MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Tin Lời Hoa Khôi!Chương 2: KẺ VÔ HÌNH Ở THƯ VIỆN KHU C

Đừng Tin Lời Hoa Khôi!

Chương 2: KẺ VÔ HÌNH Ở THƯ VIỆN KHU C

1,569 từ · ~8 phút đọc

Sau thất bại muối mặt tại thư viện, Liễu Như Yên không xuất hiện ở khu C trong suốt ba ngày.

Ở trường, cô vẫn là một "nữ thần" rạng rỡ. Cô vẫn mỉm cười khi nhận những hộp sữa dâu đặt kín ngăn bàn, vẫn thản nhiên đi giữa những lời xì xào ngưỡng mộ. Nhưng chỉ có Diệp Tử mới nhận ra sự bất thường. Như Yên không còn soi gương nhiều như trước, thay vào đó, cô dành giờ ra chơi để vùi đầu vào những cuốn sách có bìa đen sẫm, cũ kỹ mượn từ nhà sách ngoại thành.

"Cậu định bỏ cuộc à?" Diệp Tử vừa dũa móng tay vừa hỏi, giọng đầy vẻ khiêu khích. "Chiếc Hermès của tớ sắp được mang đi tặng người khác rồi đấy."

Như Yên không ngẩng đầu, ngón tay cô lướt qua một dòng chữ gạch chân trong cuốn “Vụ ám sát trên chuyến tàu tốc hành Phương Đông”. Cô khẽ đáp: "Muốn câu được một con cá lớn, cậu không thể chỉ dùng mồi thơm. Cậu phải học cách bơi cùng nó."

Sáng thứ Năm. Thư viện khu C vẫn chìm trong sự tĩnh lặng của những kệ sách gỗ cao ngất ngưỡng.

Trình Triết vẫn ngồi đó, bóng lưng thẳng tắp in lên khung cửa sổ phủ đầy nắng. Anh đang ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay nhỏ màu nâu. Đột nhiên, chiếc ghế đối diện khẽ rung nhẹ. Một mùi hương thanh khiết, không phải mùi nước hoa nồng nàn thường thấy, mà là mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ lan tỏa.

Trình Triết không ngước mắt, nhưng bàn tay đang viết của anh hơi khựng lại.

"Chương 12, trang 142. Hung thủ không phải là người có vết máu trên tay, mà là kẻ duy nhất có chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo nhất."

Giọng nói của Như Yên vang lên, không còn vẻ nũng nịu giả tạo, mà mang một sắc thái điềm tĩnh, đầy trí tuệ. Cô đặt xuống bàn một ly cà phê đen không đường – loại cà phê mà Trình Triết thường uống – và một cuốn sách được bọc bìa cẩn thận.

Lúc này, Trình Triết mới từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt anh sau lớp kính cận khẽ nheo lại: "Cậu đã đọc hết nó trong hai ngày?"

"Sai rồi. Là ba đêm," Như Yên dựa lưng vào ghế, khóe môi khẽ cong lên. "Và tớ nhận ra một điều: Logic của Agatha Christie rất giống cậu. Cậu che giấu bản thân bằng sự tầm thường, để quan sát sự kịch cỡm của thế giới này. Trình Triết, cậu không phải là tảng đá, cậu là một thợ săn đang ẩn mình."

Trình Triết đẩy gọng kính, ánh mắt anh lần đầu tiên hiện lên một tia thú vị. Anh không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ nhẹ nhàng đẩy ly cà phê sang một bên: "Vậy thợ săn Như Yên, cậu đến đây để nộp mình, hay để thách thức?"

"Để chơi một trò chơi khác," Như Yên nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức cô có thể thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt anh. "Tớ sẽ không dùng ván cược để nói chuyện với cậu nữa. Chúng ta sẽ cược về thứ khác. Nếu tớ có thể giải được mật mã mà cậu đang viết trong cuốn sổ kia, cậu phải cho tớ một cơ hội để... hiểu về cậu. Không phải tư cách Hoa khôi, mà là tư cách một người bạn."

Trình Triết nhìn cuốn sổ tay đang mở. Đó là những dòng mật mã hóa học kết hợp với ký tự Hy Lạp mà anh tự sáng tạo để ghi chép nhật ký quan sát. Anh im lặng một hồi lâu, rồi đột nhiên cầm lấy cuốn sách của cô, lật đến trang cuối cùng và viết lên đó một dãy số: 12.21.08.21.

"Nếu trước giờ tan trường hôm nay, cậu giải được ý nghĩa của dãy số này, tôi sẽ đồng ý," Trình Triết nói, giọng anh vẫn phẳng lặng như nước hồ, nhưng có một chút gì đó đã thay đổi.

Như Yên cầm lấy cuốn sách, nhìn dãy số. Một nụ cười tự tin nở trên môi: "Chờ xem, thợ săn ạ."

Cả buổi sáng hôm đó, Liễu Như Yên không hề nghe giảng. Cô vẽ dãy số ra nháp, xoay ngược xoay xuôi. Cô thử áp dụng bảng mã Alphabet, mã Morse, thậm chí là tọa độ địa lý nhưng đều đi vào ngõ cụt.

12.21.08.21...

