Không khí của ngày hội trường bắt đầu lan tỏa khắp các hành lang, mang theo những tiếng cười nói và cả sự lo lắng cho buổi biểu diễn kịch của lớp. Lâm Tuệ, với tài năng hội họa và sự năng động, đã được bầu làm đạo diễn kiêm biên kịch cho vở kịch cổ tích "Công chúa ngủ trong rừng" phiên bản hiện đại. Nhưng rắc rối thực sự chỉ bắt đầu khi nam sinh được chọn đóng vai Hoàng tử đột ngột bị đau chân, và Lâm Tuệ đã ngay lập tức chỉ tay về phía góc lớp, nơi có một gã trai đang ngồi lườm cái ghế vì cho rằng cái ghế đó quá gần bàn của cô. Trình Viễn giật thót mình khi thấy cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía mình, anh vội vã đứng dậy định bỏ chạy nhưng đã bị Lâm Tuệ chặn cửa, cô dùng ánh mắt long lanh đầy vẻ cầu khẩn mà anh không bao giờ có thể từ chối để thuyết phục anh nhận vai.
Trình Viễn hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ mặt "sát thủ" và bảo rằng một người gác đền như anh không thể đứng trên sân khấu làm những trò lố lăng dưới ánh đèn màu mè. Anh khẳng định rằng nhiệm vụ của anh là đứng ở cánh gà để quan sát an ninh, đảm bảo không có kẻ xấu nào đột nhập vào sân khấu chứ không phải là đi hôn một ai đó trước mặt hàng trăm người. Nhưng khi Lâm Tuệ nhắc đến việc nếu anh không đóng, người thay thế sẽ là Hoàng Bách – kẻ đang rất hào hứng với vai diễn này – thì vành tai Trình Viễn lập tức chuyển sang màu đỏ rực như lửa. Anh đập tay xuống bàn, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào gã đối thủ đang cười tươi đằng kia rồi dõng dạc tuyên bố rằng vì lợi ích chung của tập thể và để ngăn chặn những kịch bản "không lành mạnh", anh sẽ chấp nhận hy sinh bản thân cho vai diễn này.
Những buổi tập kịch sau đó đối với Trình Viễn chẳng khác nào một cuộc tra tấn ngọt ngào nhưng cũng đầy gian khổ cho hệ thần kinh vốn đã nhạy cảm của anh. Mỗi khi đến phân đoạn Hoàng tử phải cầm tay Công chúa để dìu đi, Trình Viễn lại rơi vào trạng thái "chập mạch" toàn phần, đôi bàn tay anh cứng đờ như hai khúc gỗ và mồ hôi vã ra như tắm. Lâm Tuệ phải dừng buổi tập liên tục để nhắc nhở anh rằng Hoàng tử đi cứu người chứ không phải đi áp giải tội phạm, sao anh cứ phải nắm tay cô như đang còng tay thế kia. Trình Viễn gắt lên để che giấu sự bối rối, anh bảo cô rằng do anh đang tập trung vận công để cảm nhận xem có "con ruồi" nào đang định phá bĩnh buổi tập hay không, nên cơ bắp mới hơi căng thẳng một chút chứ hoàn toàn không phải vì anh đang ngượng.
Hoàng Bách, người được giao vai Kẻ phản diện bắt cóc Công chúa, lại vô cùng nhập vai và thường xuyên có những hành động gần gũi với Lâm Tuệ trong các cảnh quay, khiến Trình Viễn nhiều lần suýt chút nữa là quên mất kịch bản để lao vào "thanh trừng" đối thủ. Trong một cảnh tập cao trào khi Hoàng Bách phải ôm lấy vai Lâm Tuệ để kéo đi, Trình Viễn đã tung ra một cái nhìn sát thủ thực thụ khiến Hoàng Bách phải rùng mình và buông tay ra ngay lập tức. Lâm Tuệ tức giận quát Trình Viễn rằng đây là kịch, anh không được mang cái vẻ mặt "Yandere" đó lên sân khấu nếu không khán giả sẽ tưởng đây là phim kinh dị thay vì truyện cổ tích. Trình Viễn quay mặt đi, lầm bầm bảo rằng anh chỉ đang bảo vệ Công chúa theo đúng bản năng nghề nghiệp, và bất kỳ ai chạm vào người cô đều phải đi qua sự kiểm duyệt của "thanh kiếm" trong tay anh.
Tối hôm đó, Trình Viễn không còn tập luyện biểu cảm "ngầu" đơn thuần nữa mà anh bắt đầu tập cách... mỉm cười dịu dàng trước gương, một việc mà anh thấy khó hơn cả việc đánh bại mười tên du côn. Anh nhìn vào gương, cố gắng giãn cơ mặt ra nhưng kết quả lại là một nụ cười trông còn đáng sợ hơn cả lúc anh đang nổi giận, khiến chính anh cũng phải giật mình sợ hãi. Trình Viễn thở dài, anh cầm cuốn sổ tay ra và gạch bỏ dòng chữ "Tiêu diệt kẻ thù" để thay bằng "Cách để không làm Công chúa sợ khi mỉm cười". Anh nhận ra rằng vở kịch này không chỉ là một buổi biểu diễn trường học, mà là cơ hội duy nhất để anh có thể đường hoàng đứng cạnh Lâm Tuệ mà không cần phải dùng đến cái cớ "bố mẹ nhờ trông chừng" khô khan kia nữa.