MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 4

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 4

1,066 từ · ~6 phút đọc

Buổi sáng thứ Hai bắt đầu bằng một sự kiện làm náo loạn cả khối mười hai khi một học sinh mới chuyển trường xuất hiện, đó là Hoàng Bách, một nam sinh có nụ cười tỏa nắng và phong thái vô cùng tự tin. Khác với những người bạn cùng trang lứa thường e dè trước ánh nhìn "sát thủ" của Trình Viễn, Hoàng Bách dường như sở hữu một hệ miễn dịch đặc biệt với sát khí. Ngay trong giờ giải lao, Lâm Tuệ đang loay hoay với đống dụng cụ trang trí bảng tin lớp thì Hoàng Bách đã tiến lại gần, tự nhiên cầm lấy một đầu cuộn băng dính và giúp cô cố định vị trí mà không cần đợi lời nhờ vả. Từ phía cuối lớp, Trình Viễn đang cầm cuốn sách giáo khoa lộn ngược, đôi mắt nheo lại đến mức chỉ còn một đường chỉ mảnh, tỏa ra luồng áp lực nặng nề khiến những người ngồi xung quanh cảm thấy lạnh gáy như đang đứng giữa hầm băng.

Trình Viễn đứng phắt dậy, bước chân nện xuống nền gạch tạo ra những âm thanh khô khốc, anh tiến thẳng đến giữa Lâm Tuệ và Hoàng Bách rồi vờ như vô tình làm rơi chiếc bút ngay dưới chân cậu bạn mới. Anh cúi xuống nhặt bút với một động tác chậm rãi đầy đe dọa, đôi mắt sắc lẹm ngước lên nhìn thẳng vào Hoàng Bách như muốn hỏi rằng cậu có biết mình đang xâm phạm lãnh thổ của ai không. Thế nhưng, thay vì run sợ hay bỏ chạy như những "con ruồi" trước đây, Hoàng Bách lại nở một nụ cười thân thiện, đưa tay ra định bắt tay Trình Viễn và tự giới thiệu mình là thành viên mới của lớp. Trình Viễn đứng hình mất hai giây, bàn tay anh đang nắm chặt bỗng trở nên lúng túng, anh không bắt tay mà chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi quay sang hỏi Lâm Tuệ bằng giọng điệu gắt gỏng rằng tại sao cô lại để người lạ đụng vào đồ của mình.

Lâm Tuệ thở dài, cô đẩy nhẹ vai Trình Viễn ra và bảo anh đừng có cư xử thô lỗ như thế, Hoàng Bách chỉ đang giúp cô làm việc mà thôi, không phải ai tiếp cận cô cũng là tội phạm cần phải thẩm vấn. Cô hỏi Trình Viễn rằng mắt cậu có bị đau không mà cứ nheo lại suốt từ sáng đến giờ, hay là tối qua lại thức đêm để làm mấy chuyện kỳ quặc gì đó trước gương nữa rồi. Trình Viễn nghe đến cụm từ "trước gương" thì tim đập lệch đi một nhịp, vành tai ngay lập tức chuyển sang màu hồng nhạt, anh vội vã quay mặt đi và bảo cô đừng có nói năng hàm hồ. Anh lấy cớ rằng mình cảm thấy Hoàng Bách có hành tung khả nghi, có thể là gián điệp của trường khác cài vào để thám thính tình hình học tập của lớp, nên anh phải có trách nhiệm giám sát chặt chẽ để bảo vệ an ninh cho cô và cả lớp.

Hoàng Bách đứng bên cạnh nghe thấy lời giải thích vô lý đó thì bật cười thành tiếng, cậu ta bảo Trình Viễn thực sự là một người bạn thân "tận tâm" quá mức khiến người khác phải ngưỡng mộ. Câu nói này như chạm vào dây thần kinh nhạy cảm của Trình Viễn, anh lập tức quay lại, định tung ra một câu nói cực ngầu để khẳng định vị thế của mình, nhưng đúng lúc đó Lâm Tuệ lại vô tình nắm lấy vạt áo khoác của anh để kéo anh lùi lại. Sự tiếp xúc đột ngột qua lớp vải mỏng làm Trình Viễn cứng đờ người, não bộ anh như bị ngắt kết nối hoàn toàn, gương mặt "sát thủ" lúc nãy tan biến, thay vào đó là vẻ mặt ngây ngô đến tội nghiệp. Anh lắp bắp bảo cô bỏ tay ra ngay, áo anh bị bẩn sẽ lây sang tay cô, rồi anh lùi xa hai mét như thể Lâm Tuệ là một nguồn phóng xạ nguy hiểm, khiến Hoàng Bách cũng phải ngơ ngác nhìn theo.

Suốt cả buổi chiều hôm đó, Trình Viễn không thể tập trung vào bất cứ việc gì, đầu óc anh chỉ quanh quẩn hình ảnh Hoàng Bách cười nói với Lâm Tuệ và cảm giác ấm áp từ cái nắm tay của cô lúc sáng. Anh tự trách mình tại sao lại để đối thủ lấn lướt như vậy, tại sao cái bản lĩnh "Yandere" mà anh hằng tự hào lại dễ dàng sụp đổ chỉ vì một hành động nhỏ bé của đối phương. Trình Viễn quyết định buổi tối sẽ phải tập luyện cường độ cao hơn, anh cần một biểu cảm mới, một loại sát khí có thể khiến ngay cả những người tự tin nhất cũng phải chùn bước. Tuy nhiên, khi đứng trước gương nhà tắm với chiếc khăn mặt trên vai, anh lại thấy mình đang vô thức đưa tay lên sờ vào vị trí mà Lâm Tuệ đã nắm lấy vạt áo mình, một nụ cười khờ khạo hiện lên trên môi trước khi anh kịp nhận ra và tự tát nhẹ vào mặt mình để tỉnh táo lại.

Anh tự nhủ rằng mình không được phép mềm lòng, mục tiêu tối thượng là bảo vệ Lâm Tuệ khỏi gã Hoàng Bách đầy nguy hiểm kia, người mà anh tin rằng chắc chắn đang có âm mưu không tốt. Trình Viễn cầm bút ghi thêm vào cuốn sổ tay một cái tên mới với dòng chú thích bằng mực đỏ đậm: "Đối tượng cực kỳ nguy hiểm, cần tiêu diệt bằng ánh mắt mức độ 10". Anh không biết rằng, ở nhà đối diện, Lâm Tuệ đang nhìn qua cửa sổ thấy ánh đèn phòng anh vẫn sáng trưng, cô mỉm cười và tự hỏi không biết gã ngốc kia lại đang tập luyện "chiêu thức" gì để đối phó với ngày mai. Cô nhận ra rằng dù Trình Viễn có kỳ quặc và hay gắt gỏng đến đâu, thì sự hiện diện của anh vẫn là điều khiến cô cảm thấy an tâm nhất, hơn bất kỳ nụ cười tỏa nắng nào của người mới đến.