Tiếng gào thét câm lặng dưới hầm như những đợt sóng ngầm, dù không nghe bằng tai vẫn có thể cảm nhận bằng lồng ngực. Gia quỳ thụp xuống, tay bấu chặt vào thành hầm gỗ mục nát, trân trối nhìn những mảng mô phổi đen sẫm vừa trào ra từ miệng mẹ. Câu nói "Giết mẹ đi" của bà không chỉ là một lời thỉnh cầu, nó là một bản án tử cho chút lý trí y học còn sót lại trong anh.
"Anh nghe thấy rồi chứ?" Linh đứng sừng sững phía sau, giọng cô bé lạnh lẽo như thể đã hóa đá sau những trận khóc dài. "Đó là phần người cuối cùng của mẹ đang cầu xin anh. Anh yêu mẹ, hay anh yêu cái tham vọng trở thành đấng cứu thế của mình?"
Gia không quay đầu lại, đôi tay run rẩy lau đi vệt dịch đen trên má mẹ bằng một miếng gạc trắng đã nhuốm bẩn. "Em không hiểu. Đây là phản ứng đào thải. Virus đang phá hủy cơ thể để chiếm hữu hoàn toàn, nhưng nhóm máu của mẹ... nhóm máu của mẹ sẽ khiến nó thất bại. Chỉ cần vượt qua Ngày thứ 3 này..."
"Ngày thứ 3? Anh nhìn bà ấy đi!" Linh bước tới, dùng chân hất tung những trang giấy kết quả xét nghiệm nhăm nhúm dưới sàn. "Bà ấy đang chết dần từng mảnh một! Anh nói mình là bác sĩ, nhưng bác sĩ nào lại để bệnh nhân của mình chịu đựng sự giày vò kinh tởm này? Anh đang hành hình mẹ!"
Gia bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và áp lực. Anh tóm chặt lấy vai Linh, lắc mạnh: "Câm miệng! Anh không để mẹ chết! Chỉ còn 4 ngày nữa. Nếu anh bỏ cuộc bây giờ, mẹ sẽ chết thật sự. Em có muốn mẹ biến thành tro bụi trong tay bọn Sweepers không? Em có muốn mẹ bị ném ra Vùng Đỏ không?"
Linh đẩy mạnh Gia ra, gương mặt xinh xắn giờ đây vặn vẹo trong nỗi ghê tởm: "Thà mẹ chết như một con người, còn hơn sống như một thí nghiệm thất bại của anh! Anh nhìn lại mình đi Gia, anh chẳng khác gì lũ Sweepers đó cả. Họ giết người vì 'nghĩa vụ', còn anh giết mẹ vì 'hy vọng'. Cả hai đều tàn nhẫn như nhau!"
Bầu không khí trong căn hộ chật hẹp dường như đặc quánh lại. Ranh giới giữa hai anh em không còn là một bức tường, mà là một vực thẳm của quan điểm sinh tồn. Một người bám víu vào những số liệu khoa học khô khốc để biện minh cho sự níu kéo vô vọng, một người khao khát sự giải thoát dù phải trả giá bằng sự mất mát vĩnh viễn.
Cộc... Cộc... Cộc...
Tiếng gõ cửa vang lên. Chậm rãi. Đều đặn.
Nó không phải tiếng đập cửa thô bạo của Đại úy Quách, cũng không phải tiếng gõ lén lút của ông Hùng tống tiền. Tiếng gõ mang một nhịp điệu trang trọng đến rợn người.
Gia và Linh cùng nín thở. Máy đo nồng độ virus trong túi Gia bỗng rung lên nhè nhẹ – không phải báo động đỏ rực như khi đối diện F0, mà là một tín hiệu nhiễu loạn.
"Ai đó?" Gia hỏi, tay thủ sẵn con dao mổ trong túi áo.
"Hỡi những người anh em đang lầm lạc trong u tối," một giọng nói vang lên từ phía sau cánh cửa, trầm bổng và tràn đầy sự từ bi giả tạo. "Chúng tôi đến để mang lại sự thuần khiết. Chúng tôi nghe thấy tiếng gào của ác quỷ trong ngôi nhà này. Hãy mở cửa để ánh sáng thanh tẩy tâm hồn các bạn."
Linh tái mặt, lùi sâu vào góc tường: "Giáo phái Sự Sạch Sẽ..."
Gia nghiến răng. Những kẻ cuồng tín này còn đáng sợ hơn cả quân đội. Nếu Sweepers giết người theo luật, thì Giáo phái Sự Sạch Sẽ hành hình người theo "ý Chúa". Họ tin rằng mỗi mầm bệnh là một tội lỗi, và cách duy nhất để cứu linh hồn là thiêu sống nạn nhân khi họ còn tỉnh táo.
"Đi đi! Ở đây không có ai nhiễm bệnh cả!" Gia hét lên qua cánh cửa.
"Sự dối trá là thức ăn của quỷ dữ, cậu thanh niên ạ," giọng nói bên ngoài vẫn thản nhiên. "Mùi của dịch đen đã bay qua khe cửa. Những người hàng xóm thánh thiện đã chỉ lối cho chúng tôi. Đừng để chúng tôi phải dùng đến cách cực đoan để bảo vệ sự thuần khiết của khu chung cư này."
Gia nhìn sang Linh. Cô em gái nhìn anh bằng ánh mắt cầu cứu, nỗi sợ zombie giờ đây đã bị thay thế bằng nỗi sợ bị thiêu sống bởi những kẻ đồng loại điên cuồng.
Gia nhìn xuống hầm. Bà Mai lại bắt đầu co giật, những tiếng ọc ọc trong cổ họng bà mỗi lúc một lớn. Nếu những kẻ bên ngoài phá cửa vào, họ sẽ nhìn thấy bà Mai trong tình trạng thê thảm nhất. Và khi đó, không một phép màu hay lập luận y học nào có thể cứu được gia đình anh.
"Linh," Gia thầm thì, mắt vẫn đóng đinh vào cánh cửa đang bắt đầu rung chuyển bởi những cú hích mạnh hơn. "Vào hầm với mẹ. Ngay lập tức. Đừng phát ra tiếng động nào, dù có chuyện gì xảy ra."
"Nhưng còn anh?" Linh run rẩy.
"Anh sẽ 'thanh lọc' căn nhà này theo cách của họ," Gia nhìn vào đống hóa chất khử trùng trên kệ, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng liều lĩnh.