MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Ngại, Đến Lượt Cô RồiChương 7: Quy tắc về mùi hương

Đừng Ngại, Đến Lượt Cô Rồi

Chương 7: Quy tắc về mùi hương

1,141 từ · ~6 phút đọc

Sau khi trở về phòng, Hạ Vũ phải tự nhốt mình lại, hít sâu mấy hơi dài mới có thể khôi phục vẻ mặt bình thường. Ổn định xong tâm lý, cô mới dám mở cửa đi ra ngoài.

Chỉ là lúc đứng ở bồn rửa rau, ánh mắt cô cứ không chịu khống chế mà liếc về phía Kỷ Lăng Trần đang ngồi trên sô pha bóc hàng chuyển phát nhanh.

Sao anh ta có thể nói ra cái câu "bị rối loạn kiểm soát xung động" đối với cô một cách thản nhiên như thể đang nói về thời tiết như vậy được chứ?!!!!

Trời ơi!

Vành tai Hạ Vũ nóng bừng lên như bị xung huyết. Cô vội cúi gằm mặt xuống, cầm mâm đi rửa dưới vòi nước lạnh. Cảm giác mát lạnh xối vào tay giúp đầu óc cô cuối cùng cũng thanh tỉnh lại một chút.

Không có gì đâu, dù sao anh ta cũng là một người kỳ quái như vậy mà. Hạ Vũ hít sâu một hơi, tự thôi miên bản thân để lấy lại bình tĩnh.

Hai kiện hàng chuyển phát nhanh vừa tới là hai đôi giày thể thao phiên bản giới hạn, hình như còn có cả chữ ký của ngôi sao nổi tiếng. Đám thanh niên ở phòng khách hét toáng lên đầy phấn khích, tranh nhau cầm lấy đôi giày để chụp ảnh check-in.

Kỷ Lăng Trần có riêng một căn phòng để quần áo rất rộng. Bên trong ngoại trừ hàng loạt áo thun trắng tinh và đồ thể thao mặc ở nhà, thì hai mặt tường còn lại được thiết kế để trưng bày giày thể thao. Những đôi giày có kiểu dáng và màu sắc giống hệt nhau được xếp ngay ngắn, ước chừng anh có đến hơn mười đôi y hệt như vậy.

Hạ Vũ hoàn toàn không thể hiểu nổi gu thẩm mỹ và sở thích rập khuôn này của anh. Cô chỉ thầm cảm thán trong lòng, cái phòng để quần áo của anh còn lớn hơn cả phòng ngủ của cô. Chẳng biết đến bao giờ cô mới có thể sở hữu một căn nhà, hay thậm chí chỉ là một căn phòng thực sự thuộc về mình.

Bữa tiệc sinh nhật của Kỷ Lăng Trần diễn ra một cách... vô cùng nhàm chán, ít nhất là với chủ nhân bữa tiệc. Mặc cho đám đồng đội cũ nhiệt tình khuấy động không khí, Kỷ Lăng Trần vẫn không mảy may có lấy một tia hưng phấn. Ngược lại, anh cứ cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu vì ồn ào.

Mấy người bạn nhanh chóng cắt bánh kem, ăn uống qua loa rồi biết ý chuẩn bị ra về.

Trước khi đi, cậu thanh niên có biệt danh Đồng La Thiêu nán lại giúp Hạ Vũ thu dọn bát đũa trong bếp, rồi lén lút ghé tai hỏi Kỷ Lăng Trần: "Này, chị gái xinh đẹp kia có độc thân không đấy?"

"Không biết." Mặt Kỷ Lăng Trần lạnh tanh.

"Trên người chị ấy thơm quá." Đồng La Thiêu đẩy gọng kính đen, cười hì hì: "Nếu chưa có chủ, tôi sẽ theo đuổi đấy."

Nói xong, cậu chàng chạy tót vào bếp, dùng chiêu "đẹp trai không bằng chai mặt" để xin số WeChat của Hạ Vũ. Hạ Vũ thấy cậu ta là bạn của Kỷ Lăng Trần, sợ từ chối thẳng thừng thì sẽ làm ông chủ mất mặt, nên đành miễn cưỡng đồng ý.

