MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 11

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 11

1,116 từ · ~6 phút đọc

Sau sự cố ở con hẻm, Trình Viễn trở nên im lặng lạ thường trên suốt quãng đường đưa Lâm Tuệ về nhà, anh đi sát bên cạnh cô đến mức cánh tay hai người liên tục cọ xát vào nhau, nhưng lần này anh không còn giật mình lùi lại nữa. Có lẽ sau khi bộc phát toàn bộ sự bảo bọc và ghen tuông ra ngoài, anh đã mệt mỏi đến mức không còn sức để duy trì cái khoảng cách "ba mét" giả tạo kia nữa. Lâm Tuệ cũng im lặng, cô tận hưởng cảm giác an toàn tuyệt đối khi đi bên cạnh anh, thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn gương mặt nghiêng của Trình Viễn, thấy anh vẫn đang đăm chiêu quan sát mọi ngõ ngách như một người lính thực thụ. Khi về đến trước cổng nhà, cô bỗng dừng lại, nắm lấy vạt áo khoác đen của anh và hỏi bằng giọng rất nhẹ nhàng rằng tại sao anh lại dành cả đêm để tập luyện những biểu cảm đó, có phải vì anh thực sự thích cô không.

Trình Viễn đứng hình ngay lập tức, một lần nữa hệ thống thần kinh của anh rơi vào trạng thái "đóng băng" toàn phần, anh lắp bắp hỏi cô đang nói cái gì mà nghe đáng sợ như phim kinh dị vậy. Anh vội vã phủ nhận, lấy cớ rằng việc tập luyện trước gương là để cải thiện kỹ năng giao tiếp không lời, giúp anh có thể răn đe kẻ xấu mà không cần phải dùng đến bạo lực, hoàn toàn phục vụ cho mục tiêu "bảo vệ cộng đồng". Anh bảo Lâm Tuệ rằng cô đừng có ảo tưởng sức mạnh, anh thích cô chỉ là vì bố mẹ cô nấu ăn ngon và thường xuyên cho anh ăn ké, chứ một người "Yandere" đẳng cấp như anh làm sao có thể bị một cô gái vô tư như cô làm cho dao động được. Thế nhưng, dù miệng thì nói những lời cứng rắn, nhưng đôi bàn tay đang nắm chặt quai cặp của anh lại run rẩy không ngừng, và vành tai thì đã đỏ đến mức như sắp bốc khói.

Lâm Tuệ không chịu buông tha, cô tiến lại gần hơn, bắt anh phải nhìn thẳng vào mắt mình và hỏi vặn lại rằng nếu chỉ vì đồ ăn, tại sao anh lại phải tức giận đến mức quên cả bản thân khi thấy cô gặp nguy hiểm. Cô bảo Trình Viễn rằng cái vẻ mặt sát thủ của anh lúc ở con hẻm thực sự rất đáng sợ, nhưng nó lại khiến cô cảm thấy ấm áp hơn bất kỳ điều gì trên đời này. Trình Viễn cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt, hơi thở của cô quá gần, mùi hương xà phòng thoang thoảng làm đầu óc anh bắt đầu quay cuồng lần thứ mười một trong ngày. Anh khó khăn lắm mới thốt lên được lời nào, anh bảo cô đừng có dùng cái "vũ khí hóa học" là mùi hương đó để tấn công anh nữa, anh sẽ không khai ra sự thật đâu vì một người bảo vệ chuyên nghiệp phải biết giữ bí mật đến hơi thở cuối cùng.

Đúng lúc đó, mẹ của Lâm Tuệ từ trong nhà bước ra, thấy hai đứa đang đứng sát sạt nhau ở cổng thì liền lên tiếng trêu chọc, hỏi rằng hai đứa đang tâm sự chuyện đại sự gì mà nghiêm trọng thế. Trình Viễn như vớ được phao cứu sinh, anh vội vàng lùi xa Lâm Tuệ hai mét rồi gật đầu chào bác gái một cách đầy máy móc, miệng lắp bắp bảo rằng mình chỉ đang nhắc nhở Lâm Tuệ về quy tắc an toàn giao thông đường bộ. Anh quay sang lườm Lâm Tuệ một cái sắc lẹm (nhưng trong mắt cô thì nó đầy vẻ van nài) rồi quay ngoắt đi hướng nhà mình với tốc độ của một vận động viên điền kinh kinh nghiệm. Anh vừa chạy vừa tự mắng mình là đồ đại ngốc, tại sao lại để cô ấy dồn vào thế bí như vậy, và tại sao mỗi khi đối diện với cô, toàn bộ tri thức về cách làm một gã ngầu lòi đều biến mất không dấu vết.

Vào đến phòng, Trình Viễn lao ngay tới trước chiếc gương quen thuộc, anh nhìn vào hình ảnh một gã trai với khuôn mặt đỏ bừng và ánh mắt thất thần, anh tự hỏi tại sao mình lại trở nên thảm hại thế này. Anh cầm cuốn sổ tay ra, định ghi thêm một quy tắc mới là "Tuyệt đối không được đứng gần Lâm Tuệ ở cổng nhà quá 30 giây", nhưng bàn tay anh lại vô thức vẽ những hình tròn nghuệch ngoạc xung quanh tên của cô. Anh nhận ra rằng cái bóng "đáng sợ" mang tên bảo vệ của mình giờ đây đã thực sự bị tình yêu nhuộm hồng, và những biểu cảm "ngầu lòi" mà anh khổ công tập luyện dường như chỉ còn là công cụ để anh che giấu đi sự thật rằng trái tim anh đã hoàn toàn thuộc về cô từ rất lâu rồi.

Trình Viễn thở dài, anh nằm vật xuống giường, nhìn lên trần nhà và bắt đầu nghĩ về ngày mai, khi anh lại phải đối diện với sự trêu chọc của Lâm Tuệ và sự hiện diện của những đối thủ như Hoàng Bách. Anh biết chắc chắn rằng mình sẽ còn phải "đuổi ruồi" dài dài, và những lần chập điện, đứng hình hay đỏ tai sẽ còn tiếp diễn cho đến khi nào anh đủ dũng cảm để nói ra lời thú nhận thật lòng. Nhưng thẳm sâu trong trái tim của gã "Yandere giả trân", anh cảm thấy hạnh phúc vì ít nhất, anh là người duy nhất được quyền đứng sau lưng để bảo vệ nụ cười của cô, dù cho cái giá phải trả là những đêm dài thao thức tập luyện cách... không đỏ mặt.

Bạn có muốn tôi viết tiếp Chương 12 và 13, khi trường tổ chức hội diễn kịch và Trình Viễn buộc phải đóng vai "Hoàng tử" đối đầu với "Kẻ phản diện" Hoàng Bách không?

TIẾP 12 13

Tiếp nối mạch truyện, khi những cảm xúc bắt đầu được gọi tên, một thử thách mới lại ập đến dưới hình thức một vở kịch sân khấu. Đây chính là lúc Trình Viễn phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất đời mình: Thừa nhận tình cảm giữa đám đông và sự đụng chạm "danh chính ngôn thuận".