Đến giờ nghỉ trưa, Như Yên ngồi một mình dưới gốc liễu bên bờ hồ của trường. Cô chợt nhớ lại lời Trình Triết nói ở Chương 1 về xác suất và sự quan sát. Cô nhìn vào cuốn sách Agatha Christie mà anh đã cầm qua. Ánh mắt cô dừng lại ở tên tác giả.

Bất chợt, một tia sáng lóe lên. Cô lật nhanh các trang sách theo số thứ tự của dãy số kia. Trang 12, chữ đầu tiên. Trang 21, chữ đầu tiên... Nhưng kết quả thu được chỉ là những ký tự rời rạc vô nghĩa.

Như Yên không nản lòng. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại hình ảnh Trình Triết khi anh viết dãy số đó. Anh đã nhìn vào đâu? Anh đã nhìn vào chiếc đồng hồ cổ treo ở sảnh thư viện.

Dãy số này không phải là mật mã sách. Nó là thời gian. 12 giờ 21 phút ngày 08 tháng 21? Không, tháng không có 21. Cô lật ngược lại: 21 giờ 08 phút ngày 21 tháng 12. Đó là ngày Đông chí. Ngày mà ban đêm dài nhất trong năm.

Như Yên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô chạy bộ đến phòng lưu trữ của câu lạc bộ Thiên văn – nơi mà Trình Triết từng là thành viên năm lớp 10 trước khi anh rút lui vào bóng tối của thư viện. Cô tìm thấy một bản đồ sao cũ kỹ. Vào ngày 21 tháng 12 năm ngoái, một hiện tượng thiên văn hiếm gặp đã xảy ra: Sự giao hội của sao Mộc và sao Thổ.

Nhưng quan trọng hơn, dưới góc bản đồ sao đó, có một dòng chữ nhỏ viết bằng bút chì: "Nơi ánh sáng duy nhất không bị ô nhiễm bởi hào quang giả tạo".

5 giờ chiều. Trường học đã vãn người.

Trình Triết vẫn ngồi ở vị trí cũ, dường như anh chưa hề di chuyển. Khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng những kệ sách, anh bắt đầu thu dọn đồ đạc. Anh không hy vọng gì vào việc một cô gái vốn quen với sự tung hô lại có thể kiên nhẫn giải một mật mã khô khan như vậy.

"Tòa tháp cũ phía sau sân vận động. 21 giờ 08 phút ngày Đông chí. Đó là nơi cậu đã chụp bức ảnh đạt giải nhất cuộc thi thiên văn toàn quốc, nhưng cậu đã yêu cầu giấu tên tác giả."

Giọng nói của Như Yên vang lên từ phía cửa. Cô đứng đó, mái tóc hơi rối vì chạy gấp, hơi thở còn dồn dập, nhưng đôi mắt thì sáng rực rỡ như những vì sao mà anh yêu thích.

Trình Triết khựng lại. Anh từ từ xoay người lại, nhìn cô gái đang đứng dưới ánh hoàng hôn. Chiếc mặt nạ "Nữ thần" của cô đã rơi mất tự bao giờ, chỉ còn lại một Liễu Như Yên bằng xương bằng thịt, đầy quyết tâm và... chân thành.

"Cậu làm cách nào?" Trình Triết hỏi, thanh âm có chút dao động.

"Tớ không giải mã bằng toán học," Như Yên tiến lại gần, đặt cuốn sách lên bàn. "Tớ giải mã bằng cách đặt mình vào sự cô đơn của cậu. Cậu chọn nơi đó vì nó là nơi cao nhất, xa nhất, nơi mà ánh đèn của sự phù phiếm không chạm tới được. Cậu không phải là người vô hình, Trình Triết. Cậu chỉ đang chờ một người có đủ kiên nhẫn để leo lên tòa tháp đó cùng cậu."

Thư viện rơi vào một sự im lặng kỳ lạ. Tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp như đếm nhịp tim của cả hai.

Trình Triết nhìn cô một hồi lâu, rồi lần đầu tiên, anh mỉm cười. Không phải một nụ cười xã giao, mà là một nụ cười nhẹ nhàng, khiến gương mặt anh trở nên ấm áp đến lạ lùng. Anh cầm lấy cuốn sổ tay, xé một trang giấy trắng, viết lên đó một dãy ký tự khác rồi đưa cho cô.

"Đây là gì?" Như Yên tò mò.

"Số điện thoại của tớ. Nhưng đừng mừng vội," Trình Triết đeo cặp lên vai, bước qua người cô. "Cậu chỉ mới giải được mật mã cấp độ 1 thôi. Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu."

Như Yên nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau dãy hành lang, tay nắm chặt mảnh giấy. Cô khẽ cười một mình. Chiếc túi Hermès giờ đây đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí cô. Thứ duy nhất cô muốn chinh phục lúc này, chính là thế giới đầy bí ẩn và sâu sắc bên trong chàng trai mang tên Trình Triết.

Phía sau cô, cây liễu bên hồ khẽ đung đưa trong gió chiều, những tán lá rủ xuống mặt nước tĩnh lặng, bắt đầu tạo nên những vòng tròn gợn sóng lan tỏa mãi không thôi.