MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Tin Lời Hoa Khôi!Chương 3: CÚ VA CHẠM DÀN DỰNG VÀ CHIẾC BÚT MÁY BỊ HỎNG

Đừng Tin Lời Hoa Khôi!

Chương 3: CÚ VA CHẠM DÀN DỰNG VÀ CHIẾC BÚT MÁY BỊ HỎNG

1,357 từ · ~7 phút đọc

Kể từ sau "mật mã cấp độ 1", bầu không khí giữa Liễu Như Yên và Trình Triết đã có một sự thay đổi ngầm mà chỉ những kẻ trong cuộc mới cảm nhận được. Tuy nhiên, sự thay đổi này lại không lọt qua được đôi mắt cú vọ của Diệp Tử và nhóm bạn "nữ vương" của cô.

"Nhìn kìa, 'Nữ thần' của chúng ta dạo này bắt đầu có mùi bụi bặm của thư viện rồi đấy," Diệp Tử vừa dặm lại lớp phấn hồng, vừa liếc nhìn Như Yên đang ngồi thẫn thờ nhìn vào mảnh giấy ghi số điện thoại. "Đã được ba ngày kể từ khi cậu giải được cái mật mã dớ dẩn đó. Thế nào? Tên mọt sách ấy đã quỳ xuống chân cậu chưa?"

Như Yên khẽ cau mày, cô nhanh chóng nhét mảnh giấy vào bóp tiền: "Tình yêu không phải là toán học, Diệp Tử. Cần có thời gian."

"Thời gian là thứ cậu không có nhiều đâu," Diệp Tử cười khẩy, giọng nói pha chút mỉa mai. "Hôm nay là hạn chót để cậu tiến thêm một bước lớn, nếu không, tớ sẽ công khai ván cược này cho cả trường biết. Tớ muốn xem cái mặt 'thanh cao' của Trình Triết lúc biết mình chỉ là một con tốt sẽ thú vị thế nào."

Cảm giác bất an chạy dọc sống lưng Như Yên. Cô hiểu Diệp Tử không nói đùa. Nếu vụ cá cược bị lộ ngay bây giờ, mọi nỗ lực tìm hiểu Trình Triết của cô sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cô buộc phải hành động, một cách quyết liệt hơn, dù trong lòng bắt đầu có những kháng cự không tên.

Giờ giải lao giữa tiết ba và tiết bốn. Hành lang chính của trường chật ních học sinh. Tiếng cười nói, tiếng giày va chạm trên sàn gạch men tạo nên một mớ âm thanh hỗn tạp.

Như Yên nhìn thấy Trình Triết đang đi từ phòng thí nghiệm vật lý ra. Anh vẫn thế, ôm một chồng tài liệu trước ngực, ánh mắt hướng thẳng về phía trước, tách biệt hoàn toàn với sự náo nhiệt xung quanh.

Đây là kịch bản mà Diệp Tử đã "vẽ" ra cho cô: Một cú va chạm trực diện, một sự cố nhỏ để tạo cớ cho một buổi hẹn hò đền bù.

Như Yên hít một hơi thật sâu. Cô bước ra khỏi bóng râm của dãy cột, bước đi có chút ngập ngừng nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin. Khi Trình Triết chỉ còn cách vài bước, cô giả vờ vấp vào cạnh của một chiếc tủ để đồ.

Rầm!

Không chỉ là một cú va chạm nhẹ như dự tính, Như Yên mất đà thật sự. Cô ngã nhào về phía trước, kéo theo cả Trình Triết. Chồng tài liệu trong tay anh bay tứ tung như những cánh chim gãy cánh. Tiếng ồn ào xung quanh bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cặp đôi kỳ lạ nhất trường đang ngã trên sàn hành lang.

"Cậu... cậu có sao không?" Như Yên lúng túng ngồi dậy, gạt mớ tóc xõa trước mặt.

Trình Triết không đáp ngay. Anh khẽ nhíu mày, biểu cảm thoáng hiện sự đau đớn. Anh không nhìn vào những tờ tài liệu đang bị dẫm đạp dưới chân học sinh qua đường, mà nhìn chằm chằm vào một vật nằm lăn lóc cạnh tay mình.

Đó là một chiếc bút máy cũ, thân bút bằng nhựa đen đã sờn bóng, nhưng giờ đây nó đã bị vỡ đôi, mực xanh chảy tràn ra sàn gạch như một vết thương hở.

"Chiếc bút..." Trình Triết thốt lên, giọng nói vốn luôn điềm tĩnh bỗng chốc trở nên nghẹn ngào, một thứ thanh âm vỡ vụn mà Như Yên chưa từng nghe thấy.

