Tiếng đập cửa của Giáo phái Sự Sạch Sẽ vang lên như nhịp gõ của đồng hồ tử thần. Ở phía đối diện, Linh đứng bất động, gương mặt trắng bệch vì kinh hãi. Cô nhìn anh trai mình, rồi lại nhìn vào miệng hầm đang phát ra thứ mùi hôi nồng đặc trưng của giai đoạn hoại tử mô.
"Xuống hầm! Mau!" Gia gằn giọng, đẩy mạnh Linh về phía cầu thang gỗ hẹp.
Linh định phản kháng, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu, điên dại của Gia, cô bé đành run rẩy bò xuống. Ngay khi nắp hầm đóng sập lại, Gia kéo tấm thảm cũ che đậy lên trên, rồi điên cuồng vơ lấy những chai cồn sát trùng cường độ cao đổ lênh láng khắp mặt sàn. Anh đánh rơi cả chiếc đồng hồ bấm giờ xuống đất, nhưng không còn thời gian để nhặt lại.
Rầm!
Cánh cửa chính bị hích tung. Ba gã đàn ông mặc áo choàng trắng dài đến gót chân, trên ngực thêu hình một giọt nước tinh khiết, bước vào. Kẻ dẫn đầu cầm một cây gậy sắt có gắn biểu tượng thánh giá, nhưng đầu nhọn của nó lại sắc lẹm.
"Mùi của quỷ dữ thật nồng nặc," gã dẫn đầu nói, giọng trầm đục sau lớp mặt nạ vải. "Cậu thanh niên, tại sao sàn nhà lại sũng cồn? Cậu đang cố tẩy rửa tội lỗi, hay đang che giấu mầm mống của sự mục nát?"
Gia đứng giữa phòng, tay cầm chiếc khăn lau dính đầy hóa chất, cố giữ cho giọng mình bình thản: "Em gái tôi bị đổ dung dịch sát khuẩn. Chúng tôi đang thực hiện nghĩa vụ vệ sinh theo chỉ thị của Ủy Ban. Các người không có quyền xâm phạm gia cư."
"Chúng tôi có quyền của Đấng Tối Cao," kẻ đó bước tới, mũi gậy sắt gõ lộc cộc trên sàn nhà, ngay sát mép tấm thảm. "Hàng xóm nói rằng họ nghe thấy tiếng gào khóc đen tối. Tiếng của những kẻ đã bị Chúa bỏ rơi."
Gia nín thở. Dưới hầm, ngay dưới chân gã cuồng tín kia, là mẹ anh và Linh. Chỉ cần bà Mai phát ra một tiếng nấc, hay Linh không kiềm chế được nỗi sợ...
Nhưng một phép màu—hoặc một lời nguyền—đã xảy ra.
Dưới hầm, thuốc Delay bắt đầu phát huy tác dụng ở một cấp độ mà Gia chưa từng dự tính. Sau cơn co giật tàn khốc làm nôn ra mô phổi, cơ thể bà Mai bỗng nhiên thả lỏng. Những mạch máu đen trên cổ bà bắt đầu lặn xuống, sắc da từ xám xịt chuyển sang một màu tái nhợt nhưng có sức sống hơn.
Bà Mai mở mắt. Đồng tử của bà không còn trắng dã cuồng loạn mà bắt đầu co lại, tụ về tâm. Bà nhìn Linh—người đang bịt chặt miệng để không bật ra tiếng khóc—bằng một ánh mắt tràn đầy sự minh mẫn đến đau lòng.
"Linh... con..." Bà thào thào, âm thanh cực nhỏ nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Linh sững sờ. Đây không phải tiếng gầm gừ. Đây là mẹ. Thuốc đã cứu được mẹ? Một tia hy vọng giả tạo bùng lên trong lòng cô gái trẻ mạnh mẽ đến mức cô suýt nữa đã kêu lên.
