MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 13

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 13

995 từ · ~5 phút đọc

Ngày hội trường cuối cùng cũng đến, cả ngôi trường rực rỡ cờ hoa và tiếng nhạc sôi động, nhưng trong cánh gà, Trình Viễn đang đi lại như một con hổ trong lồng với bộ trang phục Hoàng tử lộng lẫy nhưng lại vô cùng vướng víu. Anh cứ chốc chốc lại kiểm tra lại vành tai mình trong gương xem nó có đang phản chủ hay không, đồng thời lẩm bẩm lại những lời thoại sến súa mà anh đã phải học thuộc lòng suốt một tuần qua. Khi thấy Lâm Tuệ bước vào trong bộ váy công chúa lấp lánh, mái tóc được búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần, Trình Viễn chính thức bị "đứng hình" mức độ cao nhất từ trước đến nay. Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, toàn bộ lời thoại vừa học xong bỗng chốc bay sạch sành sanh theo gió, chỉ còn lại một khoảng trắng xóa trong đại não.

Lâm Tuệ tiến lại gần, thấy Trình Viễn đang đờ đẫn như một bức tượng sáp thì cô không nhịn được cười, cô đưa tay chỉnh lại chiếc vương miện hơi lệch trên đầu anh và bảo rằng "vệ sĩ" của cô hôm nay trông đẹp trai đến mức cô suýt không nhận ra. Trình Viễn giật mình, theo bản năng anh định quay đi nhưng lại nhớ ra mình đang mặc đồ Hoàng tử nên phải giữ phong thái, anh đành đứng yên nhưng hai tai đã đỏ rực lên như hai chiếc đèn lồng. Anh bảo cô rằng bộ váy này quá rườm rà, có thể làm cô vấp ngã bất cứ lúc nào, nên anh sẽ phải đi thật sát để sẵn sàng "đỡ đẻ" cho cô nếu có sự cố xảy ra. Lâm Tuệ cười khúc khích bảo anh là đồ ngốc, người ta gọi là "đỡ người" chứ ai lại gọi là "đỡ đẻ", rồi cô kéo tay anh ra sân khấu khi tiếng loa thông báo tên lớp họ bắt đầu.

Vở kịch diễn ra khá suôn sẻ cho đến phân cảnh cao trào khi Hoàng tử phải chiến đấu với Kẻ phản diện để cứu Công chúa đang nằm ngủ trên giường đá. Trình Viễn nhập vai một cách xuất thần, nhưng thay vì đấu kiếm theo kiểu nghệ thuật, anh lại tung ra những đòn thế và ánh mắt sát thủ thực thụ khiến Hoàng Bách phải toát mồ hôi hột vì sợ bị ăn đòn thật. Khán giả bên dưới vỗ tay rần rần vì cho rằng nam chính diễn quá đỉnh, nhưng chỉ có Lâm Tuệ đang nằm nhắm mắt trên giường mới hiểu được gã này đang thực sự "ghen lồng lộn" trên sân khấu. Sau khi đánh bại kẻ phản diện, Trình Viễn tiến lại gần giường đá, theo kịch bản là anh phải quỳ xuống và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán để đánh thức Công chúa dậy.

Trình Viễn quỳ xuống, hơi thở anh dồn dập khi nhìn gương mặt xinh đẹp của Lâm Tuệ ở khoảng cách gần nhất từ trước đến nay, tim anh đập mạnh đến mức anh sợ khán giả ở hàng ghế đầu cũng có thể nghe thấy. Anh từ từ cúi xuống, nhưng ngay khi đôi môi anh chỉ còn cách trán cô một milimet, sự ngượng ngùng và nỗi sợ "chập mạch" lại trỗi dậy khiến anh đột ngột đổi hướng, nụ hôn rơi trúng vào... chiếc mũi của Lâm Tuệ. Toàn bộ hội trường lặng đi một giây rồi bùng nổ trong tiếng cười và tiếng hò reo vì sự cố đáng yêu này, trong khi Lâm Tuệ mở choàng mắt ra nhìn Trình Viễn với vẻ mặt ngơ ngác tột độ. Trình Viễn lúc này đã chính thức "bốc hỏa", anh bật dậy nhanh như lò xo, mặt đỏ đến mức tím tái và gắt lên một câu không hề có trong kịch bản rằng tại sao mũi của cô lại nằm ở chỗ đó làm anh hôn nhầm.

Lâm Tuệ không biết nên khóc hay nên cười, cô đứng dậy nắm lấy tay anh để hạ màn, trong khi Trình Viễn chỉ muốn có một cái hố để chui xuống ngay lập tức vì sự vụng về của mình. Anh kéo cô vào cánh gà với tốc độ ánh sáng, bỏ qua cả phần chào khán giả, rồi vội vàng cởi bỏ chiếc áo choàng Hoàng tử ra như thể nó là một mớ rác rưởi. Anh bảo Lâm Tuệ rằng mặt anh hiện giờ đang bị dị ứng với ánh đèn sân khấu nên mới đỏ như vậy, và cái nụ hôn nhầm kia hoàn toàn là do góc nhìn của anh bị hạn chế bởi cái vương miện rẻ tiền này. Lâm Tuệ nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui, cô nhẹ nhàng đặt một nụ hôn thật sự lên má anh và thì thầm rằng cảm ơn vệ sĩ của cô vì buổi tối tuyệt vời này.

Trình Viễn một lần nữa đứng hình, lần này là mức độ "tê liệt toàn phần", anh đứng im lìm trong góc tối của cánh gà nhìn Lâm Tuệ rời đi với nụ cười rạng rỡ. Anh đưa tay lên chạm vào vị trí cô vừa hôn, thấy chỗ đó nóng rực như bị bỏng, và trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác hạnh phúc chưa từng có. Anh cầm cuốn sổ tay ra, nhưng không ghi thêm quy tắc bảo vệ nào nữa, mà chỉ viết một dòng chữ thật to che kín cả trang giấy: "Công chúa đã đánh thức Hoàng tử bằng một nụ hôn thật sự". Trình Viễn nhận ra rằng, dù anh có cố gắng làm một Yandere đáng sợ đến đâu, thì trước mặt Lâm Tuệ, anh sẽ luôn là một gã trai si tình vụng về, người sẵn sàng hôn nhầm lên mũi cô cả đời chỉ để thấy cô mỉm cười.