MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!Chương 15

Đừng Nhìn Tôi Với Ánh Mắt Đó!

Chương 15

1,053 từ · ~6 phút đọc

Buổi tối hôm đó, không khí giữa hai nhà Trình – Lâm trở nên gượng gạo đến lạ thường khi Trình Viễn kiên quyết không xuống ăn cơm chung với lý do "bận nghiên cứu chiến thuật mới". Lâm Tuệ biết thừa gã kia đang trốn tránh vì quá ngượng, nên cô đã nhắn tin đe dọa rằng nếu anh không ra công viên ngô đồng gặp cô, cô sẽ công khai nội dung cuốn sổ lên diễn đàn trường vào sáng mai. Chỉ năm phút sau, bóng dáng cao ráo của Trình Viễn đã xuất hiện dưới tán cây ngô đồng đại thụ, anh vẫn mặc chiếc áo khoác đen quen thuộc, tay đút sâu vào túi quần và gương mặt thì hằm hố như sắp đi đánh trận sinh tử. Lâm Tuệ đứng chờ sẵn dưới ánh đèn đường mờ ảo, cô nhìn anh và không nhịn được cười khi thấy vành tai anh vẫn còn dấu vết của sự bối rối từ buổi chiều.

Trình Viễn bước lại gần nhưng vẫn giữ khoảng cách đúng hai mét theo quy tắc an toàn của mình, anh hắng giọng và bảo cô rằng buổi tối ở công viên có rất nhiều muỗi độc, cô nên nói nhanh rồi về kẻo anh phải tốn sức đuổi thêm một loại côn trùng mới. Lâm Tuệ không vòng vo nữa, cô hỏi thẳng vào vấn đề rằng tại sao anh lại phải khổ sở làm chiếc bóng đáng sợ sau lưng cô suốt bao nhiêu năm qua, trong khi anh hoàn toàn có thể đường hoàng đi bên cạnh cô như một người bạn trai. Trình Viễn khựng lại, đôi mắt sắc lẹm thường ngày bỗng trở nên xao động, anh nhìn lên những tán lá ngô đồng xào xạc trong gió đêm rồi trả lời bằng một giọng trầm khàn rằng một kẻ như anh không biết cách làm người bạn trai lãng mạn như mấy gã trong phim ngôn tình. Anh bảo rằng mình chỉ giỏi việc lườm nguýt và bảo vệ, nếu anh không tỏ ra nguy hiểm, anh sợ mình sẽ trở nên tầm thường và cô sẽ chẳng thèm để mắt đến một gã cục mịch chỉ biết đứng trước gương tập cười.

Lâm Tuệ tiến lại gần, lần này cô không khoác tay mà nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang siết chặt của Trình Viễn, cảm nhận được sự run rẩy không hề che giấu từ phía anh. Cô bảo anh rằng cô không cần một người bạn trai biết nói những lời sến súa, cô chỉ cần một Trình Viễn luôn đứng ra chắn bóng cho cô ở phòng thể chất, một Trình Viễn hôn nhầm lên mũi cô trên sân khấu và một Trình Viễn thức đêm chỉ để đuổi những con ruồi không có thật. Trình Viễn cảm thấy tim mình như bị một dòng điện mạnh chạy qua, anh cúi xuống nhìn bàn tay nhỏ bé của cô đang bao bọc lấy tay mình, toàn bộ lớp vỏ bọc Yandere dường như đã tan chảy hoàn toàn dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh lắp bắp hỏi cô rằng cô không thấy anh kỳ quặc sao, một gã suốt ngày soi mói bạn bè của cô và có gương mặt như kẻ giết người mỗi khi thấy cô cười với người khác.

Lâm Tuệ bật cười, cô bảo rằng đúng là anh rất kỳ quặc, nhưng đó lại là sự kỳ quặc khiến cô cảm thấy mình là người quan trọng nhất trên thế giới này. Cô hỏi Trình Viễn rằng trang cuối cùng của cuốn sổ, cái hình trái tim bị gạch đi đó, có phải anh định viết là "Tôi thích Lâm Tuệ" không. Trình Viễn bị dồn vào đường cùng, anh không quay mặt đi nữa mà nhìn thẳng vào mắt cô, đôi tai đỏ rực lên nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự chân thành đến nghẹt thở. Anh hít một hơi thật sâu rồi gắt lên một cách vụng về rằng đúng là anh đã định viết như thế, nhưng anh sợ nếu viết ra thì anh sẽ không còn tư cách làm "vệ sĩ" lạnh lùng của cô nữa, và anh ghét cái việc phải thừa nhận rằng mình đã thua cuộc trước nụ cười của cô từ mười năm trước.

Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của cả hai, Trình Viễn bỗng nhiên tiến lại gần hơn một bước, lần này anh không cần kịch bản và cũng không cần tập luyện trước gương. Anh vụng về đưa tay lên che mắt Lâm Tuệ lại, bảo cô rằng đừng có nhìn anh lúc này vì mặt anh chắc chắn đang dính "nhọ" rất nhiều, thực chất là để che giấu những giọt nước mắt của sự nhẹ lòng đang chực trào ra. Anh thì thầm vào tai cô rằng từ nay về sau, anh sẽ không chỉ đuổi ruồi nữa, mà anh sẽ đuổi tất cả những ai dám làm cô buồn, kể cả đó có là chính bản thân anh đi chăng nữa. Lâm Tuệ mỉm cười dưới lòng bàn tay ấm áp của anh, cô biết rằng chiếc bóng đáng sợ kia giờ đây đã chính thức trở thành người bảo vệ duy nhất chiếm giữ trái tim mình.

Đêm đó, Trình Viễn trở về phòng và mở cuốn sổ tay ra, anh không gạch bỏ điều gì nữa mà cầm bút viết thêm một dòng chữ thật to vào trang cuối: "Nhiệm vụ bảo vệ chuyển thành nhiệm vụ yêu thương – Thời hạn: Vĩnh viễn". Anh nhìn vào gương một lần nữa, lần này anh không cố nheo mắt hay nhếch mép cho ngầu, anh chỉ mỉm cười – một nụ cười thật sự, không hề đáng sợ mà tràn đầy hạnh phúc của một chàng trai vừa tìm thấy dũng khí để thừa nhận tình yêu của mình. Anh tự nhủ rằng ngày mai khi gặp lại cô ở trường, anh sẽ vẫn lườm Hoàng Bách, nhưng anh sẽ không quên nắm lấy tay Lâm Tuệ trước mặt tất cả mọi người, để cả thế giới biết rằng "vệ sĩ" này đã có chủ và "đối tượng bảo vệ" này là duy nhất của đời anh.