Chóp mũi Hạ Vũ khẽ động, cô nhẹ nhàng hít vào một hơi. Có hương gỗ tùng từ từ truyền tới, giống như mùi của rừng cây tuyết tùng sau cơn mưa, vừa thần bí dịu dàng lại không mất đi vẻ tươi mát, ưu nhã đến mê người. Trong khoảnh khắc đó, Hạ Vũ thoáng hoảng hốt, đầu óc như bị hương thơm này làm cho mê muội đi một giây. Kỷ Lăng Trần bỗng nhiên nghiêng đầu sang. Chóp mũi cao thẳng của anh suýt chút nữa đã chạm vào má cô. Khoảng cách gần đến mức nguy hiểm. Anh mở miệng, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô, mang theo từ tính hết sức quyến rũ: "Tôi có mùi gì?" Gương mặt anh phóng đại ngay trước mắt, con ngươi đen nhánh phản chiếu rõ rệt khuôn mặt đang đỏ bừng của cô. Bọng mắt "ngọa tàm" dưới mi mắt anh hiện lên rất sâu, khiến ánh nhìn của kẻ lạnh lùng này bỗng tạo ra một ảo giác vô cùng thâm tình. Hạ Vũ không tự chủ được mà lùi về sau một bước, tim đập loạn nhịp, vội vàng đáp: "... Cũng rất thơm." Kỷ Lăng Trần gật gật đầu, vẻ mặt tỏ ra hài lòng rồi mới chịu rời đi, buông tha cho cô.
Hạ Vũ đứng đó, chậm rãi thở hắt ra một hơi dài như vừa thoát nạn. Cô xoay người tiếp tục rửa sạch cái ly dưới vòi nước, nhưng lại phát hiện ngón tay mình vẫn còn đang run rẩy nhè nhẹ. Có lẽ... bởi vì đã quá lâu rồi cô chưa tiếp xúc gần gũi với đàn ông như vậy, cho nên trong khoảnh khắc vừa rồi, cô mới nảy sinh một loại xúc động điên rồ... Cô vậy mà lại muốn ôm lấy anh. Sau khi thu dọn sạch sẽ phòng bếp, Hạ Vũ trở về phòng riêng. Vừa cầm điện thoại lên, cô phát hiện trên màn hình hiển thị một loạt cuộc gọi nhỡ. Là Ngụy Kỷ Nguyên. Cô nhíu mày nhìn cái tên đó, rồi dứt khoát xóa bỏ lịch sử cuộc gọi. Nhưng không bao lâu sau, Ngụy Kỷ Nguyên lại gọi tới. Cô đang định tắt máy chặn số thì thấy một tin nhắn từ hắn gửi đến: [Anh có lời muốn nói với em. Nếu em không nghe điện thoại, anh sẽ đi tìm em. Anh biết em đang ở đâu.]
Hạ Vũ cau mày chặt hơn. Ngụy Kỷ Nguyên lại gọi tới lần nữa, tiếng chuông reo vang trong căn phòng yên tĩnh nghe thật chói tai. Cô do dự một lát rồi ấn nút nghe. "Hạ Vũ." Giọng nói bên kia vang lên. Hạ Vũ lạnh lùng đáp: "Ngụy Kỷ Nguyên, anh muốn nói gì thì nói thẳng đi." "Anh muốn gặp em." Ngụy Kỷ Nguyên hình như mới uống rượu xong, giọng nói lè nhè mang theo men say nồng nặc: "Em đến chỗ cũ đi, chúng ta nói rõ ràng một lần cho xong." "Tôi muốn nói chuyện trên điện thoại." Hạ Vũ từ chối, cô liếc nhìn đồng hồ, đã 8 giờ tối. "Đồng Đồng cũng đang ở đây, em đến đi." Giọng Ngụy Kỷ Nguyên lộ ra vẻ mỏi mệt và khẩn khoản: "Ba người chúng ta gặp mặt một lần rồi nói hết mọi chuyện, sau đó anh sẽ không làm phiền em nữa." Nghe nhắc đến Hà Ánh Đồng, Hạ Vũ suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Cô nhắn một tin nhắn báo cho Kỷ Lăng Trần biết mình ra ngoài, sau đó cầm chìa khóa rời khỏi căn hộ cao cấp. Tầm giờ này không còn xe buýt, cô chỉ có thể gọi taxi để đến khu tập thể cũ.
