MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Ngại, Đến Lượt Cô RồiChương 1: Tai Bay Vạ Gió

Đừng Ngại, Đến Lượt Cô Rồi

Chương 1: Tai Bay Vạ Gió

1,230 từ · ~7 phút đọc

Hạ Vũ xách túi rau tươi vừa mua ở chợ chiều, bước chân chậm rãi tiến vào khu tập thể cũ kỹ. Vừa đặt chân đến khúc quanh cầu thang tầng hai, bước chân cô khựng lại khi nghe thấy tiếng tranh cãi gay gắt vọng ra từ căn phòng 203.

Hai người bọn họ trung bình mỗi tuần sẽ "đại chiến" một lần. Đa phần tần suất rơi vào những ngày đầu tuần đầy áp lực. Nhưng hôm nay lại là thứ Sáu.

Cảm thấy không khí có vẻ không ổn, Hạ Vũ định xoay người đi xuống sân, đợi cơn bão qua đi rồi mới lên lại. Thế nhưng, đúng lúc cô vừa nhấc chân định rời đi, một sự cố ngoài ý muốn đã giữ cô lại. Cô nghe thấy tên mình bị lôi vào cuộc cãi vã một cách chát chúa.

 Ngụy Kỷ Nguyên, con mẹ nó, anh có còn biết xấu hổ hay không hả? Tiếng Hà Ánh Đồng gào lên, lạc cả giọng Tôi hỏi anh có biết liêm sỉ là gì không? Hạ Vũ nó từng ngồi tù đấy! Đến bây giờ một công việc tử tế nó còn chưa tìm được! Rốt cuộc nó có điểm gì khiến anh mê mẩn đến thế? Có phải anh đã toan tính để anh và nó được sống chung dưới một mái nhà không? Hả? Trả lời tôi đi! Có phải anh muốn đuổi tôi đi để nhường chỗ cho hai người đúng không?

 Em đừng náo loạn nữa được không? Cô ấy sắp về rồi đấy... Giọng Ngụy Kỷ Nguyên vang lên, yếu ớt và đầy vẻ chột dạ.

 Được, nó về thì càng đúng lúc! Tôi nhường! Tôi nhường chỗ cho hai người! Ngụy Kỷ Nguyên, anh chờ đó!

Cánh cửa sắt hoen rỉ bật mở đánh "rầm" một tiếng. Hà Ánh Đồng lao ra với gương mặt giàn giụa nước mắt. Cô ấy chạy ào tới cầu thang thì khựng lại, chết trân khi nhìn thấy Hạ Vũ đang đứng lặng lẽ ở đó, tay vẫn xách túi rau.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong tích tắc. Hà Ánh Đồng không nói gì, cô ấy gạt nước mắt, cúi gằm mặt lao xuống cầu thang rồi chạy như bay ra ngoài.

Hạ Vũ im lặng, cô khẽ thở dài rồi xách túi đồ đuổi theo.

Hà Ánh Đồng không chạy đi đâu xa, cô ấy dừng lại ngay bên bồn hoa tàn úa cạnh tòa nhà. Bàn tay run rẩy lấy ra bao thuốc lá, châm lửa, rít một hơi thật sâu để trấn an lồng ngực đang phập phồng vì uất ức.

Hạ Vũ đứng cách đó một đoạn, kiên nhẫn chờ đợi. Một lát sau, Hà Ánh Đồng quay lại, giọng khản đặc: Cậu dọn ra chỗ khác ở đi!

 Ừ. Hạ Vũ gật đầu, không một lời thắc mắc.

Hà Ánh Đồng nhìn thái độ bình thản của cô, nhíu mày hỏi: Cậu đang nghĩ gì thế?

 Đang nghĩ xem nên đi đâu tìm nhà mới trong tối nay.Hạ Vũ thành thật trả lời, giọng nói không chút oán trách.

Hà Ánh Đồng xoay người, nhìn chằm chằm vào mắt bạn mình: Cậu... không thích Ngụy Kỷ Nguyên chứ?

Hạ Vũ lắc đầu dứt khoát.

Hà Ánh Đồng bật cười chua chát, chẳng biết là đang khóc hay cười: Cậu biết không? Chỉ cần cậu nói với Ngụy Kỷ Nguyên là cậu cũng thích anh ta, thì người bị đuổi ra khỏi cái nhà đó chính là tớ đấy.

Gương mặt Hạ Vũ vẫn không lộ ra chút cảm xúc dư thừa nào. Cô bước tới, nhẹ nhàng vỗ vai Hà Ánh Đồng:Tớ không thích anh ta. Cậu đừng lo, chờ lát nữa tớ sẽ lên thu dọn đồ đạc rồi đi ngay.

