MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 5

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 5

1,017 từ · ~6 phút đọc

Một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống vào giờ tan tầm, khiến sân trường vốn nhộn nhịp bỗng trở nên hỗn loạn với những bước chân chạy trốn nước mưa. Lâm Tuệ đứng dưới sảnh tòa nhà chính, lo lắng nhìn trời vì hôm nay cô quên mang ô, trong khi điện thoại thì lại hết pin không thể gọi cho mẹ. Đúng lúc cô định liều mình chạy ra trạm xe buýt thì một chiếc ô xanh da trời xòe ra trên đầu, và giọng nói trầm ấm của Hoàng Bách vang lên đề nghị được đưa cô về nhà. Trình Viễn đứng cách đó không xa, tay đang cầm chặt chiếc ô đen to lớn của mình, chứng kiến cảnh tượng đó thì máu nóng trong người anh như sôi lên sùng sục. Anh không hề đắn đo mà bước tới, chen vào giữa hai người một cách thô bạo, dùng chiếc ô của mình che kín cả Lâm Tuệ, đẩy chiếc ô của Hoàng Bách ra xa một đoạn.

Trình Viễn nhìn Hoàng Bách với ánh mắt sắc lẹm hơn bao giờ hết, anh bảo cậu bạn kia hãy lo cho bản thân mình trước đi vì chiếc ô xanh đó trông có vẻ không chịu được sức gió đâu. Giọng anh lạnh lùng như băng tuyết, khẳng định rằng Lâm Tuệ là "trách nhiệm độc quyền" của anh và không cần bất kỳ sự giúp đỡ dư thừa nào từ người lạ. Hoàng Bách nhìn biểu cảm cực kỳ nghiêm trọng của Trình Viễn thì chỉ biết nhún vai, cậu ta chào Lâm Tuệ rồi bước đi trong mưa, không quên để lại một cái nháy mắt trêu chọc khiến Trình Viễn suýt chút nữa là vứt luôn chiếc ô để lao vào tranh luận. Lâm Tuệ nhìn theo bạn mình rồi quay sang nhìn Trình Viễn, cô vừa giận vừa buồn cười vì cái tính chiếm hữu vô lý nhưng lại đầy vụng về của anh chàng thanh mai trúc mã này.

Hai người cùng bước đi dưới một chiếc ô đen, không gian thu hẹp lại khiến cánh tay họ thỉnh thoảng lại va chạm vào nhau theo nhịp bước chân. Trình Viễn cố gắng giữ cho chiếc ô nghiêng hẳn về phía Lâm Tuệ, mặc cho một bên vai của mình bắt đầu bị nước mưa thấm đẫm lạnh buốt, nhưng gương mặt anh vẫn duy trì vẻ "vô cảm" giả tạo. Lâm Tuệ nhận ra điều đó, cô kéo tay áo anh bảo anh che đều cho cả hai đi kẻo bị ốm, nhưng Trình Viễn chỉ gắt lên bảo cô đừng có lo chuyện bao đồng, người anh khỏe như trâu nên chút nước mưa này chẳng là gì cả. Anh nhấn mạnh rằng mình chỉ đang thực hiện đúng chức trách mà bố mẹ cô giao phó, nếu để cô bị ướt thì anh sẽ không biết giải thích thế nào với nhị vị phụ huynh ở nhà.

Lâm Tuệ bỗng dừng lại giữa vỉa hè, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tránh né của anh và hỏi rằng tại sao cậu lại phải khổ sở diễn kịch như vậy, sao không thừa nhận là cậu quan tâm tôi đi. Trình Viễn như bị dẫm phải đuôi, anh đứng khựng lại, đôi tai vốn đã đỏ vì lạnh nay lại càng đỏ rực lên vì ngượng ngùng, anh lắp bắp hỏi cô đang nói cái gì mà nghe đáng sợ thế. Anh bảo rằng mình không hề quan tâm, anh chỉ đang làm việc theo đúng quy trình bảo vệ đã được thiết lập, và cái việc mặt anh đỏ lên là do phản ứng sinh lý tự nhiên khi gặp nước mưa chứ không liên quan gì đến cảm xúc cả. Lâm Tuệ không nhịn được cười, cô tiến lại gần hơn, đưa tay lên vuốt đi những giọt nước đọng trên má anh, hành động dịu dàng này chính thức khiến hệ thống phòng thủ của Trình Viễn sụp đổ hoàn toàn.

Anh đứng hình tại chỗ, chiếc ô trên tay hơi nghiêng đi khiến nước mưa đổ xuống cả hai nhưng anh cũng không hề hay biết, mọi giác quan lúc này chỉ tập trung vào hơi ấm từ những đầu ngón tay của Lâm Tuệ. Trình Viễn cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, anh muốn quay đi nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh xuống mặt đất, anh chỉ có thể đứng đó nhìn cô với ánh mắt hoang mang tột độ. Lâm Tuệ hỏi anh bằng giọng trêu chọc rằng "Yandere" đại nhân sao lại im lặng thế này, hay là bị nước mưa làm hỏng mạch điện rồi. Trình Viễn khó khăn lắm mới lấy lại được giọng nói, anh gắt lên một tiếng yếu ớt bảo cô đừng có làm loạn nữa, rồi anh vội vàng xoay người bước đi thật nhanh, mặc cho chiếc ô vẫn đang che cho khoảng không trống rỗng phía trước.

Khi về đến cổng nhà, cả hai đều đã ướt sũng nhưng không khí giữa họ lại nóng bỏng một cách lạ lùng. Trình Viễn không dám nhìn vào mắt Lâm Tuệ lần cuối, anh chỉ kịp quăng lại một câu bảo cô vào nhà tắm nước nóng ngay đi kẻo chết rét, rồi chạy bán sống bán chết vào nhà mình như thể đang bị ai đó truy đuổi. Anh lao thẳng vào phòng, dựa lưng vào cánh cửa thở hổn hển, tay ôm lấy ngực để xoa dịu nhịp tim đang loạn nhịp. Anh tự mắng mình là đồ đại ngốc, tại sao lại để cô ấy chạm vào mặt, tại sao lại không thể nói ra một câu nào ra hồn lúc đó. Trình Viễn lại đi tới trước gương, nhìn hình ảnh một gã trai ướt nhẹp với vành tai đỏ rực, anh nhận ra rằng cái bóng "đáng sợ" mang tên bảo vệ của mình đang dần trở thành một cái bóng tình yêu vụng về mà chính anh cũng không thể kiểm soát nổi.