MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 3

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 3

1,490 từ · ~8 phút đọc

Sáng hôm sau tại trường học, một tin đồn thất thiệt bắt đầu lan truyền khắp các dãy hành lang rằng có một nam sinh lớp bên đang có ý định viết thư tình gửi cho Lâm Tuệ vào giờ ra chơi. Trình Viễn vừa nghe thấy tin này từ đám bạn cùng tổ thì gương mặt lập tức trở nên u ám như bầu trời trước cơn bão, anh siết chặt chiếc bút bi trong tay đến mức nó phát ra tiếng kêu răng rắc. Anh không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng đứng dậy bước ra khỏi lớp với khí thế của một kẻ chuẩn bị đi đòi nợ thuê, khiến đám bạn xung quanh phải dạt sang hai bên vì sợ hãi. Lâm Tuệ đang ngồi thảo luận bài tập với bạn, nhìn thấy dáng vẻ của Trình Viễn thì trong lòng thầm thở dài, cô biết chắc chắn là "vệ sĩ" của mình lại sắp gây ra một trận sóng gió mới chỉ vì một lời đồn thổi không rõ thực hư. Cô vội vàng đứng dậy bám theo, định bụng sẽ ngăn cản anh trước khi anh kịp làm người ta sợ phát khiếp bởi cái bản mặt sát thủ thường trực đó.

Tại canteen trường, Trình Viễn đứng khoanh tay ngay lối vào, ánh mắt anh như hai tia laser quét qua mọi nam sinh đang cầm trên tay bất kỳ mảnh giấy hay phong bì nào có vẻ khả nghi. Khi thấy một nam sinh khóa dưới đang ngập ngừng cầm một chiếc phong bì hồng tiến về phía khu vực lớp của Lâm Tuệ, Trình Viễn ngay lập tức áp sát đối phương với tốc độ của một con báo săn mồi. Anh chắn ngang đường, bóng người cao lớn che khuất cả ánh nắng, đôi mắt nheo lại đầy đe dọa khiến cậu bạn kia run bần bật như cầy sấy, đánh rơi cả chiếc phong bì xuống đất. Trình Viễn trầm giọng hỏi cậu ta rằng cái này là cái gì, định đưa cho ai, cậu có biết quy định của trường là cấm yêu đương nhăng nhít ảnh hưởng đến học tập không. Cậu bé kia lắp bắp không thành tiếng, chỉ kịp chỉ tay vào chiếc phong bì rồi bỏ chạy thục mạng, để lại Trình Viễn đứng đó với chiến lợi phẩm là một bức thư màu hồng nhạt.

Lâm Tuệ vừa chạy tới nơi, chứng kiến cảnh tượng đó thì tức giận đến mức mặt đỏ bừng lên, cô giật lấy bức thư trên tay Trình Viễn và gắt lên hỏi tại sao cậu lại làm thế, cậu có biết mình vừa cư xử như một kẻ bắt nạt không. Trình Viễn giật mình, theo bản năng anh định quay ngoắt đi để né tránh ánh mắt rực lửa của cô, nhưng lần này Lâm Tuệ đã nhanh tay nắm lấy cổ áo anh kéo lại. Cô hỏi vặn rằng bức thư này liên quan gì đến cậu, tại sao cậu phải can thiệp vào đời tư của người khác một cách thô bạo như vậy, hay là cậu thực sự nghĩ mình là thám tử tư được thuê để quản lý tôi. Trình Viễn cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức đau nhói, anh lắp bắp giải thích rằng mình thấy có người định vứt rác lung tung nên mới đứng ra nhắc nhở, còn cái phong bì này chắc chắn là chứa chất cấm hoặc tài liệu không lành mạnh nên anh mới phải kiểm tra.

Lâm Tuệ mở to mắt nhìn anh như nhìn một sinh vật lạ từ hành tinh khác, cô lật ngược chiếc phong bì lại và chỉ vào dòng chữ "Gửi câu lạc bộ mỹ thuật" được viết nắn nót phía sau. Cô hỏi Trình Viễn rằng chất cấm mà cậu nói đây sao, đây chỉ là đơn đăng ký tham gia câu lạc bộ của một học sinh khóa dưới nhờ tôi nộp hộ, cậu rốt cuộc là bị cái gì ám vào người vậy. Trình Viễn đứng hình, toàn bộ lập luận sắc bén mà anh tự chuẩn bị trong đầu bỗng chốc tan thành mây khói, anh cảm thấy mặt mình nóng ran như vừa bị ai đó tát một cú trời giáng. Anh vội vã giật lại chiếc phong bì rồi ném nó sang một bên, tai đỏ bừng lên như hai trái ớt chín, anh gắt lên bảo cô đừng có nhìn mình với cái kiểu đó, mặt anh chẳng dính cái gì cả, chỉ là do canteen quá nóng nên anh mới bị đỏ mặt thôi.

