Thứ Hai tuần kế tiếp, không gian trường Trung học Phổ thông Thanh Xuân dường như đặc quánh một bầu không khí khác lạ. Liễu Như Yên bước qua cổng trường, và lần đầu tiên trong ba năm học, cô cảm thấy những ánh nhìn hướng về mình không còn là sự ngưỡng mộ thuần túy. Nó pha trộn giữa sự tò mò độc địa và những tiếng xì xào giấu sau lòng bàn tay.
Diệp Tử đã bắt đầu hành động. Không cần công khai vụ cá cược một cách lộ liễu, cô ta chỉ cần thả vài mẩu tin nhắn không đầu không cuối vào các nhóm kín của hội nữ sinh: "Nữ thần của chúng ta dạo này đổi gu rồi, thích kiểu mọt sách nghèo khổ để làm từ thiện à?" hay "Cẩn thận nhé, có người đang diễn kịch để thắng một chiếc túi hiệu đấy."
Như Yên nắm chặt quai cặp, đầu ngẩng cao, đôi môi tô son hồng nhạt mím lại. Cô đi thẳng về phía thư viện khu C theo thói quen của tuần trước. Nhưng hôm nay, thư viện đã không còn là nơi trú ẩn yên tĩnh.
Ngay trước cửa thư viện, một nhóm nam sinh trong đội bóng rổ của Thẩm Nhất Hoàng đang đứng tụ tập, chắn ngang lối đi. Nhìn thấy Như Yên, Nhất Hoàng – gã trai với nụ cười tự mãn luôn tự coi mình là "vua" của trường – bước tới, tay xoay quả bóng cam rực.
"Chào Như Yên, nghe nói dạo này cậu thích nghiên cứu... mật mã à?" Nhất Hoàng cười hố hố, đám đàn em cũng cười theo một cách thô lỗ. "Sao phải khổ thế? Nếu muốn giải đố, tối nay đi xem phim với tớ đi, tớ có nhiều câu đố thú vị hơn tên mọt sách kia nhiều."
Như Yên dừng bước, ánh mắt cô lạnh lẽo như băng giá: "Tránh đường."
"Kìa, đừng nóng nảy thế. Tớ chỉ muốn nhắc cậu, thiên nga thì nên bay trên trời, đừng có sa chân xuống vũng bùn. Kẻo đến lúc lông cánh lấm lem, không ai nhận ra hoa khôi nữa đâu."
Như Yên không nói thêm lời nào, cô lách người qua một cách dứt khoát. Nhưng khi bước vào bên trong, trái tim cô thắt lại. Vị trí cạnh cửa sổ hôm nay trống không. Trình Triết không đến.
Sự mất kiên nhẫn bắt đầu bóp nghẹt Như Yên. Một tiết học, hai tiết học trôi qua. Cô không thể tập trung vào những con số trên bảng. Trong đầu cô chỉ có dòng công thức P(A|B) = ? mà anh đã để lại. Cô đã trả lại chiếc bút, cô đã thành thật về lỗi lầm, tại sao anh vẫn biến mất? Có phải anh đã nghe thấy những lời đồn đại? Hay anh thực sự chỉ xem cô là một "biến số" gây phiền nhiễu?
Giờ ra chơi, Như Yên lang thang ra phía sau nhà thể chất, nơi có dãy hành lang cũ ít người qua lại. Cô bất ngờ bắt gặp Trình Triết. Anh đang đứng đó, nhưng không phải một mình.
Diệp Tử đang đứng đối diện anh, tay cầm một tấm ảnh – tấm ảnh chụp Như Yên và nhóm bạn đang cười nói trong quán "The Moon" đêm xảy ra ván cược.
"Cậu nhìn kỹ đi, Trình Triết," giọng Diệp Tử lanh lảnh, đầy ác ý. "Cái vẻ chân thành mà cậu thấy chỉ là lớp hóa trang thôi. Cậu nghĩ một người như Liễu Như Yên lại thực sự quan tâm đến mấy cái bút cũ hay sách trinh thám sao? Cô ấy chỉ muốn thắng chiếc túi của tớ. Cậu chỉ là một mục tiêu trong danh sách của cô ấy."
