Hạ Vũ xách túi đồ ăn vào bếp, nhanh chóng phân loại thực phẩm rồi xếp gọn vào chiếc tủ lạnh trống trơn. Sau đó, cô bắt tay vào chuẩn bị bữa sáng.
Vì chưa nắm rõ khẩu vị của ông chủ mới, cô chọn giải pháp an toàn là làm món Tây đơn giản: trứng ốp la, xúc xích hun khói và bánh mì sandwich nướng giòn. Cô cũng cẩn thận mua thêm bánh mì để làm dự phòng hai phần mang đi nếu anh cần.
Tiền đi chợ là tiền cô tự ứng ra. Người đàn ông này trả cho cô mức lương 8.000 tệ một tháng con số khá hậu hĩnh so với mặt bằng chung. Trừ đi khoảng 3.000 tệ tiền ăn uống sinh hoạt phí, mỗi tháng cô có thể để ra được 5.000 tệ. Với một công việc bao ăn bao ở thế này, dù không phải là con số khổng lồ, nhưng đối với hoàn cảnh hiện tại của Hạ Vũ, đó là một chiếc phao cứu sinh.
Chính vì vậy, ở phương diện chăm sóc anh ta, cô tuyệt đối không dám lơ là.
Kỷ Lăng Trần tắm xong bước ra, trên người mặc bộ đồ ở nhà màu xám tro. Anh ngồi xuống bàn, liếc nhìn đĩa sandwich. Sau khi xác nhận bên trong hoàn toàn là thịt và trứng, không có lấy một cọng rau xanh nào, anh mới cầm lên cắn một miếng.
Buổi trưa anh muốn ăn gì? Nếu có món gì đặc biệt muốn ăn, anh cứ nói với tôi. Hạ Vũ vừa dọn dẹp bồn rửa vừa hỏi, tay thuận tiện rót một ly sữa bò nóng đặt xuống bên cạnh anh.
Kỷ Lăng Trần không trả lời. Anh thong thả lấy điện thoại ra, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình.
"Ting." Điện thoại trong túi tạp dề của Hạ Vũ rung lên.
Hạ Vũ: "..."
Cô lau tay, lấy điện thoại ra xem tin nhắn: [Buổi trưa ăn gì?]
Cô ngẩng đầu nhìn anh, rồi cúi xuống gõ trả lời: [Đúng vậy, anh muốn ăn gì?]
Một lát sau, anh lại gõ gõ, tin nhắn đến: [Tùy cô.]
Hạ Vũ: "..."
Ngay khi cô định cất điện thoại đi, nó lại rung lên bần bật. Một tin nhắn mới hiện ra:
[Sau này đừng gọi tôi là tiên sinh.]
Và ngay sau đó, một dòng tin nhắn nữa xuất hiện, ngắn gọn nhưng mang sức nặng ngàn cân:
[Chúng ta là mối quan hệ bình đẳng.]
Hạ Vũ sững sờ. Cô nhìn tấm lưng rộng của người đàn ông đang ngồi ăn sáng, rồi lại nhìn dòng chữ trên màn hình. Mãi đến khi Kỷ Lăng Trần ăn xong, đi vào nhà vệ sinh rửa tay, cô mới lờ mờ hiểu được ý nghĩa đằng sau sự "bình đẳng" mà anh ám chỉ.
Cô ngồi xuống bàn, lặng lẽ ăn phần bữa sáng của mình. Vừa nhai miếng bánh mì khô khốc, cô vừa không nhịn được mà bật cười khẽ. Người đàn ông này... đúng là một kẻ lập dị hiếm thấy.
Buổi tối, sau khi kết thúc ca livestream lúc 1 giờ sáng, Hạ Vũ bước ra phòng khách. Thấy đèn vẫn sáng trưng, tim cô đập thót một cái. Cô chạy vội tới tủ lạnh kiểm tra.
Hồi chiều cô đã lén giấu bớt số nước trái cây đắt tiền vào ngăn rau củ kín đáo, chỉ để lại hai chai ở cánh cửa tủ làm "mồi". May mắn thay, cả hai chai vẫn còn nguyên.
Cô kiểm tra khắp sàn nhà, sạch bong, không có vết bẩn nào. Ban công cũng không có bóng người.
Ánh mắt cô dừng lại ở khe cửa nhà vệ sinh đang hắt ra ánh sáng vàng vọt.
Kỷ tiên... Cô định gọi, nhưng nhớ tới tin nhắn ban sáng, cô nuốt chữ "tiên sinh" vào trong.
