MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Ngại, Đến Lượt Cô RồiChương 5: Người trong thế giới trắng

Đừng Ngại, Đến Lượt Cô Rồi

Chương 5: Người trong thế giới trắng

1,128 từ · ~6 phút đọc

Hạ Vũ hoảng loạn tột độ, vội vàng vơ lấy quần áo vương vãi trên sàn che trước ngực rồi lao vụt ra ngoài. Cô chạy thẳng vào phòng mình, chốt cửa lại và trùm chăn kín mít từ đầu đến chân.

Sau khi thở dốc một hồi lâu, cô mới dám hé mắt ra khỏi mép chăn thăm dò, thấy bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, không có tiếng bước chân đuổi theo.

Cô thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực vẫn còn phập phồng dữ dội.

Nhớ lại cảnh tượng "sòng phẳng" điên rồ vừa rồi, Hạ Vũ đưa hai tay lên ôm chặt lấy khuôn mặt đang nóng ran như lửa đốt: "Mau quên đi, phải quên đi, nhất định phải quên đi..."

Được rồi, cô đã nhìn thấy hết của anh, và anh cũng đã nhìn thấy hết của cô.

Về lý thuyết, coi như hòa nhau, sau này gặp mặt sẽ không ai phải xấu hổ vì ai nữa.

Thế nhưng lý trí là một chuyện, còn ký ức lại là chuyện khác. Mỗi lần Hạ Vũ nhắm mắt lại, trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh đầy ám ảnh đó: vật nam tính đang ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh giữa vùng rừng rậm rạp của người đàn ông lạnh lùng ấy.

Hạ Vũ sắp phát điên. Cô vớ lấy điện thoại, bật nhạc rock thật lớn rồi nhét tai nghe vào sâu trong lỗ tai. Phải mất rất lâu sau, khi tiếng nhạc át đi tiếng tim đập, cô mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ chập chờn.

Hai ngày tiếp theo, Hạ Vũ không dám ngẩng mặt lên nhìn Kỷ Lăng Trần.

May mắn là người đàn ông này vốn kiệm lời. Đến bữa ăn, Hạ Vũ sẽ nhắn tin báo, anh nhận được tin sẽ ra ăn ngay lập tức. Ăn xong, anh lặng lẽ buông đũa rồi quay người về phòng, tuyệt đối không nán lại phòng khách quá một phút.

Hạ Vũ từng thử tìm kiếm số điện thoại của anh trên WeChat để kết bạn cho tiện liên lạc, nhưng phát hiện ra anh hoàn toàn không dùng mạng xã hội này. Một người đàn ông trẻ tuổi sống giữa thời đại công nghệ mà lại không dùng WeChat, quả là kỳ lạ.

Hết cách, cô đành phải cắn răng nạp thêm 10 tệ vào tài khoản điện thoại để đăng ký gói cước tin nhắn SMS, phương thức liên lạc cổ lỗ sĩ duy nhất giữa hai người.

Hôm nay, Kỷ Lăng Trần bất ngờ mở cửa phòng, ra hiệu cho Hạ Vũ vào dọn dẹp.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến đây, Hạ Vũ được phép bước chân vào lãnh địa riêng tư của anh.

Căn phòng ngủ rộng lớn đến choáng ngợp, nhưng điểm nhấn đập vào mắt cô đầu tiên là một khoang ghế chơi game [1] khổng lồ và cực kỳ xa hoa đặt giữa phòng. Toàn bộ thiết bị đều là một màu trắng thuần khiết: từ chiếc máy tính cấu hình khủng, ghế ngồi bọc da cao cấp, cho đến chiếc tai nghe đang treo lơ lửng.

Có vẻ như Kỷ Lăng Trần mắc chứng ám ảnh sạch sẽ và cực kỳ cuồng màu trắng.

Ngay cả ly nước trên bàn cũng là sứ trắng trơn không họa tiết.

