Hạ Vũ hoàn toàn không ngờ hôm nay lại là sinh nhật của Kỷ Lăng Trần. Càng không ngờ tới việc một kẻ cô độc như anh lại có người đến tận nhà ăn mừng, dù biểu cảm trên mặt anh lúc này rõ ràng là viết hai chữ "ghét bỏ". Cô vội vàng vào bếp xào nấu thêm vài món, mấy cậu thanh niên trẻ tuổi kia cũng nhiệt tình xắn tay áo vào phụ giúp. Người giúp cô rửa rau, người giúp cô rửa chén cọ nồi, bọn họ ai nấy đều hoạt bát, nói cười không ngớt, so với một Kỷ Lăng Trần lầm lì thì quả thực như người đến từ hai thế giới khác nhau. Nhưng kỳ lạ thay, họ lại là bạn bè. "Trước kia tụi em đều là thành viên chủ chốt của chiến đội AY, hiện tại thì giải nghệ hết rồi. Có người chuyển sang làm huấn luyện viên, người làm bình luận viên game, người thì làm streamer như em. Thật ra bình thường tụi em rất ít liên hệ, chỉ có sinh nhật mới lấy cớ tụ tập được thôi. Mà ngặt nỗi lão Kỷ chưa bao giờ thèm vác mặt tới sinh nhật bọn em, nên cực chẳng đã tụi em đành phải 'phục kích' sinh nhật cậu ấy..." Cậu thanh niên có biệt danh Bánh Rán vừa nói vừa thoăn thoắt nhặt rau. Cậu ta đeo cặp kính gọng đen dày cộp, dáng người thấp bé, gương mặt búng ra sữa, đôi mắt to tròn sau lớp kính sáng rực lên vẻ lém lỉnh. Cậu ta đứng bên cạnh Hạ Vũ, vừa làm vừa tranh thủ "bán đứng" bạn mình: "Chị ở chung với lão Kỷ chắc áp lực lắm đúng không? Chị biết không, ngày đầu tiên cậu ấy gia nhập đội, cậu ấy đã đấm vỡ mũi huấn luyện viên đấy." "Vì sao?" Hạ Vũ giật mình, dao thái rau trên tay khựng lại. Người đàn ông kia tuy tính tình có hơi quái gở, nhưng nhìn phong thái lạnh lùng đó, cô không nghĩ anh là kẻ thích dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề. "Huấn luyện viên cũ của bọn em theo trường phái 'giáo dục đả kích', tức là mồm miệng cực kỳ độc địa. Dù mình có chơi hay đến đâu, ổng cũng chửi là rác rưởi để kích thích tiềm năng gì đó. Kết quả hôm đó lão Kỷ vừa thi đấu thắng trận đầu tiên, vừa đứng dậy tháo tai nghe thì ông kia đi tới phán một câu: 'Đừng tưởng thắng một ván mà đắc ý, ở chỗ tôi, cậu vẫn chỉ là rác rưởi...'. Từ 'rác rưởi' còn chưa dứt, lão Kỷ đã tung một quyền cho ổng đo ván luôn." "Sau đó thì sao?" Hạ Vũ tò mò hỏi, không nhịn được bị cuốn vào câu chuyện. "Sau đó hả? Sau đó cậu ấy cứ thế mà thắng như chẻ tre rồi nổi tiếng rần rần thôi. Có lần tụi em đi thi đấu quốc tế về, nguyên con đường dẫn tới sân bay kẹt cứng vì fan, họ gào thét tên cậu ấy đến khản cả giọng." "Chắc chắn là anh ấy không thèm đáp lại." Hạ Vũ khẳng định chắc nịch. "Chuẩn luôn! Sao chị hay thế!" Bánh Rán cười ha hả, vỗ đùi đen đét "Lão Kỷ ấy mà, cậu ấy quá lạnh nhạt. Trừ việc chơi game ra thì kỹ năng giao tiếp xã hội bằng không. Nói cậu ấy kỳ quái thì cũng không đúng, cậu ấy rất bình thường trong sinh hoạt, nhưng bảo cậu ấy bình thường thì... tư duy của cậu ấy lại chẳng giống người thường chút nào." Hạ Vũ đang định gật đầu đồng tình thì bất chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô ngẩng lên, thấy Kỷ Lăng Trần không biết đã đứng dựa cửa bếp từ bao giờ. Anh cao hơn tất cả những người đang đứng trong bếp một cái đầu, và xét về ngoại hình thì lại càng áp đảo tuyệt đối. "Tôi muốn đi ra ngoài một chút, cô đi cùng tôi." Anh nói xong, ánh mắt lướt qua Hạ Vũ rồi xoay người đi thẳng ra cửa, không cho cô cơ hội từ chối. "Ơ kìa? A Kỷ, cậu đi đâu đấy? Còn tiệc sinh nhật thì sao?" Đám bạn nhao nhao chạy ra vây quanh "Với lại cậu lôi chị gái xinh đẹp này đi theo làm gì?" "Ý trên mặt chữ. Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì ở nhà tôi trong lúc tôi vắng mặt, tôi là chủ nhà, tôi phải gánh vác trách nhiệm pháp lý." Kỷ Lăng Trần trả lời, giọng đều đều không chút cảm xúc. "Mẹ nó! Cậu nói tiếng người đi! Ý cậu là tụi này sẽ làm gì chị ấy hả? Chúng tôi là loại người đó sao?!" Bánh Rán gào lên đầy oan ức. Kỷ Lăng Trần liếc nhìn cậu bạn: "Không biết được. Có khả năng lắm." Mọi người: "..." Hạ Vũ dở khóc dở cười nhìn tình huống khôi hài trước mắt, cuối cùng đành tháo tạp dề, lẽo đẽo đi theo sau Kỷ Lăng Trần ra thang máy.
Hóa ra anh chỉ xuống phòng bảo vệ dưới sảnh để lấy bưu kiện chuyển phát nhanh. Hạ Vũ tưởng anh gọi cô xuống để khuân vác giúp, nhưng khi cô vừa duỗi tay định đỡ lấy mấy cái hộp, anh lại nghiêng người tránh đi, tự mình bê hai hộp giày lớn, xoay người đi về phía thang máy. Trong không gian kín mít của thang máy, Hạ Vũ không nhịn được bèn hỏi: "Có phải anh thực sự lo lắng bọn họ sẽ làm gì tôi, nên mới bắt tôi xuống đây không?" "Đúng vậy." Kỷ Lăng Trần trả lời dứt khoát, mắt vẫn nhìn thẳng vào bảng số tầng đang nhảy. Hạ Vũ cảm thấy khó hiểu vô cùng: "Họ là bạn thân, là đồng đội cũ của anh mà? Tại sao anh lại đề phòng họ như vậy?" "Bọn họ là bọn họ, tôi là tôi. Tôi không hiểu bọn họ nghĩ gì, cũng không biết giới hạn của bọn họ ở đâu." Kỷ Lăng Trần bỗng nhiên quay sang, ánh mắt đen thẫm xoáy sâu vào người cô, giọng nói trầm xuống đầy nguy hiểm: "Tôi chỉ biết giới hạn của đàn ông rất mong manh. Ngày đó lúc nhìn thấy cô trần truồng trong nhà vệ sinh, chính bản thân tôi cũng bị rối loạn kiểm soát xung động." Hạ Vũ: "..."