MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 10

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 10

934 từ · ~5 phút đọc

Buổi chiều thứ Sáu tan học sớm, Lâm Tuệ có hẹn ghé qua cửa hàng văn phòng phẩm ở con phố phía sau trường để mua thêm màu vẽ cho bài tập mỹ thuật. Vì Trình Viễn bận bịu với việc nộp lại sổ trực tuần cho giáo viên chủ nhiệm, cô đã chủ động bảo anh cứ về trước, hoặc đợi ở cổng trường chứ không cần phải bám theo từng bước như mọi khi. Thế nhưng, con phố nhỏ dẫn ra tiệm văn phòng phẩm hôm nay lại vắng vẻ lạ thường, và xui xẻo thay, Lâm Tuệ đã lọt vào tầm mắt của một nhóm nam sinh trường bên cạnh – những kẻ nổi tiếng là hay la cà và trêu chọc các nữ sinh trường khác. Chúng gồm ba tên, đứa nào đứa nấy đều nhuộm tóc loang lổ, đứng chặn hai đầu con hẻm nhỏ với những nụ cười cợt nhả khiến Lâm Tuệ cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô cố gắng giữ bình tĩnh nhưng đôi tay bắt đầu run rẩy khi một tên trong số đó tiến lại gần định chạm vào vai cô.

Ngay khoảnh khắc gã kia vừa đưa tay ra, một bóng đen cao lớn đột ngột lao tới với tốc độ kinh hồn, không một lời cảnh báo, một cú gạt tay dứt khoát đã hất văng cánh tay của kẻ lạ mặt kia ra xa. Trình Viễn xuất hiện, nhưng không phải với vẻ mặt bối rối hay vành tai đỏ rực như thường lệ, mà là một diện mạo hoàn toàn khác: đôi mắt anh lạnh lùng đến cực điểm, đồng tử thu hẹp lại như một loài thú săn mồi đang nhìn chằm chằm vào những kẻ dám xâm phạm lãnh thổ. Sát khí tỏa ra từ người anh đậm đặc đến mức không khí xung quanh dường như đông cứng lại, khiến ba tên nam sinh kia sững sờ mất vài giây vì sự xuất hiện đầy áp đảo của "chiếc bóng" này. Trình Viễn đứng chắn trước mặt Lâm Tuệ, bóng lưng anh to lớn và vững chãi như một bức tường thành, che chắn hoàn toàn cho cô khỏi những ánh nhìn dơ bẩn của đối phương.

Trình Viễn không hề lớn tiếng, anh chỉ tiến lên một bước, cúi thấp người nhìn thẳng vào tên cầm đầu với một tông giọng trầm khàn, chứa đựng sự đe dọa đáng sợ rằng nếu chúng còn dám cử động thêm một milimet nào nữa thì anh không chắc mình sẽ làm gì với đôi bàn tay này. Nhóm nam sinh kia vốn chỉ là lũ bắt nạt vặt, khi đối đầu với một kẻ mang khí thế "Yandere" thực thụ, không hề có chút biểu cảm dư thừa nào như Trình Viễn lúc này, chúng bắt đầu cảm thấy sợ hãi thực sự. Tên cầm đầu lắp bắp định lấy lại thể diện bằng vài câu chửi thề, nhưng chỉ cần một cái nhếch mép khinh bỉ cùng ánh mắt sắc như dao cạo của Trình Viễn nhắm thẳng vào cổ họng, gã ta đã run rẩy lùi lại, ra hiệu cho đồng bọn tháo chạy khỏi con hẻm ngay lập tức. Cảnh tượng diễn ra nhanh gọn đến mức Lâm Tuệ còn chưa kịp định thần, cô chỉ thấy bóng dáng anh chàng thanh mai trúc mã của mình đang đứng đó, im lìm và đầy nguy hiểm.

Lâm Tuệ khẽ gọi tên anh bằng giọng run run vì sợ hãi dư âm của sự việc vừa rồi, cô bước lại gần và định chạm vào cánh tay đang siết chặt của Trình Viễn. Ngay khi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô, luồng sát khí cuồn cuộn quanh Trình Viễn bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng, thay vào đó là sự hoảng loạn quen thuộc tràn về lấn át tâm trí anh. Anh quay phắt lại nhìn cô, đôi mắt sắc lạnh lúc nãy giờ đây đầy vẻ lo lắng xen lẫn hối lỗi, anh vội vã kiểm tra xem cô có bị thương ở đâu không bằng những động tác lóng ngóng đến mức suýt chút nữa là tự vấp vào chân mình. Anh gắt lên nhưng giọng nói lại lạc đi, hỏi cô rằng tại sao lại tự ý đi vào đường tắt, có biết là ruồi nhặng ở đây rất nhiều và rất độc không, nếu anh không đến kịp thì chẳng lẽ cô định để chúng "đậu" vào người thật à.

Trình Viễn vội vàng quay mặt đi khi nhận thấy mình vừa có hành động quá gần gũi, vành tai anh lại một lần nữa đỏ rực lên dưới ánh nắng chiều tà, tố cáo sự ngượng ngùng đang quay trở lại chiếm lấy quyền kiểm soát. Anh bảo Lâm Tuệ rằng mặt anh hiện giờ chắc chắn là đang rất xấu vì vừa phải vận dụng quá nhiều năng lượng để "đuổi ruồi", nên cô tuyệt đối không được nhìn, càng không được kể lại chuyện này cho ai biết. Anh nhấn mạnh rằng những gì cô thấy vừa rồi chỉ là một kỹ năng phòng vệ đặc biệt mà bố mẹ cô đã yêu cầu anh học để bảo vệ cô, hoàn toàn không phải vì anh đang thực sự nổi giận hay có ý đồ gì khác. Lâm Tuệ mỉm cười, nỗi sợ hãi ban nãy hoàn toàn biến mất, cô hiểu rằng chiếc bóng "đáng sợ" này thực chất là một thiên thần hộ mệnh trung thành và đáng yêu nhất mà cô từng có.