MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Ngại, Đến Lượt Cô RồiChương 2: Quy Tác Kỳ Quái

Đừng Ngại, Đến Lượt Cô Rồi

Chương 2: Quy Tác Kỳ Quái

1,068 từ · ~6 phút đọc

Hạ Vũ tìm tới địa chỉ mà Hà Ánh Đồng cung cấp. Đó là một căn hộ cao cấp nằm biệt lập ở tầng cao nhất của tòa tháp đôi.

Cô gọi điện thoại nhưng đầu dây bên kia không bắt máy.

Cô gõ cửa, bên trong vẫn im lìm không một tiếng trả lời.

Hết cách, Hạ Vũ đành ngồi xổm xuống trước cửa chờ đợi. Mãi đến một giờ sau, cánh cửa gỗ lim dày nặng trịch mới được mở ra. Xuất hiện sau cánh cửa là một người đàn ông có vóc dáng cao lớn áp đảo.

Anh mặc một chiếc áo thun trắng tinh không chút bụi bẩn, bên dưới là chiếc quần lửng màu cà phê, để lộ đôi chân rắn chắc, mạnh mẽ và đầy nam tính.

Làn da người đàn ông nhợt nhạt như thiếu nắng, nhưng ngũ quan lại đẹp đến mức vô thực. Lông mi cong vút, con ngươi đen nhánh sâu thẳm không gợn chút cảm xúc nào. Đặc biệt là bọng mắt dưới rất rõ, tạo thành nét "ngọa tàm" trời sinh, khiến đôi mắt anh ta dù lạnh lùng nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ chết người.

"Dì giúp việc?" Kỷ Lăng Trần giương mắt đánh giá cô, giọng nói phát ra hoàn toàn không ăn nhập với gương mặt trẻ trung này.

Đó là một chất giọng rất trầm. Âm sắc thấp, hơi khàn, nghe qua loa cũng đủ khiến người ta tê dại.

Đặc biệt... rất dễ nghe.

Hạ Vũ đứng dậy, bình tĩnh trả lời: "Vâng, là Hà Ánh Đồng giới thiệu tôi tới đây. Xin chào, lần đầu gặp mặt, tên tôi là..."

Cô chưa kịp nói hết câu, Kỷ Lăng Trần đã lạnh lùng cắt ngang: "Phòng ở bên trong, cô tự mình thu dọn đi. Cảm thấy ở lại được thì ở, không ở được thì ra ngoài tự tìm nhà khác. Hợp đồng tôi để ở trên bàn, nếu không có vấn đề gì thì ký, còn có thắc mắc gì thì nhắn tin vào số điện thoại ghi trên đó."

"... Được." Hạ Vũ mỉm cười nhẹ, không tỏ vẻ khó chịu.

Nói xong, người đàn ông xoay người đi thẳng vào trong, không buồn ngoái lại.

Hạ Vũ kéo vali đuổi theo, cẩn thận đóng cửa lại rồi mới đổi giày bước vào nhà.

Phòng khách và không gian chung không quá bừa bộn như cô tưởng tượng, chỉ có một vài vệt nước trái cây đổ trên sàn đá cẩm thạch chưa kịp lau, đã khô lại thành những mảng dính nhớp nháp bẩn thỉu, tương phản rõ rệt với sự xa hoa của căn nhà.

Cô đi tới xem bản hợp đồng trước, xác nhận các điều khoản đều bình thường, liền cầm chiếc bút máy sang trọng bên cạnh ký tên. Sau đó, cô đặt hợp đồng lại ngay ngắn trên bàn trà, đeo bao tay và mũ trùm đầu, bắt đầu công việc dọn dẹp.

Hạ Vũ làm việc rất nhanh nhẹn và chuyên nghiệp. Chỉ sau hai giờ, cô đã lau dọn phòng khách sạch bong kin kít. Cô cầm lấy chùm chìa khóa treo trên chiếc móc hình đầu hươu nghệ thuật ở huyền quan, đi xuống siêu thị dưới lầu mua nguyên liệu nấu ăn về chất đầy tủ lạnh.

