MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 7

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 7

1,033 từ · ~6 phút đọc

Vào giờ học thể dục, lớp của Lâm Tuệ và lớp của Hoàng Bách tình cờ cùng sử dụng phòng thể chất để tập bóng chuyền, đây chính là chiến trường tiếp theo mà Trình Viễn không thể lường trước. Trình Viễn đứng ở một góc sân, đôi mắt không rời khỏi bóng dáng của Lâm Tuệ trong bộ đồ thể thao năng động, đồng thời cũng không quên canh chừng mọi cử động của Hoàng Bách ở sân bên cạnh. Khi trận đấu tập bắt đầu, Hoàng Bách với lợi thế chiều cao và sự linh hoạt đã liên tục thực hiện những cú đập bóng đầy uy lực, nhận được rất nhiều tiếng reo hò từ các bạn nữ trong lớp. Trình Viễn đứng ngoài sân, tay nắm chặt hàng rào sắt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, anh thầm nghĩ rằng mấy cái trò biểu diễn rẻ tiền đó thì có gì hay ho, nếu là anh thì anh đã có thể đập vỡ cả sàn đấu rồi.

Sự việc trở nên cao trào khi một quả bóng từ phía Hoàng Bách bay lạc sang sân của Lâm Tuệ với tốc độ rất nhanh, nhắm thẳng về phía đầu cô khi cô đang không chú ý. Trình Viễn không cần suy nghĩ, anh lao ra như một mũi tên, dùng cả thân hình to lớn của mình chắn trước mặt Lâm Tuệ và dùng tay đẩy mạnh quả bóng đi chỗ khác. Tuy nhiên, do đà chạy quá nhanh và sàn nhà trơn, Trình Viễn đã mất đà và ngã nhào về phía trước, kéo theo cả Lâm Tuệ đang đứng ngay đó ngã xuống cùng mình. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Trình Viễn thấy mình đang nằm đè lên người Lâm Tuệ, hai tay anh chống hai bên đầu cô, và gương mặt của cả hai chỉ cách nhau vài centimet. Mọi âm thanh trong phòng thể chất bỗng dưng biến mất, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch của hai người vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

Lâm Tuệ tròn mắt nhìn Trình Viễn, hơi thở của cô phả nhẹ vào cằm anh khiến toàn thân anh chàng như bị hóa đá lần thứ n trong ngày, não bộ chính thức phát ra cảnh báo "quá tải nhiệt". Trình Viễn muốn bật dậy ngay lập tức nhưng đôi tay anh bỗng dưng mềm nhũn không còn chút lực nào, anh chỉ biết đứng hình nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng hồng của cô mà quên mất rằng mình đang ở giữa đám đông. Khi Hoàng Bách và các bạn học chạy lại hỏi thăm, Trình Viễn mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê, anh luống cuống đứng dậy với tốc độ ánh sáng, mặt đỏ bừng đến mức như sắp bốc hỏa đến nơi. Anh không thèm phủi bụi trên quần áo mà chỉ vội vàng quay mặt đi, gắt lên một tiếng bảo mọi người đứng xích ra vì chỗ này quá thiếu oxy khiến anh cảm thấy khó thở.

Hoàng Bách tiến lại định đỡ Lâm Tuệ dậy nhưng Trình Viễn đã nhanh hơn một bước, anh thô bạo gạt tay Hoàng Bách ra và tự mình kéo Lâm Tuệ đứng lên, dù đôi bàn tay anh vẫn đang run rẩy không ngừng. Anh mắng Lâm Tuệ bằng giọng điệu để che giấu sự xấu hổ rằng tại sao cô lại đứng ngây ra đó như một bức tượng, nếu không có anh cứu mạng thì giờ này cô đã phải vào phòng y tế rồi. Lâm Tuệ không hề sợ hãi, cô còn tinh nghịch phủi bụi trên vai áo cho anh và bảo rằng nãy giờ người đứng ngây ra như bức tượng chính là cậu đấy, sao lúc đó cậu không mắng tôi đi mà lại nhìn tôi lâu thế. Trình Viễn nghe xong thì tai đỏ rực lên, anh vội vã lùi lại vài bước, bảo cô đừng có nói năng lung tung vì anh nhìn là để kiểm tra xem cô có bị chấn thương sọ não sau cú ngã không thôi.

Trình Viễn quay sang nhìn Hoàng Bách với ánh mắt đầy thù hằn, anh bảo cậu bạn kia hãy tập trung vào việc chơi bóng đi thay vì cứ ném bóng vào người khác rồi lại chạy lại giả vờ quan tâm. Anh khẳng định rằng mình sẽ giám sát trận đấu này từ đầu đến cuối để đảm bảo không có bất kỳ "tai nạn ngoài ý muốn" nào xảy ra với Lâm Tuệ nữa. Nói xong, anh bước ra khỏi sân đấu nhưng không quên để lại một cái lườm sắc lẹm khiến cả đội bóng của Hoàng Bách cảm thấy áp lực nặng nề. Lâm Tuệ nhìn theo bóng lưng của Trình Viễn, cô thấy anh chàng đang vội vã đi về phía vòi nước để tạt nước lạnh vào mặt, cô biết chắc chắn là lòng kiêu hãnh của "sát thủ" vừa bị tổn thương nghiêm trọng sau sự cố vừa rồi.

Tối hôm đó, Trình Viễn không luyện tập biểu cảm ngầu nữa, anh ngồi thẫn thờ trên giường và nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn đọng lại cảm giác mềm mại khi chạm vào vai Lâm Tuệ lúc chiều. Anh nhận ra rằng mình đang dần mất kiểm soát trong việc duy trì khoảng cách với cô, và cái cớ "bảo vệ" dường như đang trở nên quá nhỏ bé so với tình cảm đang lớn dần trong lòng. Anh cầm bút gạch bỏ dòng chữ "Tiêu diệt bằng ánh mắt" trong cuốn sổ và thay vào đó bằng một câu hỏi đầy trăn trở: "Làm sao để bảo vệ cô ấy mà không khiến bản thân trở thành một gã ngốc đỏ mặt?". Trình Viễn không biết rằng, lúc này Lâm Tuệ cũng đang ngồi trước bàn học, cô vẽ một hình vẽ nguệch ngoạc về một anh chàng có đôi tai đỏ rực và mỉm cười, cô quyết định ngày mai sẽ dành cho anh một bất ngờ lớn hơn để xem gã vệ sĩ này còn có thể "đứng hình" đến mức nào.