Hạ Vũ chỉ bắt đầu công việc livestream của mình vào buổi tối, khung giờ cố định từ 10 giờ đêm đến 1 giờ sáng.
Mỗi buổi phát sóng đều được cô lưu lại cẩn thận, sắp xếp vào danh sách phát để người hâm mộ mới có thể dễ dàng xem lại các video cũ.
Trên chiếc bàn làm việc rộng rãi bày biện rất nhiều đạo cụ: hàng chục chiếc lọ thủy tinh nhỏ với kích cỡ khác nhau, bộ dụng cụ vệ sinh tai bằng lông vũ, và cả những bát nước trong veo. Có người hâm mộ thích nghe tiếng lách cách khi vặn mở nắp chai, có người nghiện âm thanh sột soạt của việc lấy ráy tai, lại có người chỉ tìm thấy sự thư thái trong tiếng bọt nước nổ lách tách.
Trong suốt quá trình đó, Hạ Vũ hoàn toàn không nói chuyện. Thỉnh thoảng, cô sẽ chu môi tạo ra tiếng "ba" khẽ khàng, nghe vui tai hệt như tiếng một chú cá nhỏ đang nhả bong bóng nước.
Trên màn hình, nếu có bình luận tương tác, cô sẽ đáp lại bằng một tiếng "ba" nữa. Còn nếu không gian yên tĩnh, cô sẽ tập trung dùng chiếc tăm bông hoặc lông vũ mềm mại quét nhẹ lên màng microphone chuyên dụng, tạo ra những âm thanh rung động đi thẳng vào não bộ người nghe.
Đúng 1 giờ sáng, cô kết thúc công việc. Không có lời chúc ngủ ngon ngọt ngào nào như những streamer khác, cô chỉ lặng lẽ tắt máy.
Đây là thói quen và cũng là nguyên tắc của cô. Hạ Vũ luôn cảm thấy giọng phổ thông của mình không chuẩn, mang nặng âm sắc vùng miền, cô sợ nếu cất tiếng sẽ khiến người nghe khó chịu, hoặc tệ hơn là bị người quen nhận ra.
Dù trước đây Hà Ánh Đồng từng khen giọng cô rất hay, rất chuẩn, không hề nghe ra giọng địa phương, nhưng Hạ Vũ vẫn không tự tin. Trong những năm tháng ở tù, việc duy nhất cô dùng đến giọng nói là đọc sách cho các bạn tù nghe. Họ nói giọng cô có thể xoa dịu những tâm hồn đang bị giam cầm, nhưng với cô, đó là chuyện của quá khứ.
Dọn dẹp bàn làm việc xong, Hạ Vũ khẽ khàng mở cửa phòng định đi vệ sinh.
Nhưng vừa bước ra khỏi cửa, cô đã sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
Đèn phòng khách đang bật sáng trưng. Kỷ Lăng Trần đang cầm một chai nước trái cây nhập khẩu đắt tiền, thản nhiên đổ dọc từ giữa phòng khách tràn tới tận cửa nhà vệ sinh. Dòng nước màu cam chảy lênh láng trên nền đá cẩm thạch trắng muốt.
Hạ Vũ nín thở, nhẹ giọng hỏi:
"Có phải anh ghét tôi không?"
Người đàn ông không trả lời, gương mặt vẫn lạnh tanh không chút biểu cảm. Anh bước tới tủ lạnh, mở cửa, lấy ra một quả trứng gà, rồi thản nhiên buông tay.
"Bộp."
Quả trứng rơi xuống sàn, vỡ tan tành, lòng đỏ vàng ươm hòa lẫn với nước trái cây tạo thành một hỗn hợp nhớp nháp.
Hạ Vũ nén giận đi theo sau anh, cố gắng giao tiếp:
"Kỷ tiên sinh, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện một chút. Có phải anh rất ghét tôi không? Anh không hài lòng điểm gì ở tôi nên mới làm như vậy?"
Kỷ Lăng Trần xoay người lại, ánh mắt lướt qua cô như nhìn vào không khí. Anh lại cầm một bình nước khoáng, vặn nắp và tiếp tục đổ xuống sàn.
Hạ Vũ thực sự tức giận. Cô định đưa tay ngăn cản hành động lãng phí và vô lý này lại, nhưng khi nhìn rõ đôi mắt anh, cánh tay cô khựng lại giữa không trung.
