MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Tin Lời Hoa Khôi!Chương 4: XÁC SUẤT CỦA SỰ NGẪU NHIÊN

Đừng Tin Lời Hoa Khôi!

Chương 4: XÁC SUẤT CỦA SỰ NGẪU NHIÊN

1,256 từ · ~7 phút đọc

Sáng thứ Sáu, trường học vẫn vận hành theo cái guồng quay tẻ nhạt của nó, nhưng đối với Liễu Như Yên, mỗi bước chân trên hành lang đều nặng nề như đeo chì. Tin nhắn của Trình Triết đêm qua như một bản án tử hình cho mọi nỗ lực của cô. Anh không chỉ giận, mà anh còn khinh miệt sự giả tạo của cô.

"Này, Như Yên! Cậu làm gì mà mắt sưng húp lên thế kia?"

Một vài người bạn trong hội "sang chảnh" vây quanh cô, nhưng Như Yên chỉ khẽ lắc đầu rồi đi thẳng. Cô không còn tâm trí để duy trì diện mạo của một nữ thần. Điều duy nhất cô quan tâm lúc này là chiếc túi giấy nhỏ đang nằm sâu trong cặp sách – kết quả của một đêm không ngủ và hành trình chạy khắp các ngõ ngách của thành phố.

Tại thư viện khu C, Trình Triết vẫn ngồi đó. Nhưng hôm nay, vị trí của anh không còn vẻ tĩnh lặng như mọi khi. Trên bàn không có sách, cũng không có sổ tay mật mã. Anh chỉ ngồi lặng yên, nhìn trân trân vào khoảng không ngoài cửa sổ, nơi những tán liễu đang run rẩy sau trận mưa đêm.

Tiếng ghế đối diện khẽ kéo ra. Trình Triết không ngước lên, giọng anh lạnh băng: "Tôi đã nói rồi, đừng cố gắng bù đắp."

"Tớ không đến để bù đắp," Như Yên đặt chiếc túi giấy xuống bàn, giọng cô hơi khàn nhưng kiên định. "Tớ đến để trả lại thứ vốn dĩ thuộc về cậu. Và để nói một lời xin lỗi không nằm trong kịch bản."

Trình Triết từ từ quay lại. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc túi giấy. Bên trong không phải là một chiếc bút máy mới cứng, đắt tiền của các thương hiệu xa xỉ như Montblanc hay Parker mà Như Yên đã nhắc tới hôm qua. Thay vào đó, là chiếc bút máy cũ kỹ của cha anh – thứ tưởng chừng đã nát vụn thành trăm mảnh.

Thân bút đã được hàn gắn một cách tỉ mỉ. Những vết nứt không biến mất, chúng vẫn ở đó như những vết sẹo mờ, nhưng lớp vỏ nhựa đã được đánh bóng lại, và quan trọng nhất, ngòi bút đã được nắn chỉnh thẳng tắp, sáng loáng dưới ánh đèn thư viện.

Trình Triết sững sờ. Anh cầm chiếc bút lên, những ngón tay run rẩy chạm vào từng vết hàn. Đây là một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn và kỹ thuật cực cao mà không một cửa hàng hiện đại nào nhận làm.

"Tớ đã tìm được một nghệ nhân già ở con hẻm phía sau nhà ga cũ," Như Yên nói, ánh mắt cô dõi theo từng cử động của anh. "Ông ấy nói chiếc bút này có linh hồn. Cậu nói đúng, có những thứ không thể mua bằng tiền. Để hàn lại nó, ông ấy bắt tớ phải học cách mài ngòi bút thủ công suốt năm tiếng đồng hồ dưới sự giám sát của ông ấy. Tay tớ..."

Cô ngập ngừng, rồi khẽ xòe đôi bàn tay vốn luôn được chăm sóc kỹ lưỡng ra. Trên những đầu ngón tay búp măng của nàng hoa khôi, giờ đây là những vết trầy xước nhỏ và những vệt mực xanh cứng đầu vẫn còn lấm lem, không thể tẩy sạch.

Trình Triết nhìn đôi bàn tay ấy, rồi nhìn sang gương mặt mệt mỏi nhưng chân thành của Như Yên. Sự lạnh lùng trong ánh mắt anh bắt đầu có dấu hiệu tan chảy.

