MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 8

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 8

1,084 từ · ~6 phút đọc

Sáng thứ Bảy, bầu trời trong xanh một cách lạ kỳ, Lâm Tuệ đứng trước gương thử đi thử lại mấy bộ váy rồi cuối cùng chọn một chiếc váy hoa nhí đơn giản nhưng tôn lên vẻ năng động của tuổi trẻ. Cô sang gõ cửa nhà Trình Viễn với một lý do không thể chính đáng hơn là có hai vé xem phim hành động được tặng nhưng không ai đi cùng, và mẹ cô đã "lệnh" cho anh phải đi theo để bảo vệ cô khỏi những thành phần phức tạp ở rạp chiếu phim. Trình Viễn xuất hiện ở cửa với bộ dạng lôi thôi thường thấy ở nhà, nhưng ngay khi nghe đến từ "vé xem phim" và nhìn thấy Lâm Tuệ trong bộ dạng xinh đẹp khác hẳn ngày thường, anh liền lùi lại một bước, tay bám chặt vào thành cửa để giữ thăng bằng. Anh hắng giọng, cố lấy lại vẻ mặt lạnh lùng và hỏi bằng giọng trầm đục rằng tại sao cô không rủ Hoàng Bách hay mấy cô bạn thân, sao cứ phải là anh khi anh đang bận nghiên cứu tài liệu về "các biện pháp phòng vệ tầm xa".

Lâm Tuệ không đợi anh từ chối, cô tiến tới nắm lấy tay anh và kéo đi, bảo rằng đừng có nói nhảm nữa vì phim sắp chiếu rồi, và nếu anh không đi thì cô sẽ thực sự gọi cho Hoàng Bách ngay lập tức. Trình Viễn nghe đến cái tên Hoàng Bách thì vành tai ngay lập tức chuyển sang màu hồng đậm, anh vội vã bảo cô đứng yên đó chờ anh đúng năm phút để anh vào thay đồ "tác nghiệp". Năm phút sau, anh bước ra với một chiếc áo khoác đen dù ngoài trời đang nắng gắt, gương mặt nheo lại đầy cảnh giác như thể rạp chiếu phim là một căn cứ bí mật của tội phạm. Lâm Tuệ nhìn bộ dạng của anh mà chỉ biết lắc đầu, cô tự nhiên khoác tay anh bước đi, khiến toàn thân Trình Viễn lại rơi vào trạng thái "căng cứng cơ bắp" nhưng lần này anh đã cố gắng không để bản thân bị vấp ngã như ở phòng thể chất.

Trên đường đến trung tâm thương mại, Trình Viễn luôn đi sát bên cạnh Lâm Tuệ, ánh mắt anh lia liên tục xung quanh như một chiếc radar công suất lớn, sẵn sàng trừng mắt với bất kỳ nam sinh nào dám nhìn lén cô gái bên cạnh mình. Anh bảo Lâm Tuệ rằng rạp chiếu phim là nơi rất tối tăm và lộn xộn, cô phải bám sát lấy anh và không được phép tự ý đi mua bắp nước một mình vì có thể sẽ bị lạc vào những lối đi bí mật. Lâm Tuệ bật cười, cô bảo rằng cậu bớt xem phim hành động lại đi, rạp phim chứ có phải hang ổ xã hội đen đâu mà cậu cứ làm như sắp đi đánh trận thế này. Trình Viễn không nói gì, anh chỉ lẳng lặng siết chặt vạt áo khoác, cố gắng che giấu nhịp tim đang đập loạn xạ mỗi khi vai cô vô tình cọ vào cánh tay anh trong đám đông náo nhiệt.

Khi đến quầy vé, Trình Viễn nhất quyết đứng chắn trước mặt Lâm Tuệ để giao dịch với nhân viên, đôi mắt anh nheo lại đầy nghi hoặc khi nhìn thấy cậu nhân viên bán vé cứ cười tươi với Lâm Tuệ. Anh đưa tiền với một động tác dứt khoát và hỏi cậu nhân viên bằng giọng đe dọa rằng có gì đáng cười thế, rồi nhanh chóng kéo Lâm Tuệ đi chỗ khác trước khi cô kịp phản ứng. Lâm Tuệ hỏi anh sao lại thô lỗ với người ta như vậy, người ta chỉ đang làm việc thôi mà, nhưng Trình Viễn chỉ đáp lại bằng một câu cụt lủn rằng cậu ta nhìn cô không có ý tốt, anh phải có trách nhiệm ngăn chặn mọi nguy cơ từ trong trứng nước. Anh đưa cho cô hộp bắp rang bơ to nhất rạp nhưng lại giữ lấy cốc nước cho mình, bảo rằng nước uống có thể chứa "chất lạ" nên để anh nếm thử trước cho an toàn, thực chất là vì anh đang quá khát do căng thẳng tột độ.

Bước vào phòng chiếu phim tối om, Trình Viễn cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài vì đây là lần đầu tiên hai người ở trong một không gian kín và tối đến như vậy. Anh chọn vị trí ngồi cuối cùng, nơi anh có thể quan sát toàn bộ phòng chiếu và đặc biệt là đảm bảo không có ai ngồi sau lưng để gây nguy hiểm cho Lâm Tuệ. Khi phim bắt đầu, những tiếng nổ và âm thanh hành động vang lên dữ dội, nhưng Trình Viễn chẳng thèm nhìn lên màn hình một giây nào, mắt anh cứ chăm chằm nhìn vào những bóng đen xung quanh Lâm Tuệ. Anh bảo cô rằng phim này quay phim kém quá, ánh sáng không đủ để anh nhìn rõ các "đối tượng tình nghi" trong rạp, rồi anh vô thức dịch ghế lại gần cô hơn một chút để dễ bề "ứng phó" nếu có sự cố xảy ra.

Trong lúc phim cao trào, Lâm Tuệ vô tình chạm tay vào tay anh khi cả hai cùng với tay lấy bắp rang bơ, một lần nữa, Trình Viễn lại bị "chập điện" toàn phần giữa bóng tối của rạp phim. Lần này anh không chạy trốn được, chỉ có thể ngồi im như phỗng, tay vẫn đặt trong hộp bắp và cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của cô đang phủ lên tay mình. Lâm Tuệ không rút tay lại, cô còn nhẹ nhàng đan những ngón tay mình vào tay anh và hỏi thì thầm bằng giọng trêu chọc rằng "vệ sĩ" ơi, sao tay cậu lại run thế này, cậu sợ phim hành động à. Trình Viễn khó khăn lắm mới thốt lên được lời nào, anh bảo rằng mình không sợ, anh chỉ đang vận nội công để điều hòa thân nhiệt trong môi trường máy lạnh quá sâu của rạp phim thôi, và cái việc tay anh run là do anh đang tập luyện một loại võ thuật mới gọi là "rung chuyển cơ bắp" để tăng sức mạnh tấn công.