Ánh đèn màu hổ phách trong quán lounge "The Moon" hắt lên gương mặt thanh tú của Liễu Như Yên, biến cô trở thành một pho tượng cẩm thạch hoàn mỹ giữa tiếng nhạc Jazz lười biếng. Cô xoay nhẹ chiếc ly thủy tinh, những viên đá va vào nhau lách cách, âm thanh giòn tan như chính cái cách cô từ chối hàng tá lời mời kết bạn mỗi ngày. Ở trường Trung học Phổ thông Thanh Xuân, cái tên Liễu Như Yên không chỉ là một danh xưng, nó là một biểu tượng của sự hoàn hảo không tì vết.
"Này, Như Yên, cậu lại thả hồn đi đâu rồi?"
Diệp Tử, cô bạn thân với mái tóc nhuộm highlight đỏ rực, nghiêng người tới, che khuất tầm nhìn của Như Yên ra phía ban công. Diệp Tử là kiểu người luôn sống trong những cuộc vui, và trong mắt cô ấy, sự im lặng của Như Yên hôm nay thật bất thường.
"Tớ đang nghĩ về bài kiểm tra giải tích," Như Yên nói dối một cách trơn tru, dù thực tế cô đang cảm thấy chán nản với sự ồn ào xung quanh.
"Đừng có dối lòng. Cậu đang chán vì đám con trai ngoài kia quá dễ đoán, đúng không?" Diệp Tử cười khanh khách, rồi đột nhiên hạ thấp giọng, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái: "Cá cược chút không? Cho đời thêm chút gia vị."
Như Yên khẽ nhướng mày, đôi môi tô son đỏ thẫm cong lên một độ cong vừa đủ: "Cược gì? Kim cương hay là một chuyến du lịch châu Âu?"
"Không. Những thứ đó cậu không thiếu. Chúng ta cược bằng... cái tôi của cậu." Diệp Tử chỉ tay về phía một góc khuất của quán, nơi có một nhóm nam sinh cùng trường đang ngồi, nhưng ánh mắt cô ấy không dừng lại ở những chàng trai nổi bật. "Cậu có thấy tên mọt sách thường ngồi cạnh cửa sổ thư viện khu C mỗi sáng không? Trình Triết."
Như Yên khựng lại một nhịp. Cô biết Trình Triết. Hoặc chính xác hơn, cô biết về sự tồn tại của một "vật thể lạ" trong hệ sinh thái trường học. Trong một ngôi trường mà ai cũng cố gắng đánh bóng bản thân bằng những bộ cánh đắt tiền hay những thành tích ảo trên mạng xã hội, Trình Triết giống như một thước phim đen trắng lạc quẻ giữa một cuộn phim màu rực rỡ. Anh ta thường mặc chiếc áo đồng phục phẳng phiu nhưng bạc màu, đôi kính cận gọng đen che khuất nửa khuôn mặt, và luôn mang theo một cuốn sách dày cộm.
Điều đáng nói là, Trình Triết chưa bao giờ nhìn Như Yên quá hai giây. Khi cô đi ngang qua hành lang với hàng tá ánh mắt ngưỡng mộ dõi theo, anh ta vẫn chỉ mải mê với những dòng chữ ghi chú. Sự tồn tại của anh ta, một cách vô tình, là một sự sỉ nhục ngầm đối với sức hút của một "nữ thần".
"Nếu cậu khiến cậu ta tỏ tình trong vòng một tháng," Diệp Tử dằn mạnh chiếc ly xuống bàn, "chiếc túi Hermès bản giới hạn mà tớ vừa săn được sẽ thuộc về cậu. Ngược lại, cậu phải làm 'osin' cho tớ một học kỳ. Sao? Nữ thần có dám nhận lời không?"
Như Yên đặt ly rượu xuống bàn. Thanh âm trong trẻo nhưng chứa đựng một sự kiêu ngạo không giấu diếm: "Một tháng sao? Quá dài. Hai tuần là đủ để một hòn đá phải nảy mầm."
Sáng thứ Hai, không khí trường học đặc quánh mùi sương sớm và mùi giấy mới.
Liễu Như Yên bước xuống từ chiếc xe sang trọng của gia đình, nhưng thay vì đi thẳng vào lớp như mọi khi, cô rẽ hướng về phía thư viện khu C. Đây là nơi vắng vẻ nhất trường, vốn chỉ dành cho những kẻ thực sự muốn học hoặc những kẻ muốn trốn tránh thế giới.
Cô chọn một vị trí đối diện với dãy bàn cạnh cửa sổ. Đúng 7 giờ 15 phút, một dáng người gầy, cao lớn xuất hiện. Trình Triết bước vào, bước chân anh ta nhẹ đến mức không phát ra tiếng động. Anh ta ngồi xuống vị trí quen thuộc, đặt một hộp bút gỗ và cuốn sách đang đọc dở lên bàn.
Như Yên nheo mắt nhìn tiêu đề cuốn sách: “The Murder of Roger Ackroyd” của Agatha Christie. Một cuốn trinh thám cổ điển. Cô hơi ngạc nhiên. Trong trí tưởng tượng của cô, những kẻ mọt sách như anh ta chỉ đọc từ điển hoặc sách giải toán nâng cao.
Cô bắt đầu "kịch bản" của mình.
Như Yên đứng dậy, cố tình đi vòng qua phía sau Trình Triết. Khi đi ngang qua, cô nhẹ nhàng làm rơi chiếc kẹp tóc đính đá pha lấp lánh ngay dưới chân anh ta. Theo đúng logic của những bộ phim ngôn tình mà Diệp Tử hay xem, anh ta sẽ nhặt nó lên, họ sẽ chạm tay nhau, và một tia lửa điện sẽ nổ ra.