"Tại sao?" Anh hỏi, giọng thấp xuống. "Ván cược đã kết thúc rồi mà. Cậu đã tát Diệp Tử, nghĩa là cậu đã chấp nhận thua cuộc và mất chiếc túi kia."

"Vì xác suất để tớ gặp được một người như cậu là 1 phần triệu, Trình Triết," Như Yên lặp lại đúng cách dùng từ của anh, một nụ cười chua chát hiện trên môi. "Tớ đã sống mười bảy năm trong những lời khen ngợi rỗng tuếch. Tớ cứ ngỡ mình là người điều khiển trò chơi, nhưng hóa ra tớ mới là kẻ đáng thương nhất vì chẳng có lấy một điều gì thật sự là của mình. Chiếc bút của cậu... nó là 'thật'. Và tớ không muốn sự giả tạo của tớ phá hủy một thứ thực sự như thế."

Trình Triết im lặng rất lâu. Anh mở nắp bút, thử vạch một đường lên trang giấy trắng. Mực chảy đều, êm ái, mang theo hơi thở của quá khứ quay về.

"Cha tôi từng là một nhà báo điều tra," Trình Triết đột ngột lên tiếng, một câu chuyện mà anh chưa từng kể với bất kỳ ai ở ngôi trường này. "Ông ấy dùng chiếc bút này để viết nên những sự thật mà người ta muốn chôn vùi. Khi ông ấy mất, thứ duy nhất ông ấy để lại cho tôi là niềm tin rằng: Dù thế giới có phức tạp đến đâu, sự thật luôn có logic riêng của nó. Tôi luôn cố gắng sống như một bài toán, vì toán học không biết nói dối. Nhưng hôm nay..."

Anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Như Yên: "...Cậu là biến số đầu tiên khiến tôi thấy toán học trở nên không chính xác."

Như Yên cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Không phải là cảm giác đắc thắng của một kẻ chinh phục, mà là sự rung động nguyên bản của một cô gái lần đầu tiên được thấu hiểu.

"Vậy... biến số này có được phép tiếp tục xuất hiện không?" Cô hỏi, giọng đầy hy vọng.

Trình Triết không trả lời trực tiếp. Anh lấy cuốn sổ tay mật mã ra, lật sang một trang mới và viết xuống một dòng chữ: P(A|B) = ?

"Trong xác suất thống kê, đây là công thức tính xác suất của sự kiện A khi biết sự kiện B đã xảy ra," Trình Triết đẩy cuốn sổ về phía cô. "Nếu sự kiện B là sự chân thành của cậu hôm nay, thì hãy tự mình đi tìm lời giải cho xác suất của sự kiện A – sự tin tưởng của tôi."

Như Yên nhìn dòng công thức, rồi nhìn nụ cười ẩn hiện của Trình Triết. Cô biết, "tảng đá" chưa hoàn toàn nảy mầm, nhưng lớp băng bao phủ nó đã nứt ra một khe hở đủ lớn để nắng có thể len vào.

"Tớ sẽ tìm ra lời giải," Như Yên khẳng định, đôi mắt cô lấp lánh sự tự tin, nhưng lần này là sự tự tin của một người đang nắm giữ một chân lý thực sự.

Ngoài kia, ánh nắng sau cơn mưa trở nên rực rỡ lạ thường. Những giọt nước còn đọng trên lá liễu lấp lánh như những viên kim cương nhỏ, phản chiếu một chương mới đang mở ra. Không còn ván cược, không còn những cú ngã dàn dựng, chỉ còn hai tâm hồn đang bắt đầu học cách bước đi cùng nhau trên những dãy hành lang đầy nắng và gió của tuổi trẻ.

Nhưng họ không biết rằng, ở một góc tối sau kệ sách, Diệp Tử đã chứng kiến tất cả. Đôi mắt cô ấy không còn là sự tinh quái nữa, mà là một sự căm phẫn u tối. "Như Yên, cậu chọn sự chân thành ư? Để xem sự chân thành của cậu trụ được bao lâu trước sự thật về ván cược mà tớ sắp công bố."