Anh run rẩy nhặt những mảnh vỡ của chiếc bút lên, mặc cho mực dính đầy vào những ngón tay thon dài. Như Yên vội vàng nhặt lấy vài mảnh khác, định nói lời xin lỗi nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Trình Triết, cô bỗng thấy lạnh người.

Đó không phải là sự tức giận. Đó là sự sụp đổ.

"Tớ... tớ xin lỗi, tớ sẽ đền cho cậu cái mới. Loại tốt nhất, đắt nhất hiện nay..." Như Yên luống cuống nói, tay cô đưa ra định chạm vào vai anh.

Trình Triết gạt tay cô ra, một hành động dứt khoát và lạnh lùng đến tột cùng. Anh đứng dậy, thu gom những mảnh vỡ của chiếc bút vào túi áo, bỏ mặc chồng tài liệu quan trọng vẫn nằm ngổn ngang trên sàn.

"Nó không phải là thứ có thể mua bằng tiền, Liễu Như Yên," anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt đen thẳm giờ đây tràn ngập sự thất vọng. "Đó là kỷ vật cuối cùng của cha tôi."

Như Yên chết lặng. Cả hành lang dường như đóng băng. Cô nhìn Trình Triết quay lưng bước đi, bóng lưng anh đơn độc và gầy guộc hơn bao giờ hết. Sự hối hận tràn ngập trong lòng cô như một liều thuốc độc. Đây không còn là một ván cược nữa. Cô vừa mới giẫm đạp lên mảnh ký ức thiêng liêng nhất của một con người.

Từ phía xa, Diệp Tử bước lại gần, khoanh tay trước ngực, môi nở một nụ cười đắc thắng: "Diễn hay lắm, Như Yên! Cú ngã đó trông thực sự rất thật. Nhìn vẻ mặt đau khổ của cậu ta kìa, chắc chắn tối nay cậu ta sẽ không ngủ được đâu. Mau đi thôi, bước tiếp theo là gửi một tin nhắn an ủi..."

Chát!

Tiếng tát vang lên khô khốc. Diệp Tử sững sờ, tay ôm lấy gò má đang đỏ ửng. Cô không tin nổi vào mắt mình. Liễu Như Yên – người bạn luôn điềm tĩnh và kiêu ngạo – đang nhìn cô với ánh mắt rực lửa.

"Dừng trò chơi khốn nạn này lại đi," Như Yên gằn giọng, hơi thở dồn dập. "Chiếc túi đó, tớ không cần nữa. Và tình bạn này, có lẽ cũng nên kết thúc tại đây."

Như Yên quay người chạy đi, mặc kệ tiếng gọi giận dữ của Diệp Tử phía sau. Cô không chạy về lớp, mà chạy thẳng đến hiệu sách cũ, rồi đến những cửa hàng sửa chữa bút cổ trong thành phố. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải sửa được chiếc bút đó, bằng mọi giá.

Cô chợt nhận ra, sự kiêu ngạo của cô bấy lâu nay thực chất chỉ là một lớp thủy tinh mỏng manh. Khi đứng trước nỗi đau thực sự của Trình Triết, cô thấy mình nhỏ bé và trống rỗng. Anh không phải là một "tảng đá" để cô chinh phục, anh là một con người với những vết thương mà cô vừa vô tình xát thêm muối.

Tối hôm đó, dưới ánh đèn bàn lờ mờ, Như Yên ngồi tra cứu hàng trăm trang web về phục chế bút cổ. Cô học được rằng loại bút đó đã ngừng sản xuất từ hai mươi năm trước.

Một tin nhắn đến từ một số lạ. “Đừng cố gắng bù đắp cho những thứ cậu không thực sự hiểu. Sự chân thành không bao giờ đến từ một kịch bản dàn dựng sẵn.”

Đó là tin nhắn duy nhất từ Trình Triết. Anh đã nhìn thấu cú ngã của cô. Anh đã biết đó là một sự sắp đặt.

Như Yên buông thõng hai tay, nước mắt từ từ lăn dài trên má, nhạt nhòa cả trang giấy cô đang ghi chép. Cô nhận ra rằng, trong cuộc chơi vị thế này, cô đã thua trắng tay. Không phải thua vì chiếc túi, mà thua vì cô đã đánh mất cơ hội để được Trình Triết thực sự tin tưởng.

Trận mưa đêm bắt đầu trút xuống, tiếng nước đập vào cửa kính nghe như tiếng vỡ vụn của một thứ gì đó quý giá. Cây liễu bên hồ trường chắc hẳn đang rũ rượi dưới mưa, cũng giống như trái tim của Như Yên lúc này – nặng trĩu và đầy những vết rạn.