Sau buổi hội diễn kịch đầy chấn động tại hội trường lớn, danh tiếng của "Hoàng tử hôn nhầm" Trình Viễn đã vang xa khắp các khối lớp, khiến anh chàng chẳng còn mặt mũi nào mà nghênh ngang đi lại giữa sân trường. Những ngày sau đó, Trình Viễn luôn lén lút như một kẻ trộm, anh thường xuyên đội mũ sụp xuống che khuất vành tai vẫn chưa thôi đỏ rực mỗi khi nghe ai đó nhắc đến từ "nụ hôn". Chiều thứ Bảy, khi ánh nắng vàng quánh như mật ong đổ xuống những bức tường gạch đỏ của khu chung cư cũ, Lâm Tuệ lấy cớ sang trả lại tập hồ sơ kịch bản để lẻn vào phòng của Trình Viễn trong lúc anh đang dưới bếp gọt hoa quả theo lời mẹ. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, cô mới lại bước chân vào lãnh địa riêng tư của gã thanh mai trúc mã, một căn phòng ngăn nắp đến mức cực đoan nhưng lại toát ra vẻ lạnh lùng hệt như chủ nhân của nó.
Lâm Tuệ tò mò đảo mắt quanh phòng, từ những chiếc tạ tay sáng bóng đến những cuốn sách về tâm lý học và kỹ năng sinh tồn được xếp ngay ngắn trên kệ, cô thầm nghĩ gã này thực sự nghiêm túc với vai trò "vệ sĩ" đến mức ám ảnh. Đang định quay ra, ánh mắt cô chợt khựng lại khi thấy một cuốn sổ tay bìa da đen nhám nằm hơi lệch dưới gối đầu giường, góc sổ đã hơi sờn chứng tỏ chủ nhân của nó thường xuyên lật xem. Với bản tính tò mò của một nữ sinh trung học, Lâm Tuệ nhanh chóng cầm cuốn sổ lên và mở ra, ngay lập tức, một thế giới kỳ lạ hiện ra trước mắt cô với những dòng chữ nắn nót nhưng đầy sát khí. Trang đầu tiên ghi dòng tiêu đề to tướng: "Danh sách các loại ruồi cần tiêu diệt tại trường Trung học số 1", bên dưới là hình vẽ nguệch ngoạc gương mặt của Hoàng Bách bị gạch chéo bằng mực đỏ kèm theo dòng chú thích "Ruồi chúa – cực kỳ nguy hiểm, cần dùng ánh mắt mức độ 10 để áp chế".
Lâm Tuệ không nhịn được mà bật cười thành tiếng khi lật tiếp những trang sau, nơi chứa đựng hàng loạt quy tắc bảo vệ kỳ quái mà Trình Viễn đã tự thiết lập. Anh ghi chép tỉ mỉ từng thời điểm cô cười với ai, từng lần cô bị người lạ tiếp cận và cả những kịch bản ứng phó mà anh đã luyện tập hàng đêm trước gương. Trang gần nhất thậm chí còn có dòng chữ: "Sự cố hôn nhầm – Lỗi do cấu trúc mũi của đối tượng quá cao, cần điều chỉnh góc độ tấn công trong lần sau để tránh gây cười cho quần chúng". Đang lúc cô mải mê đọc đến đoạn anh tự mắng mình là đồ đại ngốc vì đã đỏ mặt trước cổng nhà, cánh cửa phòng bỗng nhiên bật mở và Trình Viễn bước vào với đĩa táo trên tay, gương mặt anh ngay lập tức biến sắc khi thấy cuốn "tối mật" đang nằm gọn trong tay Lâm Tuệ.
Trình Viễn đứng hình mất ba giây, đĩa táo trên tay anh rung rinh như sắp rơi xuống sàn, vành tai anh nhanh chóng chuyển từ hồng sang đỏ đậm, rồi tím tái vì quá mức xấu hổ. Anh vội vã lao tới giật lại cuốn sổ, giọng nói lắp bắp không thành tiếng nhưng vẫn cố gắt lên bảo cô tại sao lại dám xâm phạm vào hồ sơ an ninh cấp cao của anh. Anh bảo rằng đó chỉ là một cuốn sổ ghi chép các bài tập về nhà và những phân tích khoa học về côn trùng học, hoàn toàn không liên quan gì đến những suy nghĩ viển vông trong đầu cô cả. Lâm Tuệ đứng thẳng người, khoanh tay trước ngực và nhìn anh bằng ánh mắt đầy khiêu khích, cô hỏi vặn lại rằng liệu có loại "ruồi" nào lại biết cười tỏa nắng và có tên là Hoàng Bách hay không, và tại sao một vệ sĩ chuyên nghiệp lại phải thức đêm để tập cười trước gương chỉ để không làm cô sợ.
Trình Viễn cảm thấy mặt mình nóng như bị hơ trên lửa, anh quay ngoắt đi hướng cửa sổ, cố gắng lấy lại vẻ mặt "Yandere" nhưng lần này khí chất của anh đã hoàn toàn sụp đổ trước những bằng chứng không thể chối cãi. Anh lầm bầm bảo rằng cô đừng có mơ tưởng, anh ghi chép là để báo cáo lại cho bố mẹ cô một cách chính xác nhất, phòng trường hợp cô bị bắt cóc mà anh không có thông tin về các nghi phạm tiềm năng. Lâm Tuệ tiến lại gần, cô ghé sát vào lưng anh và hỏi thầm rằng có phải trang cuối cùng anh đã viết tên cô kèm theo một hình trái tim nhỏ xíu bị gạch đi không. Trình Viễn nghe xong thì như bị trúng bùa chú, anh vội vàng ôm chặt cuốn sổ vào lòng như ôm một báu vật, lắp bắp bảo cô hãy ra khỏi phòng ngay lập tức trước khi anh thực hiện biện pháp "cưỡng chế" để bảo vệ bí mật quốc gia.