Nghỉ ngơi một chút, cô lại bắt tay vào nấu cơm.

Đã một giờ rưỡi chiều, Kỷ Lăng Trần vẫn chưa bước ra khỏi phòng ngủ.

Hạ Vũ không dám quấy rầy anh. Nấu cơm xong, cô tự ăn một ít rồi bắt đầu dọn dẹp căn phòng mình sẽ ở tối nay.

So với phòng ngủ chính của anh, căn phòng này nhỏ hơn một chút, thiết kế theo tông màu trung tính lạnh lẽo. Có lẽ đây là phòng dành cho khách, nhưng vì lâu ngày không có ai lui tới nên bụi phủ khá dày.

Hạ Vũ mở toang cửa sổ để thông gió, sau đó còn cẩn thận đi mua mấy chậu lan chi về đặt ở bệ cửa sổ cho có sinh khí.

Sau khi vệ sinh sạch sẽ mọi ngóc ngách, cô thu gom rác rưởi vứt đi rồi lau lại sàn nhà một lần nữa bằng nước thơm.

Xong xuôi mọi việc, cô lấy điện thoại nhắn tin cho ông chủ mới:

"Tôi về lấy hành lý. Cơm đã nấu xong, tôi để ở trên bàn."

Hành lý của Hạ Vũ rất ít, chẳng có mấy bộ quần áo, nhưng lại có một chiếc máy tính xách tay cấu hình cao và bộ thiết bị ghi âm tương đối đắt tiền. Cô lo lắng đi xe buýt sẽ bị chen lấn làm hỏng đồ nghề, nên hiếm hoi lắm mới dám gọi một cuốc taxi. tâm

Lúc cô trở về căn hộ, thức ăn trên bàn đã vơi đi. Nhìn qua là biết Kỷ Lăng Trần khá kén ăn, anh chỉ ăn hết các món thịt, còn rau dưa thì hầu như không động đũa.

Hạ Vũ âm thầm ghi nhớ sở thích ăn uống của anh, sau đó dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ rồi mới xách hành lý vào phòng mình.

Căn phòng này rộng rãi và tiện nghi hơn nhiều so với chỗ ở cũ nát mà cô thuê cùng Hà Ánh Đồng.

Cô cẩn thận đặt máy tính và thiết bị ghi âm lên bàn làm việc, thay bộ ga giường mới rồi đem bộ cũ đi giặt. Làm xong tất cả, cô mới có thời gian đi tắm rửa để gột rửa bụi bặm cả ngày.

Hôm nay cô đã đổ quá nhiều mồ hôi.

Tắm rửa xong xuôi, cô trở về phòng lấy khăn mặt và bàn chải đánh răng, chuẩn bị đi tới nhà vệ sinh chung để làm vệ sinh cá nhân. Kết quả vừa đẩy cửa bước vào, cô chết sững khi thấy Kỷ Lăng Trần đang đứng trước bồn cầu giải quyết nỗi buồn.

Cánh cửa không khóa.

Hạ Vũ hốt hoảng, định giả vờ như không nhìn thấy gì và chuẩn bị đóng cửa lại ngay lập tức. Nhưng Kỷ Lăng Trần đã nhanh hơn, anh thản nhiên kéo quần lên, xoay người lại với gương mặt vô cảm, bước thẳng tới trước mặt cô.

Đôi lông mày anh hơi nhíu lại, giọng nói trầm thấp đầy vẻ gợi cảm nhưng nội dung lại khiến người ta chết đứng:

"Vì để tránh cho lần sau chúng ta gặp lại sẽ xấu hổ, bây giờ cô đi tiểu đi. Tôi nhìn lại cho công bằng."

Hạ Vũ: "..."