Chờ sau khi toàn bộ đám khách khứa ồn ào đã rời đi, không gian trả lại sự yên tĩnh vốn có. Hạ Vũ đi ra phòng khách thu dọn bàn trà. Cô cong eo, vươn cánh tay định lấy hai cái ly thủy tinh đang đặt ngay trước mặt Kỷ Lăng Trần.

Bất thình lình, Kỷ Lăng Trần tiến sát lại.

Khoảng cách gần đến mức môi mỏng của anh suýt chạm vào gáy cô.

Cột sống Hạ Vũ tê rần như có luồng điện chạy qua, cả người cô cứng đờ, không dám nhúc nhích.

Người đàn ông hơi cúi xuống, ghé sát vào vùng cổ trắng ngần của cô, nhẹ nhàng hít một hơi. Hơi thở ấm nóng của anh phả lên làn da mỏng manh khiến sau lưng cô nóng ran, cánh tay đang cầm ly nước khẽ run lên bần bật.

"Anh... đang làm cái gì vậy?" Cô vội vàng chộp lấy cái ly, bật thẳng người dậy lùi lại, sau gáy vô cớ đổ một tầng mồ hôi lạnh.

"Đồng La Thiêu nói trên người cô rất thơm." Kỷ Lăng Trần nhìn cô chằm chằm, ánh mắt thẳng thắn đến mức trần trụi: "Đúng là rất thơm."

Hạ Vũ: "..."

Cô đỏ mặt tía tai, không dám đáp lời, lập tức cầm cái ly chạy biến vào phòng bếp như chạy trốn tà ma.

Kỷ Lăng Trần không buông tha, anh đứng dậy, lững thững đi theo cô vào tận trong bếp.

"Vừa rồi tôi đã ngửi cô. Bây giờ, đến lượt cô ngửi tôi."

Cả khuôn mặt Hạ Vũ đỏ rực như quả cà chua chín. Cô quay đầu nhìn anh một cái đầy kinh hãi, rồi vội vàng lảng tránh ánh mắt, đặt mạnh ly nước vào bồn rửa: "Tôi không ngửi!"

Kỷ Lăng Trần nghiêng đầu sang một bên, để lộ phần cổ cao và yết hầu gợi cảm, ngón tay thon dài gõ gõ vào đó: "Nhanh lên."

Hạ Vũ quay đầu lại, trừng mắt nhìn anh.

Người đàn ông này thật sự... có tật xấu! Đầu óc anh ta rốt cuộc được cấu tạo bằng cái gì vậy?

Cô mở vòi nước cho chảy thật mạnh để át đi sự bối rối, cao giọng cự tuyệt: "Tôi đã nói rồi, tôi không ngửi!"

Kỷ Lăng Trần cau mày, giọng điệu kiên quyết không cho phép thương lượng: "Không được. Cô nhất định phải ngửi."

Hạ Vũ: "..."

Cô khóa vòi nước lại, bất lực nhìn anh trân trân trong vài giây.

Thế giới quan của Kỷ Lăng Trần dường như vận hành theo một hệ quy chiếu cực kỳ đơn giản: Công bằng, công chính và bình đẳng tuyệt đối.

Cô không được phép xâm phạm đồ của anh, và ngược lại, anh cũng sẽ không xâm phạm đồ của cô. Nhưng một khi cán cân bị lệch, nếu cô đền bù cho anh, anh sẽ nhận; và nếu anh "lấy" thứ gì của cô (như việc ngửi mùi hương vừa rồi), thì anh bắt buộc cô phải "lấy" lại từ anh để cân bằng.

Hạ Vũ do dự, đấu tranh tư tưởng mất mấy giây. Cuối cùng, dưới áp lực từ ánh mắt kiên định đến mức cố chấp của anh, cô đành phải cắn răng chịu thua.

Cô bước tới gần, nhưng Kỷ Lăng Trần quá cao, cô không thể nào với tới cổ anh được. Hạ Vũ đành phải nhón chân lên hết cỡ, nâng cằm, ghé sát mặt vào hõm cổ của anh.