 Cậu định đi đâu? Hà Ánh Đồng rít thêm một hơi thuốc, khói trắng bay lơ lửng che đi đôi mắt đỏ hoe.

Hồi tưởng lại nửa năm trước, Hạ Vũ và Hà Ánh Đồng cùng thuê căn phòng này. Vì quá khứ có vết nhơ, không tìm được việc làm ổn định, Hạ Vũ lại thích nghi tốt với những công việc nội trợ như lau dọn, giặt giũ, nấu nướng. Thấy cô tiết kiệm và vun vén khéo léo, Hà Ánh Đồng đã chủ động bảo cô không cần trả tiền nhà, chỉ cần lo liệu việc nhà cửa là được.

Mọi chuyện vẫn êm đềm cho đến sáng sớm nay. Khi Hà Ánh Đồng tỉnh dậy đi vệ sinh, cô ấy đã chết lặng khi phát hiện Ngụy Kỷ Nguyên đang lén lút trong nhà tắm... ngửi đồ lót của Hạ Vũ.

Khoảnh khắc đó, bầu trời của Hà Ánh Đồng như sụp đổ. Cô ấy hận Ngụy Kỷ Nguyên ghê tởm, nhưng cũng hận Hạ Vũ, và càng hận bản thân mình hơn vì đã dẫn sói vào nhà. Nếu ban đầu cô ấy không tham chút tiền thuê nhà, không cho người ngoài vào ở ghép, thì bi kịch này đã không xảy ra.

Hạ Vũ nhìn xa xăm, nhẹ giọng đáp: Chắc lên mạng tìm tạm chỗ nào đó.

Hà Ánh Đồng thở dài, dập tắt điếu thuốc dưới gót giày: Để tớ giới thiệu cho cậu một chỗ. Một người bạn của khách hàng bên tớ đang cần tìm người giúp việc gấp. Chỉ là... nghe đồn tính khí của người chủ đó cực kỳ quái gở. Hắn ta tên là Kỷ Lăng Trần.

Có bao ăn ở không? Hạ Vũ chỉ quan tâm duy nhất điều này.

Hà Ánh Đồng nhìn cô trân trân, cạn lời: ... Cậu cũng kỳ lạ chẳng kém đâu.

Cô ấy lấy điện thoại ra, bấm số gọi đi:Có bao ăn ở hay không để tớ hỏi đã.

Sau cuộc gọi ngắn ngủi, Hà Ánh Đồng gật đầu ra hiệu. Được rồi.Hạ Vũ nói xong, nhìn thẳng vào mắt bạn mình Cảm ơn cậu.

 Không cần cảm ơn. Hà Ánh Đồng xoa đôi mắt sưng húp Tớ không muốn nhìn thấy cậu nữa, đây là lời nói thật lòng. Cậu đi càng nhanh càng tốt.

Tớ biết. Hạ Vũ mỉm cười nhạt.

Hà Ánh Đồng nhìn bóng lưng gầy guộc của Hạ Vũ đi lên cầu thang mà lòng nặng trĩu.

Lúc Hạ Vũ mới đến đây, tóc cô cắt ngắn cũn cỡn như đầu đinh của đàn ông, mặt lúc nào cũng đeo khẩu trang kín mít, da dẻ vàng vọt, cả người toát lên vẻ tiều tụy, yếu ớt như vừa bước ra từ địa ngục. Khi đó, Hà Ánh Đồng từng có chút ác cảm vì Hạ Vũ thực sự... quá xấu. Vốn dĩ định từ chối, nhưng thấy cô nhanh nhẹn, chịu khó nên mới nhắm mắt làm ngơ.

Thấm thoắt nửa năm trôi qua, tóc Hạ Vũ đã dài, làn da được chăm sóc nên trắng trẻo hơn hẳn. Gương mặt ẩn sau lớp khẩu trang ấy dần lộ ra những đường nét thanh tú và thuần khiết đến lạ thường. Nó không phải vẻ đẹp rực rỡ khiến người ta choáng ngợp ngay lập tức, mà là kiểu nhan sắc càng ngắm càng thấy ưa nhìn, càng nhìn càng bị cuốn hút.

Hà Ánh Đồng từng vui vẻ khen ngợi sự thay đổi đó. Nhưng cho đến hôm nay, khi tận mắt chứng kiến sự đồi bại của bạn trai mình, cô ấy mới cay đắng nhận ra: Nhan sắc của Hạ Vũ chính là khởi nguồn cho sự rạn nứt này.