sót lại trên cánh tay xám xịt của bà Mai. Kim tiêm đâm vào. Dung dịch từ từ đi vào cơ thể bà. Ngay lập tức, bà Mai co giật dữ dội, miệng phun ra bọt mép màu đen, đôi mắt trợn ngược lên rồi từ từ khép lại. Nhịp tim bà đập loạn nhịp một hồi rồi dần dần chậm lại, đều hơn.
Gia nhìn vào chiếc đồng hồ bấm giờ trên tay.
152 giờ còn lại.
Anh ngồi bệt xuống sàn hầm, tựa đầu vào vách gỗ ẩm mốc. Trong bóng tối, anh nghe thấy tiếng thở khò khè của mẹ đã êm hơn đôi chút. Thuốc ức chế đang có tác dụng. Nhưng anh biết, đây chỉ là một sự trì hoãn tạm thời. Anh đang mua thời gian bằng chính mạng sống và sự an toàn của gia đình mình.
Phía trên đầu anh, bên ngoài cửa sổ, những tiếng loa phóng thanh của Ủy Ban Tận Thế vẫn ra rả về sự "Sạch sẽ" và "Nghĩa vụ". Gia nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh ánh mắt lạnh lẽo của Đại úy Quách và khuôn mặt đẫm nước mắt của Linh vẫn ám ảnh anh.
Anh đã cứu được mẹ khỏi họng súng đêm nay, nhưng anh đã mất đi em gái. Và có lẽ, anh cũng đã đánh mất chính bản thân mình trong hành trình giữ cửa tử thần này.