Đèn cảm ứng ở hành lang cũ kỹ theo tiếng bước chân của cô mà bật sáng, chớp tắt chập chờn. Hạ Vũ đứng trước cửa phòng 203 quen thuộc, giơ tay gõ cửa. Cánh cửa mở ra. Đập vào mắt cô là một cảnh tượng hỗn độn. Trong phòng khách, khắp nơi là vỏ chai rượu thủy tinh lăn lóc và mảnh bát đĩa bị đập vỡ nát vụn. Đèn trần trong phòng khách dường như cũng đã bị đập hỏng, ánh sáng lờ mờ. Bùn đất trong bồn hoa bị hất tung tóe vương vãi khắp sàn nhà. Hạ Vũ dè dặt bước vào, giày dẫm lên sàn nhà đầy đất cát lạo xạo. Ngụy Kỷ Nguyên đi ngay phía sau, lẳng lặng đóng sầm cửa lại và chốt khóa. Hắn ta uống rất nhiều rượu, mùi cồn nồng nặc bốc ra từ người. Đôi mắt hắn đỏ hoe, vằn lên những tia máu, nhìn cô chằm chằm: "Em đến rồi." Hạ Vũ nhìn quanh phòng khách tan hoang, cảnh giác hỏi: "Ánh Đồng đâu?" Ngụy Kỷ Nguyên lảo đảo chỉ tay về hướng phòng ngủ: "Ở trong đó."
Hạ Vũ không nghi ngờ nhiều, nhấc chân đi về phía phòng ngủ. Cô vặn nắm đấm cửa, đẩy ra. Bên trong trống không, chẳng có ai cả. Trong phút chốc, linh tính mách bảo cô có điều không ổn. Hạ Vũ vội vàng quay người lại định chạy ra, nhưng Ngụy Kỷ Nguyên đã lao tới như một con thú điên. Hắn ôm chặt lấy cô từ phía sau, dùng sức mạnh của đàn ông đẩy ngã cô xuống giường, cả thân hình to lớn đè nặng lên người cô để ngăn chặn mọi đường lui. Người hắn toàn mùi rượu và mùi mồ hôi chua loét, hắn cúi đầu hôn lung tung lên cổ cô, miệng lảm nhảm: "Hạ Vũ... Anh thật sự rất thích em... Em đẹp lắm..." Cô sợ hãi đến mức lông tơ toàn thân dựng đứng cả lên, liều mạng giãy giụa, dùng tay đẩy hắn ra nhưng không thành. Đàn ông uống say sức lực rất lớn, thân thể hắn như tảng đá đè ép khiến Hạ Vũ không thể động đậy. Cô sợ hãi hét lên: "Ngụy Kỷ Nguyên! Anh bị điên rồi! Buông tôi ra --" "Không buông... Anh muốn làm em... Cho anh làm một lần đi..." Ngụy Kỷ Nguyên thở hổn hển, duỗi tay thô bạo xé rách cổ áo của cô. Bàn tay to lớn sần sùi của hắn đã chộp lấy bầu ngực cô, cách lớp vải mỏng manh mà ra sức xoa bóp, nắn bóp điên cuồng: "Anh nằm mơ cũng muốn được ngủ với em... Con điếm lẳng lơ này..." "Đừng mà... Cút đi!" Hạ Vũ gào khóc, tay chân đấm đá loạn xạ, miệng lớn tiếng kêu cứu trong tuyệt vọng: "Cứu tôi với -- Có ai không -- Cứu tôi với -- Ngụy Kỷ Nguyên -- cầu xin anh -- buông tôi ra -- Cứu tôi --"