MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 2

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 2

1,190 từ · ~6 phút đọc

Sau một ngày dài chống chọi với cái nóng và những "kẻ thù tiềm năng" xung quanh Lâm Tuệ, Trình Viễn cuối cùng cũng được trở về không gian riêng tư trong phòng ngủ của mình. Ngay khi cửa phòng vừa đóng lại, vẻ mặt lạnh lùng và khí thế áp đảo thường thấy của anh lập tức biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ khi anh lao ngay đến trước chiếc gương lớn gắn trên tủ quần áo. Anh đưa tay tự tát nhẹ vào má mình, lầm bầm tự hỏi tại sao lúc ở cổng trường lại hành động ngu ngốc đến thế, tại sao lại để tai đỏ bừng lên trước mặt cô ấy. Trình Viễn bắt đầu điều chỉnh lại cơ mặt, anh cố gắng làm cho đôi mắt trông sắc sảo hơn, môi mím chặt lại để tạo ra vẻ bí ẩn của một kẻ có thể nhìn thấu tâm can người khác. Anh tự nhủ rằng mình phải thực tập lại biểu cảm "đuổi ruồi" sao cho thật tự nhiên, để lần sau nếu Lâm Tuệ có hỏi, anh sẽ trả lời một cách thật ngầu chứ không phải gắt lên như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm việc xấu.

Lâm Tuệ ở nhà đối diện lúc này đang vừa ăn kem vừa nhắn tin cho cô bạn thân kể về sự kỳ quặc của Trình Viễn, cô không hề hay biết rằng "vệ sĩ" của mình đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Trình Viễn đứng trước gương, thử nghiệm đủ mọi góc độ ánh sáng, từ việc hạ thấp cằm đến việc nhếch mép một bên sao cho giống những nhân vật phản diện quyến rũ trong phim. Tuy nhiên, cứ mỗi khi anh nhớ lại khoảnh khắc ngón tay Lâm Tuệ chạm vào tay mình lúc chiều, gương mặt đang cố tỏ ra "ác ma" của anh lại ngay lập tức bị phá vỡ bởi một nụ cười ngây ngô và đôi gò má đỏ hồng. Anh đập mạnh tay xuống bàn, tự trách mình rằng tại sao lại dễ dàng bị dao động bởi một cái chạm vô tình như vậy, trong khi mục tiêu tối thượng là phải giữ vững hình tượng một người anh trai bảo vệ đầy quyền lực và đáng sợ.

Sáng hôm sau, Trình Viễn xuất hiện trước cửa nhà Lâm Tuệ với một đôi mắt hơi quầng thâm vì thiếu ngủ, kết quả của việc thức đêm luyện tập biểu cảm quá độ. Khi Lâm Tuệ vừa mở cửa bước ra, anh liền thực hiện ngay biểu cảm "lạnh lùng mức độ 5" mà mình đã tập kỹ tối qua, khiến cô phải giật mình lùi lại một bước và hỏi rằng tối qua cậu lại đi đánh nhau với ai à. Trình Viễn không thèm nhìn cô, chỉ lạnh lùng bảo cô đi nhanh lên kẻo muộn học, đồng thời không quên quan sát kỹ xung quanh xem có gã hàng xóm nào đang dòm ngó cô không. Lâm Tuệ bĩu môi, cô tiến lại gần và bất ngờ đưa tay chỉnh lại cổ áo bị lệch của Trình Viễn, hành động này khiến anh chàng ngay lập tức rơi vào trạng thái "đóng băng toàn thân". Toàn bộ bài tập luyện đêm qua đổ sông đổ biển, Trình Viễn đứng im như phỗng, hơi thở dồn dập trong khi Lâm Tuệ thì thản nhiên bảo cậu lớn rồi mà ăn mặc vẫn luộm thuộm như thế này thì ai thèm theo bảo vệ nữa.

Trên đường đến trường, cả hai đi ngang qua sân bóng rổ, nơi có một nhóm nam sinh đang hăng say tập luyện và vô tình một quả bóng bay chệch hướng về phía Lâm Tuệ. Trình Viễn dường như chỉ chờ có thế để trổ tài, anh nhanh như cắt bước lên phía trước, dùng một tay bắt gọn quả bóng với gương mặt hầm hố như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đã ném bóng. Khi nhóm nam sinh kia chạy lại định xin lỗi, Trình Viễn không nói lời nào, chỉ tung quả bóng trở lại với lực cực mạnh kèm theo một cái nhìn sắc lẹm khiến đám thanh niên kia xanh mặt đứng hình. Lâm Tuệ ở phía sau chứng kiến toàn bộ màn thể hiện "ngầu lòi" đó, cô chạy lại khoác lấy cánh tay anh và khen rằng lúc nãy cậu trông đỉnh thật đấy. Cảm giác mềm mại từ cánh tay Lâm Tuệ ôm lấy mình khiến Trình Viễn cảm thấy như có một vụ nổ hạt nhân vừa xảy ra trong não bộ, anh vội vàng gỡ tay cô ra rồi quay ngoắt đi chỗ khác.

Trình Viễn gắt lên rằng cô đừng có làm cái trò trẻ con đó giữa đường, mặt anh bắt đầu nóng bừng và anh phải lấy tay che đi vành tai đang đỏ lên một cách không kiểm soát. Anh bảo Lâm Tuệ rằng cậu nhìn cái gì mà nhìn, mặt tôi dính mực hay sao, rồi anh rảo bước thật nhanh để bỏ xa cô gái đang đứng phía sau cười khúc khích. Lâm Tuệ bắt đầu nhận ra rằng đằng sau cái lớp vỏ bọc sát thủ và những lời nói gắt gỏng kia là một Trình Viễn cực kỳ dễ bị tổn thương và nhút nhát trong chuyện tình cảm. Cô cố ý chạy lên phía trước, nhảy chân sáo quanh anh rồi hỏi rằng có phải cậu đang ngượng không, sao mỗi lần tôi chạm vào cậu lại như bị chập điện thế. Trình Viễn cắn chặt môi, cố gắng không để bản thân phát ra bất kỳ âm thanh nào tố cáo sự bối rối, anh tự nhủ phải về nhà luyện tập thêm biểu cảm "vô cảm tuyệt đối" để đối phó với những chiêu trò của cô.

Khi vào đến lớp học, Trình Viễn ngồi ở phía sau Lâm Tuệ hai bàn, một vị trí chiến lược để anh có thể quan sát mọi hoạt động của cô mà không bị phát hiện quá lộ liễu. Mỗi khi thấy có bất kỳ nam sinh nào đi ngang qua bàn Lâm Tuệ và có ý định dừng lại nói chuyện, anh lại ngay lập tức cầm bút chì lên vạch những đường sắc lẹm trên giấy, mắt nhìn chằm chằm vào gáy đối phương cho đến khi họ cảm thấy lạnh sống lưng mà rời đi. Lâm Tuệ thỉnh thoảng quay lại, bắt gặp ánh mắt "Yandere" của anh thì chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cô bắt đầu tò mò không biết nếu một ngày Trình Viễn không còn làm chiếc bóng "đáng sợ" sau lưng cô nữa, liệu cuộc sống của cô có trở nên tẻ nhạt và trống trải hay không. Còn với Trình Viễn, anh vẫn đang mải mê với suy nghĩ làm sao để đuổi được hết "ruồi" xung quanh cô mà bản thân không bị "cháy máy" vì những cái chạm tình cờ.