Cánh cửa phòng ngủ của Linh vẫn đóng chặt, im lìm như một ngôi mộ. Bên ngoài, Gia ngồi bệt trên sàn phòng khách, lưng tựa vào cửa hầm. Ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu anh chớp tắt liên hồi, phát ra tiếng kêu tè tè nhức óc. Mỗi lần ánh sáng lóe lên, bóng của Gia lại đổ dài trên sàn nhà, co quắp và vặn vẹo.
Dưới hầm, sau liều thuốc Delay đầu tiên, bà Mai đã rơi vào một trạng thái hôn mê sâu bất thường. Không còn tiếng gầm gừ, không còn tiếng cào cấu. Sự im lặng đó đáng sợ hơn cả sự cuồng loạn, vì nó khiến Gia cảm thấy mình vừa tự tay tiêm thuốc độc cho mẹ hơn là thuốc cứu mạng.
Gia vươn tay kéo chiếc balo y tế lại gần. Anh lấy ra tập hồ sơ nghiên cứu mà mình đã bí mật tập hợp từ những ngày đầu dịch bùng phát. Những trang giấy nhăm nhúm, ghi chép đầy những biểu đồ nhịp tim, nồng độ oxy trong máu và những ghi chú nguệch ngoạc bằng thuật ngữ chuyên ngành.
Bỗng nhiên, ánh mắt Gia khựng lại ở một dòng chữ đỏ anh đã khoanh tròn: "W-7 không chỉ phá hủy tế bào não, nó tái cấu trúc chúng. Nạn nhân không chết, họ chỉ bị thay thế."
Tiếng lạch cạch từ phía phòng Linh làm Gia giật mình. Anh vội vã che tập hồ sơ lại, nhưng Linh đã bước ra. Trông cô bé như một cái bóng vật vờ, đôi mắt sưng húp vì khóc, mái tóc rối bời. Cô không nhìn anh, mà đi thẳng về phía chiếc kệ gỗ nơi Gia đặt những chai lọ hóa chất.
"Em tìm gì vậy?" Gia hỏi, giọng khàn đặc.
Linh không trả lời. Cô kéo ngăn kéo, lục lọi điên cuồng. Cuối cùng, cô lôi ra một tấm ảnh cũ bị kẹp giữa những tờ hướng dẫn sử dụng thuốc. Đó là ảnh chụp cả gia đình vào ngày Linh tốt nghiệp cấp hai. Trong ảnh, bà Mai đang mỉm cười rạng rỡ, tay ôm bó hoa, gương mặt đầy vẻ tự hào.
Linh nhìn tấm ảnh, rồi nhìn xuống tấm thảm đang che đậy miệng hầm. Đôi vai cô bắt đầu run lên.
"Anh Gia... anh biết không?" Linh nói, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm. "Trước khi quân đội đến, em đã nghe thấy mẹ gọi tên em. Nhưng không phải giọng của mẹ. Nó giống như... một thứ gì đó đang bắt chước tiếng mẹ để lừa em mở cửa hầm."
Gia run rẩy đứng dậy: "Đó là ảo giác của em thôi, Linh. Virus làm não người bệnh rối loạn..."
"Không phải ảo giác!" Linh quay phắt lại, đôi mắt rực lên sự phẫn uất. "Em đã nhìn thấy mắt mẹ lúc đó qua kẽ hở. Nó không còn là mắt người nữa. Anh học y, anh lý trí lắm mà? Tại sao anh lại mù quáng đến thế? Anh đang thí nghiệm trên chính mẹ mình phải không?"
Linh bước tới, giật lấy tập hồ sơ trên tay Gia. Anh không kịp ngăn lại. Những trang giấy vung vãi dưới sàn. Linh nhặt lên một tờ phiếu kết quả xét nghiệm nhóm máu của bà Mai mà Gia đã bí mật thực hiện tại trường Y hai tuần trước.
"Nhóm máu Oh (Bombay)... Tỉ lệ xuất hiện 1/1.000.000..." Linh đọc to những dòng chữ ghi chú bên lề. "Khả năng tương thích với W-7... Đảo ngược quá trình... Thiên tài cứu thế...?"
Linh nhìn Gia bằng ánh mắt kinh tởm tột độ: "Anh giữ mẹ lại không phải vì anh yêu mẹ. Anh giữ bà ấy lại vì bà ấy là một 'mẫu vật' hiếm có đúng không? Anh muốn dùng mẹ để làm bàn đạp cho sự nghiệp vĩ đại của anh sau tận thế phải không?"
"Không phải thế! Em im đi!" Gia xông tới giật lại tờ giấy, hơi thở anh dồn dập. "Anh làm tất cả để cứu mẹ! Nhóm máu đó là hy vọng duy nhất! Nếu bà ấy vượt qua được Ngày thứ 7, bà ấy sẽ là người đầu tiên chiến thắng virus. Anh không phải vì sự nghiệp, anh vì sự sống của mẹ!"
"Sự sống?" Linh cười cay đắng, nước mắt lại trào ra. "Nhìn xuống dưới kia đi. Dịch đen, máu đen, tiếng gầm gừ như thú vật. Đó là sự sống mà anh muốn sao? Anh ích kỷ lắm, Gia ạ. Anh sợ cô đơn nên anh bắt mẹ phải sống trong hình hài quái vật."
Linh tiến về phía cửa chính, tay nắm chặt tấm ảnh gia đình.
"Anh ơi, tối nay mình đừng tắt đèn được không?" Linh bỗng hạ giọng, câu hỏi nghe như một lời khẩn cầu của đứa trẻ năm lên năm. "Em sợ lắm. Em sợ bóng tối trong căn nhà này còn hơn cả lũ Sweepers ngoài kia. Em sợ... nếu em nhắm mắt lại, em sẽ trở thành người tiếp theo bị anh nhét xuống hầm để làm thí nghiệm."
Câu nói của Linh như một nhát dao đâm xuyên qua sự tự phụ của Gia. Anh đứng sững người, đôi bàn tay cầm tập hồ sơ run rẩy không ngừng.
Dưới hầm, một tiếng động lạ lại vang lên. Không phải tiếng cào, mà là tiếng ọc ọc như có người đang chết đuối trong chất lỏng. Gia lập tức lật thảm, mở cửa hầm.
Ánh đèn pin soi xuống. Tim Gia như ngừng đập. Bà Mai đang nôn ra một lượng lớn dịch đen đặc quánh, nhưng lần này, trong dịch đen có lẫn cả những mảng mô phổi bị hoại tử. Cơ thể bà co rút lại, gầy gò như một bộ xương khô. Thuốc Delay đang tạo ra một phản ứng phụ kinh hoàng: nó ức chế virus nhưng đồng thời cũng đẩy nhanh quá trình hủy hoại các cơ quan nội tạng.
Bà Mai hé mở đôi mắt trắng dã, nhìn về phía ánh sáng. Đôi môi tím tái của bà mấp máy, phát ra một âm thanh yếu ớt nhưng rõ ràng:
"Gia... giết... mẹ... đi..."
Chiếc đồng hồ bấm giờ trên cổ tay Gia vẫn chạy tích tắc.
148 giờ còn lại.
Sự thật trần trụi đã phơi bày: Hy vọng của Gia đang trở thành nỗi tra tấn kinh khủng nhất đối với người anh yêu thương nhất. Anh đứng đó, giữa một bên là em gái đang nhìn mình như nhìn một kẻ điên, và một bên là người mẹ đang cầu xin cái chết.