Lâm Tuệ không chịu buông tha, cô tiến sát lại gần đến mức mũi của hai người gần như chạm vào nhau, cô hỏi bằng giọng thì thầm nhưng đầy uy lực rằng Trình Viễn, có phải cậu đang ghen không, có phải cậu sợ có ai đó tỏ tình với tôi không. Trình Viễn cảm thấy đầu óc mình như bị chập điện toàn phần, hơi thở của Lâm Tuệ phả vào mặt anh khiến mọi giác quan đều đình công, anh chỉ biết lắp bắp bảo cô im đi và đừng có mơ mộng hão huyền. Anh bảo rằng mình chỉ đang thực hiện lời hứa với bố mẹ cô, rằng phải đảm bảo cô không bị những thành phần không rõ lai lịch tiếp cận, hoàn toàn là vì trách nhiệm chứ không hề có một chút tình cảm cá nhân nào ở đây. Nói xong, anh quay lưng chạy biến khỏi canteen với tốc độ ánh sáng, để lại Lâm Tuệ đứng đó với một nụ cười đắc thắng và cái nhìn đầy thú vị về gã trai "Yandere giả trân" đang cố chạy trốn sự thật.

Tối hôm đó, Trình Viễn lại đứng trước gương, nhưng lần này anh không tập biểu cảm ngầu nữa mà chỉ biết vò đầu bứt tai vì sự ngu ngốc của mình lúc ở canteen. Anh tự hỏi tại sao mình lại có thể nhầm lẫn tai hại đến mức coi một cái đơn đăng ký là thư tình, và tại sao mỗi khi đối diện với Lâm Tuệ, anh lại trở nên thảm hại như vậy. Anh bắt đầu nghi ngờ về tính hiệu quả của kế hoạch "bảo vệ từ xa" của mình, liệu việc tỏa ra sát khí có thực sự giúp anh giữ được cô, hay nó chỉ khiến anh trông giống một gã hề trong mắt người mình thương. Trình Viễn cầm cuốn sổ nhỏ ghi chép những người đã từng tiếp cận Lâm Tuệ ra, anh định gạch tên cậu bé khóa dưới kia đi nhưng bàn tay lại chần chừ, rồi anh viết thêm một dòng chữ nhỏ xíu vào góc trang giấy: "Cần luyện tập cách giữ bình tĩnh khi cô ấy tiến lại gần".

Sáng hôm sau, khi gặp lại Lâm Tuệ ở cầu thang, Trình Viễn cố gắng lấy lại vẻ mặt điềm tĩnh nhất có thể, anh không còn lườm nguýt những người xung quanh một cách thái quá nữa nhưng vẫn giữ một khoảng cách bảo vệ nghiêm ngặt. Lâm Tuệ đi qua anh, cố tình huých vai một cái nhẹ rồi hỏi đùa rằng hôm nay "vệ sĩ" có bắt được con ruồi nào không, hay lại nhầm rác thành chất cấm nữa. Trình Viễn không gắt lên như mọi khi, anh chỉ cúi đầu nhìn xuống mũi giày, giọng nói lí nhí trong cổ họng bảo cô đừng có nhắc lại chuyện cũ nữa nếu không anh sẽ thực sự bỏ mặc cô đấy. Nhưng Lâm Tuệ biết thừa, dù anh có nói gì đi nữa thì chỉ cần cô gặp một chút rắc rối nhỏ, cái bóng đen cao ráo với gương mặt "sát thủ" kia sẽ ngay lập tức xuất hiện để chắn mọi giông bão cho cô, dù cho sau đó anh có phải đứng hình vì ngượng ngùng đến bao nhiêu lần đi chăng nữa.

Mối liên kết giữa họ bắt đầu có sự thay đổi ngầm, không còn chỉ là nhiệm vụ bảo vệ đơn thuần mà đã len lỏi những cảm xúc lạ kỳ mà cả hai đều chưa dám gọi tên. Trình Viễn nhận ra rằng việc làm một Yandere không hề dễ dàng như trong truyện tranh, bởi trái tim thật sự của anh quá mềm yếu trước người con gái mình muốn bảo vệ. Trong khi đó, Lâm Tuệ lại cảm thấy trò chơi trêu chọc anh chàng này ngày càng trở nên thú vị, cô bắt đầu mong chờ những lần "chập điện" của anh hơn là sợ hãi những cái lườm của anh đối với người khác. Cuộc chiến giữa một kẻ cố tỏ ra nguy hiểm và một cô gái vô tư nhưng tinh tế hứa hẹn sẽ còn nhiều chương kịch tính phía trước tại ngôi trường cấp ba đầy nắng và gió này.