MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 1

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 1

1,127 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng gay gắt của buổi trưa mùa hè hắt xuống sân trường cấp ba, khiến mặt đường nhựa như bốc hơi nóng hầm hập. Lâm Tuệ mệt mỏi chỉnh lại quai cặp, vừa bước ra khỏi cổng trường đã thấy một bóng dáng cao ráo, quen thuộc đang đứng tựa lưng vào cột đèn điện, khoanh tay trước ngực với vẻ mặt không thể nào hắc ám hơn. Đó là Trình Viễn, gã thanh mai trúc mã được bố mẹ cô tin tưởng giao phó nhiệm vụ "bảo vệ" từ khi cả hai còn chưa biết mặt chữ. Trình Viễn hôm nay vận một chiếc áo khoác đen dù trời nóng như đổ lửa, đôi mắt sắc lạnh dưới lớp tóc mái dày luôn liếc dọc liếc ngang như một thám tử đang truy tìm tội phạm nguy hiểm. Khi thấy một nam sinh cùng lớp định bước tới gần để bắt chuyện với Lâm Tuệ, Trình Viễn ngay lập tức nhướng mày, tỏa ra một luồng khí thế u ám đến mức cậu bạn kia vừa định mở miệng đã vội vàng thu chân lại, lầm bầm một câu xin lỗi rồi chạy biến như thể vừa nhìn thấy tử thần.

Lâm Tuệ thở dài thườn thượt, cô sải bước đến trước mặt Trình Viễn rồi chống nạnh, đôi mắt tròn xoe lộ rõ vẻ bất bình khi nhìn bộ dạng "đao phủ" của anh chàng. Cô gặng hỏi bằng giọng điệu chất vấn rằng tại sao cậu lại dọa bạn của tôi sợ đến mức chạy mất dép như thế, cậu có biết đó là người bạn cùng tổ mà tôi định mượn vở bài tập không. Trình Viễn đang từ trạng thái "sát thủ" lạnh lùng bỗng dưng giật thót mình, anh vội vã quay mặt đi hướng khác, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn thẳng vào đối phương. Một vệt đỏ hồng nhanh chóng lan từ cổ lên tận mang tai, tố cáo sự bối rối đang dâng trào trong lòng anh chàng dù miệng vẫn cứng như đá. Trình Viễn hắng giọng một cái thật to, cố lấy lại tông giọng trầm khàn để khẳng định rằng mình chẳng làm gì cả, chỉ là thấy có con ruồi to tướng cứ lởn vởn quanh mặt bạn kia nên mới giúp đuổi đi một chút mà thôi.

Lâm Tuệ bật cười khan, cô tiến lại gần hơn một bước, cố gắng nhìn vào khuôn mặt đang cố tỏ ra xa cách của anh rồi hỏi vặn lại rằng giữa mùa hè nắng cháy này lấy đâu ra ruồi to đến mức làm người ta sợ hãi như vậy. Cô hỏi Trình Viễn rằng mặt cậu ấy có dính gì không mà cứ phải quay đi, hay là đang che giấu điều gì mờ ám đằng sau vẻ mặt nghiêm trọng đó. Trình Viễn cảm thấy hơi thở của Lâm Tuệ như đang ở ngay sát bên cạnh, mùi hương xà phòng thoang thoảng từ áo đồng phục của cô làm đầu óc anh bắt đầu quay cuồng và "chập mạch". Anh gắt lên một tiếng thật lớn để át đi tiếng đập thình thịch trong lồng ngực mình, bảo Lâm Tuệ đừng có nhìn nữa vì mặt anh chẳng có gì cả, rồi nhanh chóng bước lên phía trước để che giấu sự thật rằng đôi bàn tay anh đang run lên vì run rẩy.

Trong suốt đoạn đường về nhà, Trình Viễn luôn đi cách Lâm Tuệ đúng hai bước chân về phía sau, đúng chuẩn một vệ sĩ tận tụy nhưng lại mang một gương mặt như thể ai đó vừa nợ anh một số tiền khổng lồ. Lâm Tuệ vừa đi vừa lẩm bẩm rằng bố mẹ cô thật sự đã sai lầm khi gửi gắm cô cho một kẻ kỳ quặc như anh, người mà lúc nào cũng lườm nguýt tất cả mọi người xung quanh. Trình Viễn nghe thấy vậy liền lên tiếng phản bác, anh lấy cớ rằng bố mẹ cô đã dặn rất kỹ là phải trông chừng cô khỏi những thành phần bất hảo trong trường, nên anh phải thực thi nhiệm vụ một cách nghiêm túc nhất có thể. Anh nhấn mạnh rằng mình không hề muốn bám theo cô, chẳng qua là vì trách nhiệm cao cả của một người hàng xóm tốt bụng nên mới phải hy sinh thời gian quý báu để đi bên cạnh một người "vô tư đến mức nguy hiểm" như cô.

Khi đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, Lâm Tuệ bỗng dưng dừng lại và chỉ vào biển quảng cáo kem, đòi Trình Viễn mua cho mình một cây vì công sức nãy giờ đã chịu đựng sự giám sát của anh. Trình Viễn dù miệng vẫn lầm bầm phàn nàn rằng cô thật rắc rối và ham ăn, nhưng chân lại bước vào cửa hàng nhanh hơn bất kỳ ai để chọn loại kem dâu mà cô thích nhất. Khi cầm cây kem ra đưa cho Lâm Tuệ, ngón tay của cô vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay anh trong lúc nhận lấy, khiến toàn thân Trình Viễn như có một dòng điện chạy qua. Anh đứng hình ngay tại chỗ, đôi mắt trợn ngược lên nhìn vào khoảng không vô định, khiến Lâm Tuệ phải đưa tay quơ quơ trước mặt anh mà hỏi rằng cậu lại bị cái gì nhập nữa rồi sao. Trình Viễn không nói không rằng, chỉ biết bước đi thật nhanh với khuôn mặt đỏ bừng, bỏ lại Lâm Tuệ phía sau với sự ngơ ngác tột độ về anh chàng "ngầu lòi" nửa mùa này.

Thực tế, không một ai biết rằng tối hôm trước, Trình Viễn đã dành ra hai tiếng đồng hồ đứng trước gương trong phòng tắm để luyện tập cách nheo mắt sao cho thật ngầu và đáng sợ. Anh tự nhủ với bản thân rằng chỉ có cách tỏ ra nguy hiểm mới có thể khiến những gã con trai khác không dám đến gần Lâm Tuệ, người mà anh luôn thầm thương trộm nhớ nhưng chẳng bao giờ dám thừa nhận. Tuy nhiên, mọi sự nỗ lực xây dựng hình tượng "kẻ máu lạnh" đều tan thành mây khói chỉ vì một cái chạm tay nhẹ nhàng hay một nụ cười hồn nhiên từ phía cô gái đi bên cạnh. Trình Viễn tự mắng mình là đồ hèn nhát trong lòng, nhưng ngay khi thấy một nam sinh đi xe đạp lướt qua quá gần chỗ Lâm Tuệ, anh lại lập tức trở về trạng thái "sát thủ", sẵn sàng gầm gừ với bất kỳ ai dám đe dọa đến sự an toàn của "đối tượng bảo vệ" đặc biệt của mình.