Đôi mắt anh nhắm hờ, con ngươi dường như không có tiêu cự, nửa tỉnh nửa mê.
Hạ Vũ thoáng sửng sốt.
Mộng du?
Cô lùi lại vài bước theo bản năng, nín thở quan sát anh.
Người đàn ông này cao gần 1m9, bóng lưng sừng sững trong đêm tạo cảm giác áp bức đáng sợ. Sau khi lần lượt lôi hết đồ uống, trứng gà, nước sốt trong tủ lạnh ra đổ xuống sàn nhà, anh bắt đầu lục tung các ngăn tủ khác. Cho đến khi cái tủ lạnh trống rỗng và hỗn độn như một bãi chiến trường, anh mới thản nhiên quay người, đi thẳng về phòng ngủ của mình và đóng cửa lại.
Đây là lần đầu tiên Hạ Vũ tận mắt chứng kiến người bị mộng du. Trước đây trong tù cô cũng từng nghe kể, có những kẻ mộng du trong vô thức đã bóp cổ bạn tù, cuối cùng phải bị nhốt vào phòng biệt giam.
Nỗi sợ hãi len lỏi trong sống lưng. Cô rùng mình, không dám gõ cửa phòng anh để hỏi cho ra lẽ.
Nhìn bãi chiến trường nhầy nhụa trên sàn nhà đắt tiền, Hạ Vũ thở dài ngao ngán. Cô đi lấy cây lau nhà, xắn tay áo bắt đầu dọn dẹp. Mất hơn một tiếng đồng hồ hì hục lau chùi, mùi tanh của trứng và mùi ngọt của nước trái cây mới bay hết, trả lại vẻ sáng bóng cho căn phòng.
Cả ngày bận rộn dọn nhà, đêm lại phải "tăng ca" bất đắc dĩ, Hạ Vũ tắm rửa qua loa rồi ngã nhào lên giường, ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Tiếng chuông báo thức vang lên chói tai. Cô mới ngủ chưa đầy bốn tiếng đồng hồ.
Hạ Vũ dụi đôi mắt sưng húp, cố gắng bò dậy thay quần áo để đi siêu thị mua đồ ăn sáng và bổ sung thực phẩm cho cái tủ lạnh trống rỗng.
Vừa xuống đến sảnh tòa nhà, cô bất ngờ gặp Kỷ Lăng Trần đang chạy bộ về.
Anh mặc bộ đồ thể thao màu trắng, đầu đội mũ lưỡi trai, tai đeo headphone sành điệu. Trên trán lấm tấm mồ hôi, nhưng cả người toát lên vẻ tinh thần phấn chấn, tràn ngập năng lượng dương quang rạng rỡ.
Hạ Vũ ngẩn người. Cô không tài nào liên kết được người đàn ông điển trai, khỏe khoắn trước mặt với cái "bóng ma" vô cảm đổ nước trái cây ra sàn lúc rạng sáng nay. Hai hình ảnh đó hoàn toàn đối lập.
Lúc Hạ Vũ xách túi đồ ăn từ siêu thị tiện lợi đi ra, cô thấy anh đang cầm một chai nước khoáng uống. Nhớ lại chuyện đêm qua, cô chủ động bước tới bắt chuyện:
"Kỷ tiên sinh."
Kỷ Lăng Trần dừng bước, tháo một bên tai nghe xuống.
"Tôi vừa mua đồ uống." Hạ Vũ giơ túi đồ lên, mỉm cười thiện chí "Nếu lần sau anh muốn uống loại nào cụ thể, anh có thể viết danh sách cho tôi, tôi sẽ mua đúng loại giúp anh. Đỡ phải..."
Cô định nói "đỡ phải đổ đi lãng phí", nhưng lại nuốt xuống.
Kỷ Lăng Trần nghiêng đầu nhìn cô. Anh quá cao, ánh mắt rủ xuống mang theo sự trịch thượng tự nhiên của kẻ bề trên.
Giọng nói khàn khàn đầy từ tính vang lên trong không khí buổi sớm, nhưng nội dung lại lạnh lùng đến mức khiến nụ cười trên môi Hạ Vũ cứng đờ:
"Cô là người giúp việc, nhiệm vụ của cô là quét tước vệ sinh, không phải làm bảo mẫu quản lý sở thích uống nước của tôi."
Hạ Vũ: "..."