Trên sàn gỗ, robot hút bụi đang cần mẫn làm việc. Khắp các góc phòng chất đầy các loại máy móc hiện đại: máy lọc không khí cỡ lớn, máy phun sương tạo ẩm, máy khử tiếng ồn chuyên dụng... Cảm giác như đây là phòng thí nghiệm vô trùng chứ không phải phòng ngủ của một người đàn ông độc thân.

Hạ Vũ cẩn thận lau chùi từng món đồ một. Cô thấy Kỷ Lăng Trần đưa tay lướt nhẹ lên thành ghế tựa, rồi rũ mắt kiểm tra lòng bàn tay mình.

Không có lấy một hạt bụi. Lông mày đang cau lại của anh dần giãn ra. Anh cầm lấy tai nghe, hài lòng ngồi xuống ghế.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo thun trắng tinh, phối với quần lửng màu ghi nhạt, để lộ bắp chân rắn chắc khỏe khoắn. Dưới chân anh đi một đôi giày thể thao cũng trắng muốt không tì vết.

Kỷ Lăng Trần bắt đầu buổi livestream chơi game của mình. Nhưng khác với những streamer ồn ào khác, anh chỉ tập trung vào màn hình, hiếm khi mở miệng. Thỉnh thoảng, anh mới buông ra vài từ ngắn ngủi với ngữ khí đầy khinh thường dành cho đối thủ:

"Hửm?"

"Chỉ có vậy?"

Hạ Vũ nhẹ nhàng dọn dẹp xong xuôi, cầm lấy giẻ lau và dụng cụ, rón rén lui ra ngoài, còn chu đáo khép cửa lại thật khẽ để không làm phiền anh.


Đến chạng vạng tối, khi Hạ Vũ đang lúi húi trong bếp chuẩn bị bữa tối thì tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên dồn dập.

Cô lau tay vào tạp dề, vội vàng chạy ra mở cửa. Bên ngoài là một nhóm năm, sáu thanh niên trẻ tuổi, ăn mặc sành điệu đang đứng chen chúc nhau.

"Ủa? Cô là ai?" Một cậu thanh niên tóc vàng trố mắt nhìn cô với vẻ kinh ngạc tột độ, rồi huých tay người bên cạnh thì thầm "Không lẽ là bạn gái bí mật của A Lăng?"

"Không phải, không phải đâu." Hạ Vũ vội xua tay phủ nhận, cô tự biết mình lớn tuổi hơn đám nhóc này, bèn nhỏ nhẹ đính chính "Tôi là dì... à không, là người giúp việc thôi. Mọi người cứ gọi tôi là chị là được."

"Chào chị đẹp!" Đám thanh niên lập tức hớn hở, tranh nhau chìa tay ra bắt tay cô.

"Chị ơi, em là Lư Đả Cổn!"

"Em là Đồng La Thiêu!"

"Em là Double A!"

"Em là Cool Guy!"

Hai người còn lại chưa kịp giới thiệu tên thì cánh cửa phòng ngủ bật mở. Kỷ Lăng Trần bước ra với vẻ mặt khó chịu. Nhìn thấy đám người đang đứng chật cứng trước cửa nhà mình, và ánh mắt anh dừng lại ở những bàn tay đang nắm chặt lấy tay Hạ Vũ, đôi mày kiếm lập tức nhíu chặt lại.

"Các cậu tới đây làm cái quái gì?"

Hạ Vũ vội rụt tay lại, lùi về sau vài bước, nhường không gian cho bọn họ: "Hình như họ tìm anh."

"A Lăng, tụi này tới mừng sinh nhật cậu mà!" Cậu thanh niên tên Đồng La Thiêu hí hửng lôi từ sau lưng ra một chiếc bánh kem lớn "Surprise! Bất ngờ chưa ông bạn già!"

Kỷ Lăng Trần không thèm nhìn chiếc bánh, gương mặt vô cảm quay sang Hạ Vũ, ra lệnh lạnh lùng:

"Đóng cửa lại."

"Ấy ấy ấy!" Đám thanh niên hốt hoảng chen chân vào khe cửa, kêu oai oái "Đừng mà đại ca! A Lăng ơi là A Lăng!"