Trong đầu Hạ Vũ hiện lên hình ảnh anh mộng du tối qua. Cô lo lắng nếu anh lại phát bệnh trong nhà vệ sinh trơn trượt thì rất dễ xảy ra tai nạn. Nghĩ vậy, cô lấy hết can đảm, rón rén vặn nắm cửa.
Cánh cửa không khóa.
Và cảnh tượng bên trong khiến máu trong người Hạ Vũ đông cứng lại.
Kỷ Lăng Trần đang đứng dưới vòi hoa sen, hoàn toàn trần trụi. Nước từ vòi sen xối xả xuống cơ thể anh, chảy dọc qua những thớ cơ săn chắc, ướt đẫm mái tóc đen nhánh đang được vuốt ngược ra sau, lộ ra vầng trán cao ngạo nghễ.
Thân hình anh đẹp như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo: bờ vai rộng, cơ bụng sáu múi rõ rệt, đôi chân dài thẳng tắp đầy sức mạnh. Và ở giữa hai chân... là một mảng rừng rậm rạp, nơi "vật đó" đang nằm im lìm, rũ xuống và khẽ đong đưa theo chuyển động của anh.
Đôi mắt Hạ Vũ trừng lớn, đầu óc cô trống rỗng, hoàn toàn tê liệt.
Kỷ Lăng Trần đã phát hiện ra sự xâm nhập. Anh không hề tỏ ra hoảng hốt hay che đậy. Anh cầm chiếc khăn lông, thong thả lau mái tóc ướt, đôi lông mày kiếm nhíu lại tạo thành một độ cung nguy hiểm. Đôi con ngươi đen thẫm xoáy sâu vào gương mặt đang đỏ bừng của Hạ Vũ.
Giọng nói trầm thấp, khàn đục vang lên giữa tiếng nước chảy:
— Vào đi.
Lồng ngực Hạ Vũ run lên bần bật: — Xin lỗi... tôi... tôi không cố ý, tôi tưởng anh...
Kỷ Lăng Trần nhìn cô vô cảm, cắt ngang lời giải thích sáo rỗng: — Vào đi. Đừng để tôi nói lần thứ hai.
Những ngón tay Hạ Vũ bấu chặt vào vạt áo, da đầu tê dại. Cô cắn răng, bước vào trong không gian đầy hơi nước nóng ẩm.
Kỷ Lăng Trần hất cằm, chỉ vào vị trí đối diện mình: — Đứng vào đó.
Hạ Vũ lờ mờ đoán được anh muốn làm gì. Cô biết rõ anh sẽ không chấp nhận bất kỳ lời xin lỗi nào. Lần trước, dù cô có nói xin lỗi cả chục lần cũng vô ích, cái anh cần là sự "công bằng" đến mức bệnh hoạn.
Nhưng đáng sợ hơn là... sâu trong thâm tâm, Hạ Vũ lại cảm thấy yêu cầu này của anh, dù điên rồ, nhưng lại hợp lý một cách nực cười với quy tắc của căn nhà này.
Cô nhớ lại cảm giác xấu hổ khi phải đi vệ sinh trước mặt anh lần trước. Cô hít sâu một hơi, nhắm chặt mắt lại.
Cởi sạch ra. Kỷ Lăng Trần ra lệnh, giọng nói vẫn lạnh tanh không chút dục vọng, như thể đang ra lệnh cho một cỗ máy.
Hạ Vũ run rẩy đưa tay lên nút áo. Cô cởi từng món, từng món một.
Áo thun rơi xuống đất. Quần dài trượt xuống mắt cá chân. Và cuối cùng là đồ lót.
Cơ thể con gái được phơi bày dưới ánh đèn vàng ấm áp. Dáng người cô rất đẹp, eo thon nhỏ nhắn, vòng ba cong vút, và đôi gò bồng đảo trắng ngần, căng tràn sức sống với hai nụ hồng e ấp.
Làn da cô dưới ánh đèn ửng lên một màu hồng phấn vì xấu hổ.
Hạ Vũ cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt bên hông, không dám nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện. Không gian im lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Cô không biết màn "trừng phạt" này khi nào mới kết thúc.
Không chịu nổi sự im lặng, cô hé mắt ngẩng đầu lên định hỏi.
Nhưng lời nói nghẹn lại ở cổ họng.
Kỷ Lăng Trần đang cúi đầu, ánh mắt nóng rực dán chặt vào nơi tư mật giữa hai chân cô.
Và vật nam tính vốn đang ngủ yên của anh, giờ phút này đã thức tỉnh, sừng sững ngẩng cao đầu, đầy kiêu hãnh và dọa người.
Hạ Vũ: "..."