Một giây. Năm giây. Mười giây.
Trình Triết vẫn bất động. Anh ta lật sang một trang sách mới, ngón tay thon dài lướt trên mặt giấy một cách nâng niu.
Như Yên nghiến răng. Cô hắng giọng nhẹ, sau đó quay lại, giả vờ hốt hoảng: "Ôi, mình đánh rơi cái gì rồi..."
Lúc này, Trình Triết mới từ từ ngẩng đầu lên. Đằng sau lớp kính cận là đôi mắt đen sâu thẳm, tĩnh lặng đến mức khiến người đối diện có cảm giác mình đang soi gương vào một mặt hồ không đáy. Anh ta nhìn chiếc kẹp tóc, rồi nhìn Như Yên. Không có sự kinh ngạc, không có sự bối rối, thậm chí không có cả sự ngưỡng mộ.
"Nó ở ngay dưới chân cậu," Trình Triết nói. Giọng anh ta trầm, khàn nhẹ, mang theo sự lạnh lùng của những buổi sáng mùa đông.
Nói xong, anh ta lại cúi xuống với cuốn sách của mình, như thể sự xuất hiện của Liễu Như Yên chẳng khác gì một hạt bụi vừa bay ngang qua tầm mắt.
Như Yên đứng sững lại. Cô tự tay nhặt chiếc kẹp tóc lên, cảm thấy gò má mình hơi nóng. Đây là lần đầu tiên trong mười bảy năm cuộc đời, cô bị ngó lơ một cách triệt để như vậy. Cô vốn định nói một lời cảm ơn ngọt ngào, nhưng giờ đây nó nghẹn đắng ở cổ họng.
"Cậu... cũng thích Agatha Christie sao?" Như Yên không bỏ cuộc, cô quyết định tấn công trực diện vào sở thích của đối phương.
Trình Triết dừng lại ở giữa một trang sách. Anh ta không ngước nhìn, nhưng khóe môi dường như hơi nhúc nhích: "Cậu thực sự quan tâm, hay chỉ đang cố tìm một chủ đề để bắt chuyện vì ván cược với Diệp Tử?"
Câu hỏi của anh ta giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Như Yên. Cô cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Làm sao anh ta biết? Quán lounge tối qua rất kín đáo, và Diệp Tử cam đoan không ai trong trường biết về vụ này.
"Cậu nói gì vậy? Tớ không hiểu," Như Yên cố giữ tông giọng bình thản, nhưng đôi bàn tay đan vào nhau đã hơi run.
Lúc này, Trình Triết mới đóng cuốn sách lại, tháo kính ra và lau nhẹ vào vạt áo. Khi không có lớp kính, gương mặt anh ta sắc sảo hơn hẳn, một vẻ đẹp góc cạnh và thông tuệ. Anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, bình thản nói:
"Xác suất để một người như Liễu Như Yên xuất hiện ở khu C vào giờ này là 2%. Xác suất để cậu làm rơi kẹp tóc ngay chỗ tớ ngồi là 0.5%. Và xác suất để cậu biết tớ đang đọc gì nếu không quan sát từ trước là gần như bằng không. Suy luận logic duy nhất: Cậu có mục đích. Và tối qua, em họ tớ - người làm bồi bàn ở quán The Moon - đã kể về một 'nữ thần' muốn chinh phục một 'tảng đá'. Tiếc là, tảng đá này không có nhu cầu nảy mầm."
Như Yên chết lặng. Mọi lời thoại cô chuẩn bị trong đầu bỗng chốc trở nên nực cười và sáo rỗng. Cô thấy mình giống như một diễn viên kịch vụng về bị vị khán giả duy nhất bóc trần ngay giữa sân khấu.
"Vậy ra cậu đã biết," Như Yên đột ngột thay đổi thái độ. Cô không còn vẻ dịu dàng giả tạo nữa, mà thay vào đó là sự lạnh lùng vốn có của một tiểu thư. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, khoanh tay trước ngực. "Nếu đã biết, sao không bóc mẽ tớ ngay từ đầu? Cậu thích xem tớ diễn lắm à?"
Trình Triết đeo kính lại, mở cuốn sách ra đúng trang cũ: "Vì tôi muốn xem, để có được một chiếc túi hiệu, người ta có thể hạ thấp giá trị của sự chân thành đến mức nào."
Nói rồi, anh ta không quan tâm đến cô nữa. Tiếng lật trang giấy lại vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch của thư viện.
Liễu Như Yên ngồi đó, cảm thấy lồng ngực mình phập phồng vì tức giận, nhưng cũng có một cảm giác lạ lẫm len lỏi. Đó không phải là sự rung động, mà là một sự tò mò mãnh liệt. Lần đầu tiên, có một người nhìn thấu lớp vỏ bọc hoàn hảo của cô và dùng sự thật để đáp trả.
"Trình Triết," cô gọi tên anh, giọng thấp nhưng đanh lại. "Ván cược này, tớ không chỉ làm vì chiếc túi nữa. Tớ sẽ khiến cậu phải tự mình xé bỏ cái vẻ thanh cao này đi."
Trình Triết không đáp, nhưng bàn tay đang giữ trang sách của anh khẽ siết chặt lại.
Nắng buổi sớm bắt đầu gắt hơn, xuyên qua cửa sổ thư viện, chia bàn học thành hai nửa sáng tối rõ rệt. Một bên là hoa khôi kiêu kỳ đang bừng bừng lửa giận, một bên là chàng trai mọt sách điềm tĩnh như mặt nước mùa thu.
Trò chơi vị thế chính thức bắt đầu, nhưng dường như, cả hai đều không nhận ra rằng, trong một trò chơi về trái tim, kẻ tự tin mình tỉnh táo nhất thường lại là kẻ lún sâu nhất.