Sáng hôm sau, bầu trời sau cơn mưa trở nên trong vắt, nhưng tâm trạng của Trình Viễn thì lại mây mù dày đặc. Anh đứng trước gương tới tận ba mươi phút để kiểm tra xem vành tai mình đã hết đỏ chưa, đồng thời cố gắng nheo mắt thật sâu để tạo ra một vẻ ngoài mệt mỏi, phong trần của một kẻ vừa trải qua một đêm mất ngủ vì suy tư đại sự. Trình Viễn tự nhủ hôm nay sẽ không để Lâm Tuệ có bất kỳ cơ hội nào chạm vào người mình nữa, anh sẽ duy trì khoảng cách tối thiểu là ba mét và chỉ giao tiếp bằng những cái gật đầu lạnh lùng. Thế nhưng, ngay khi anh vừa bước ra khỏi cổng, Lâm Tuệ đã đứng đó từ bao giờ, hôm nay cô không mặc đồng phục ngay mà khoác thêm một chiếc áo len mỏng, trông dịu dàng và rạng rỡ đến mức khiến toàn bộ hệ thống phòng thủ của anh bắt đầu lung lay dữ dội.
Lâm Tuệ không đợi anh kịp lên tiếng, cô chủ động bước tới gần và tự nhiên khoác lấy cánh tay anh, kéo anh đi về phía trạm xe buýt. Trình Viễn giật mình như bị điện giật, anh vội vã muốn rút tay ra nhưng Lâm Tuệ lại siết chặt hơn, cô ngước mắt nhìn anh và hỏi bằng giọng quan tâm rằng tối qua cậu có bị cảm lạnh không, sao mặt cậu trông lại hốc hác như thế này. Trình Viễn cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại ở cổ họng, anh quay mặt đi hướng khác, cố gắng giữ giọng thật trầm để bảo cô bỏ tay ra vì chỗ này có rất nhiều người đang nhìn. Anh hắng giọng rồi nói rằng mình không sao, sức khỏe của anh là do tập luyện cường độ cao mà có, không dễ dàng bị khuất phục bởi một trận mưa cỏn con, và cái việc cô cứ bám lấy tay anh thế này chỉ làm anh khó thực thi nhiệm vụ quan sát mà thôi.
Lâm Tuệ cười thầm trong bụng, cô biết thừa Trình Viễn đang cố gồng mình lên để giữ vẻ "ngầu lòi", nên cô lại càng lấn tới bằng cách tựa nhẹ đầu vào vai anh khi đứng chờ xe. Trình Viễn lúc này thực sự đã "đóng băng" hoàn toàn, anh đứng im như một pho tượng đá, mắt nhìn trân trân vào biển quảng cáo phía đối diện mà không dám cử động dù chỉ là một sợi tóc. Anh lắp bắp bảo cô rằng cái đầu của cô nặng quá, làm vai anh bị lệch trục và có thể ảnh hưởng đến khả năng phản ứng nhanh nếu có kẻ xấu xuất hiện. Lâm Tuệ hỏi vặn lại rằng giữa ban ngày ban mặt ở trạm xe buýt đông đúc thế này thì lấy đâu ra kẻ xấu, hay là cậu lại định bảo có con ruồi khổng lồ nào đang định tấn công tôi nên cậu mới phải căng thẳng như vậy. Trình Viễn đỏ bừng mặt, anh gắt lên bảo cô im miệng và đừng có nhắc lại chuyện con ruồi nữa, đó là một sai sót kỹ thuật trong quá trình tác nghiệp của anh.
Khi lên xe buýt, vì xe khá đông nên họ phải đứng sát vào nhau ở khu vực gần cửa xuống, mỗi khi xe phanh gấp, cơ thể Lâm Tuệ lại va chạm nhẹ vào lồng ngực vững chãi của Trình Viễn. Mỗi lần như thế, Trình Viễn lại cảm thấy tim mình đập như gõ trống, anh phải bám chặt vào thanh vịn đến mức gân tay nổi lên cuồn cuộn để giữ cho mình không bị ngã nhào vào cô. Anh tự mắng mình là đồ yếu đuối, tại sao chỉ một chút đụng chạm nhỏ nhặt này lại có thể phá hủy mọi công lao rèn luyện ý chí bấy lâu nay. Lâm Tuệ ngước lên nhìn anh, thấy mồ hôi lấm tấm trên trán Trình Viễn dù trên xe đang bật điều hòa rất lạnh, cô đưa tay lên thấm nhẹ mồ hôi cho anh và hỏi rằng có phải cậu đang sốt không mà người nóng như hòn than thế này. Trình Viễn vội vàng gạt tay cô ra, anh bảo cô đừng có làm loạn, anh nóng là vì động cơ xe buýt tỏa nhiệt quá mạnh chứ không phải vì lý do nào khác.
Lâm Tuệ không chịu buông tha, cô cố tình ghé sát vào tai anh và thì thầm rằng Trình Viễn, nếu cậu cứ tiếp tục giả vờ như thế này thì tôi sẽ đi nhờ Hoàng Bách đưa đi học mỗi ngày đấy. Câu nói này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Trình Viễn, khiến anh ngay lập tức thoát khỏi trạng thái bối rối để trở về với vẻ mặt "sát thủ" thường trực. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trở nên đanh lại và khẳng định rằng cô đừng có mơ đến chuyện đó, chỉ cần anh còn thở thì không gã nào được phép đưa đón cô ngoài anh. Anh nhấn mạnh rằng đây là lệnh của bố mẹ cô và anh là người duy nhất có đủ tư cách cũng như kỹ năng để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cô trên mọi nẻo đường. Lâm Tuệ mỉm cười đắc thắng, cô nhận ra rằng dù anh có nhát gái đến đâu thì bản năng bảo vệ và lòng ghen tuông của anh vẫn luôn là vũ khí mạnh nhất để cô có thể điều khiển anh chàng này.
Kết thúc hành trình xe buýt, Trình Viễn bước xuống xe với một tâm trạng hỗn loạn, anh cảm thấy mình vừa trải qua một cuộc tra tấn ngọt ngào nhất từ trước đến nay. Anh đi trước Lâm Tuệ vài bước, cố tình sải chân thật dài để cô không thể tiếp tục khoác tay hay tựa vai mình nữa, nhưng thực chất là để che giấu gương mặt đang đỏ đến mức không thể cứu vãn. Anh tự nhủ tối nay sẽ phải ghi thêm vào sổ tay một quy tắc mới: "Tuyệt đối không được đi xe buýt vào giờ cao điểm cùng Lâm Tuệ nếu không muốn bị đột quỵ vì nhịp tim quá nhanh". Tuy nhiên, khi nhìn thấy một nhóm nam sinh khóa dưới đang xì xào bàn tán về vẻ xinh đẹp của Lâm Tuệ hôm nay, Trình Viễn lại lập tức dừng bước, quay lại đứng sát bên cạnh cô và tung ra một cái nhìn đầy đe dọa khiến đám trẻ kia im bặt ngay lập tức.