Phía trên sàn nhà, gã giáo phái nghiêng đầu lắng nghe. Hắn cúi xuống, dùng mũi gậy lật nhẹ mép tấm thảm. Gia siết chặt con dao mổ trong túi áo, chuẩn bị cho một cuộc thảm sát.
Tít... Tít... Tít...
Tiếng báo động vang lên từ hành lang.
"Đội Thanh Trừng đang lên tầng! Rút lui mau!" Một gã giáo phái khác hét lên từ cửa.
Gã dẫn đầu nhìn Gia một lần cuối, ánh mắt chứa đầy sự nghi kị: "Ánh sáng sẽ quay lại. Không kẻ nhiễm bệnh nào có thể trốn được sự thanh tẩy vĩnh viễn."
Chúng rút đi nhanh như lúc đến. Gia lao tới khóa trái cửa, rồi quỵ xuống sàn nhà sũng nước cồn. Anh lập tức bật nắp hầm.
"Anh Gia! Mẹ tỉnh rồi! Mẹ gọi tên em!" Linh lao ra khỏi bóng tối, ôm chầm lấy anh trai, khuôn mặt rạng rỡ một cách tội nghiệp. "Anh đúng rồi, thuốc có tác dụng rồi!"
Gia nhìn xuống hầm. Bà Mai đang ngồi tựa vào vách, hơi thở đều đặn. Bà nhìn anh, mỉm cười yếu ớt: "Gia... mẹ thấy đói... mẹ muốn uống nước..."
Gia vỡ òa. Anh lao xuống ôm lấy mẹ, cảm nhận hơi ấm đang dần quay lại trên làn da bà. Mọi sự tự phụ, mọi lý luận y học khô khốc của anh dường như đã được đền đáp. Anh đã thắng. Anh đã vượt qua Ngày thứ 3.
Nhưng khi Gia cầm tay bà Mai để kiểm tra mạch, nụ cười trên môi anh bỗng đông cứng lại.
Dưới móng tay của bà Mai, những bào tử bụi sinh học màu đen vẫn đang không ngừng sinh sôi, nhỏ li ti như những đầu kim. Nhịp tim của bà không phải là nhịp tim của người bình thường—nó đập nhanh và mạnh một cách bất thường, như một động cơ đang bị quá tải.
Gia nhìn vào chiếc đồng hồ bấm giờ vừa nhặt lại được trên sàn.
Giờ thứ 72.
Anh nhận ra sự tỉnh táo này không phải là sự hồi phục. Đó là giai đoạn "Hy vọng giả tạo"—một hiện tượng y khoa cực hiếm của virus W-7 mà anh từng đọc trong các tài liệu mật: Virus tạm thời nhường lại quyền kiểm soát não bộ cho vật chủ để kích thích các cơ quan cuối cùng hoạt động, nhằm chuẩn bị năng lượng cho giai đoạn tái cấu trúc kinh khủng hơn vào Ngày thứ 6.
"Anh ơi, mẹ khỏe lại thật rồi đúng không?" Linh hỏi, đôi mắt lấp lánh sự tin tưởng mà bấy lâu nay cô đã đánh mất.
Gia nhìn em gái, nhìn người mẹ đang hiền hậu vuốt tóc Linh, rồi nhìn ống thuốc Delay đã cạn sạch trong túi. Anh biết, nếu anh nói ra sự thật lúc này, Linh sẽ sụp đổ hoàn toàn. Và nếu anh không nói, anh sẽ tiếp tục dẫn dắt cả gia đình vào một hố sâu tuyệt vọng hơn vào 48 giờ tới.
"Ừ," Gia dối trá, giọng anh nghẹn lại giữa lồng ngực. "Mẹ sẽ ổn thôi. Anh đã nói rồi mà."
Bên ngoài cửa sổ, đèn huỳnh quang của Vùng Xám chợt tắt lịm. Bóng tối lại bao trùm, chỉ còn lại ba con người đang ôm nhau giữa hy vọng mong manh và sự tàn khốc đang đếm ngược từng giây.