MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 9

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 9

1,015 từ · ~6 phút đọc

Buổi xem phim kết thúc trong một bầu không khí kỳ lạ, Trình Viễn bước ra khỏi rạp với đôi chân run rẩy như vừa đi trên mây, gương mặt đỏ bừng đến mức không cần ánh đèn cũng có thể thấy rõ. Lâm Tuệ đi bên cạnh, vẫn giữ nụ cười tinh nghịch trên môi, cô liên tục hỏi anh về những cảnh phim mà thực tế anh chẳng xem được phút nào vì bận quan sát xung quanh và "vận nội công". Trình Viễn lúng túng trả lời bằng những câu bâng quơ như "cũng được", "kỹ xảo hơi giả", thực chất trong đầu anh chỉ còn đọng lại cảm giác mềm mại từ bàn tay của cô trong bóng tối. Anh tự trách mình là kẻ hèn nhát, tại sao lúc đó không thể nắm chặt lấy tay cô một cách đường hoàng mà lại phải bịa ra cái lý do "võ thuật rung chuyển cơ bắp" ngớ ngẩn đến mức trẻ con cũng chẳng tin nổi.

Hai người ghé vào một quán trà sữa gần đó, Trình Viễn lại tiếp tục vai diễn "kẻ gác đền" bằng cách chọn một chiếc bàn ở góc khuất, nơi anh có thể nhìn ra cửa chính và bao quát toàn bộ quán. Khi Lâm Tuệ đang mải mê thưởng thức ly trà sữa của mình, có một vài nam sinh ở bàn bên cạnh bắt đầu chỉ trỏ về phía cô và cười nói nhỏ to, có vẻ như đang bàn kế hoạch sang làm quen. Trình Viễn ngay lập tức vào trạng thái "chiến đấu", anh đặt ly nước xuống bàn một cách nặng nề tạo ra tiếng "cốp" khô khốc, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh như dao cạo hướng thẳng về phía nhóm nam sinh kia. Một cậu bạn trong nhóm đó vừa mới đứng dậy định bước sang thì gặp ngay cái nhìn "Yandere" mức độ 10 của Trình Viễn, khiến cậu ta giật mình ngồi thụp xuống và ra hiệu cho cả nhóm giải tán ngay lập tức.

Lâm Tuệ quay lại, thấy bộ dạng hằm hố của Trình Viễn thì lại thở dài hỏi rằng cậu lại làm gì người ta thế, sao lúc nào cũng phải làm bộ dạng sát thủ như vậy ở nơi công cộng. Trình Viễn không thèm quay đầu lại, anh vẫn giữ ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái bàn trống của nhóm nam sinh vừa bỏ chạy, giọng anh lạnh lùng đáp rằng anh vừa thấy có mấy "con ruồi" cỡ lớn định đậu vào bàn của mình nên đã ra tay đuổi đi. Anh bảo Lâm Tuệ rằng cô nên tập trung uống nước của mình đi và đừng có quan tâm đến những chuyện xung quanh, mọi rắc rối cứ để anh lo liệu vì đó là trách nhiệm tối thượng của anh. Lâm Tuệ nhấp một ngụm trà sữa, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ nghi hoặc và hỏi rằng sao hôm nay ruồi xuất hiện nhiều thế, hết ở trường, ở canteen, giờ lại đến tận quán trà sữa cao cấp này.

Trình Viễn lúc này mới quay lại nhìn cô, thấy bọt sữa dính trên mép Lâm Tuệ, anh định nhắc nhưng rồi lại bỗng dưng đưa tay ra định lau hộ cô theo bản năng của một người quan tâm. Tuy nhiên, ngay khi ngón tay anh gần chạm vào da thịt cô, anh lại sực nhớ ra "quy tắc ba mét" và những lần chập điện trước đó, thế là tay anh khựng lại giữa không trung như bị liệt. Anh vội vã rút tay về, gắt lên bảo cô là đồ ăn uống vụng về, mặt cô đang dính "vật thể lạ" kìa, mau lấy khăn giấy mà lau đi chứ đừng có để anh phải ra tay "xử lý". Lâm Tuệ nhìn điệu bộ luống cuống của anh mà bật cười thành tiếng, cô đưa mặt lại gần hơn và thách thức bảo anh rằng nếu anh giỏi thì lau hộ cô đi, hay là anh lại sợ bị "chập mạch" nữa.

Trình Viễn cảm thấy máu trong người mình như đang chảy ngược, anh đứng phắt dậy bảo cô đừng có quá đáng, anh là vệ sĩ chứ không phải người hầu, rồi anh quay ngoắt đi hướng quầy thanh toán với cái tai đỏ rực như lửa. Anh tự mắng mình trong lòng rằng tại sao lại yếu thế trước cô đến như vậy, tại sao mỗi lần cô thách thức là anh lại muốn bỏ chạy như một kẻ thua cuộc. Anh đứng ở quầy thanh toán, cố gắng điều hòa nhịp thở và lẩm bẩm lại những câu nói ngầu lòi mà mình đã tập luyện tối qua để lấy lại khí thế, nhưng ngay khi Lâm Tuệ bước đến đứng sau lưng, anh lại cảm thấy toàn bộ dũng khí biến sạch không còn một dấu vết. Anh vội vã thanh toán rồi đi thẳng ra cửa, không quên để lại một cái lườm "tiễn khách" cho tất cả những nam sinh đang có mặt trong quán.

Trên đường về nhà dưới ánh hoàng hôn tím ngắt, Trình Viễn đi chậm lại để Lâm Tuệ có thể theo kịp, chiếc bóng của hai người trải dài trên mặt đường và đôi khi lồng vào nhau. Trình Viễn nhìn vào cái bóng của mình trong gương của những chiếc xe máy đỗ bên đường, thấy một gã trai cao lớn nhưng lại có vẻ mặt đầy bối rối, hoàn toàn không giống một "sát thủ" tí nào. Anh tự hứa với lòng mình tối nay sẽ phải dành cả đêm để nghiên cứu một biểu cảm mới, một loại khí chất có thể kháng lại mọi sự trêu chọc của Lâm Tuệ. Nhưng thẳm sâu trong lòng, Trình Viễn biết rằng dù anh có tập luyện đến mức nào, thì chỉ cần một nụ cười hay một cái nắm tay của cô, anh sẽ mãi mãi chỉ là một "chiếc bóng" vụng về và dễ bị tổn thương nhất trên đời này.