Như Yên thấy tay mình run lên. Cô định bước ra, định hét lên rằng tất cả đã kết thúc, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Cô sợ phải đối diện với ánh mắt thất vọng của anh lần nữa.
Trình Triết cầm lấy tấm ảnh, nhìn lướt qua rồi trả lại cho Diệp Tử. Gương mặt anh vẫn bình thản đến mức đáng sợ.
"Tôi biết," Trình Triết nói, giọng anh nhẹ tênh.
Diệp Tử ngẩn người: "Cậu biết? Cậu biết mình bị lừa mà vẫn..."
"Tôi biết về ván cược ngay từ đầu," Trình Triết cắt lời, đôi mắt anh nheo lại sau lớp kính cận. "Nhưng có một điều cậu không biết, Diệp Tử. Trong xác suất, có một khái niệm gọi là 'Lỗi loại II' – nghĩa là chúng ta bác bỏ một sự thật trong khi nó thực sự đúng. Cậu đang cố chứng minh Như Yên là kẻ giả dối, nhưng cậu lại quên nhìn vào những đầu ngón tay dính mực của cô ấy ngày hôm qua. Sự giả dối không bao giờ để lại những vết sẹo thực tế như vậy."
Như Yên nín thở. Nước mắt nóng hổi trào ra, lăn dài trên má. Anh biết. Anh vẫn biết tất cả, nhưng anh chọn tin vào những gì cô đã làm hơn là những gì người khác nói.
Diệp Tử cứng họng, gương mặt đỏ bừng vì tức giận: "Cậu... cậu đúng là đồ mọt sách ngu ngốc! Để rồi xem, khi cô ta đạt được mục đích, cô ta sẽ đá cậu không thương tiếc!"
Khi Diệp Tử hầm hầm bỏ đi, Trình Triết vẫn đứng đó, khẽ thở dài. Anh xoay người lại, nhìn về phía góc tường nơi Như Yên đang trốn.
"Ra đi. Đứng đó lâu như vậy, xác suất bị cảm lạnh là 70% đấy."
Như Yên chậm chạp bước ra, đôi mắt đỏ hoe, mái tóc vốn luôn được chải chuốt cẩn thận giờ hơi rối bời. Cô trông không giống một thiên nga kiêu hãnh, mà giống một chú chim nhỏ vừa thoát khỏi bão tố.
"Cậu... sao cậu lại bênh vực tớ?" Cô hỏi, giọng nghẹn ngào.
Trình Triết tiến lại gần, khoảng cách chỉ còn một cánh tay. Anh không chạm vào cô, nhưng sự hiện diện của anh mang lại một cảm giác an toàn lạ lùng.
"Tôi không bênh vực cậu. Tôi chỉ bênh vực sự thật," anh lấy trong túi ra một chiếc khăn tay sạch, đưa cho cô. "Như Yên, thiên nga thực ra là loài chim rất cứng đầu và đôi khi... rất ngốc. Cậu không cần phải mất kiên nhẫn để chứng minh điều gì cả. Sự chân thành không phải là một đích đến, nó là một quá trình."
Như Yên nhận lấy chiếc khăn, mùi hương xà phòng thanh nhẹ từ chiếc khăn khiến cô bình tĩnh lại. Cô nhìn anh, rồi bất giác bật cười, một nụ cười tự nhiên nhất từ trước đến nay.
"Trình Triết, cậu có biết là cậu rất đáng ghét không? Lúc nào cũng dùng xác suất để nói chuyện."
"Đáng ghét cũng là một biến số," Trình Triết khẽ mỉm cười, đôi mắt sau lớp kính bỗng trở nên dịu dàng. "Nào, nếu cậu không muốn bị cả trường coi là 'thiên nga khóc nhè', thì mau đi rửa mặt đi. Tiết sau là tiết Lý, và tôi nghe nói cậu vẫn chưa làm bài tập về thấu kính."
Như Yên hất tóc, lấy lại vẻ lém lỉnh: "Ai nói tớ chưa làm? Tớ sẽ giải nó nhanh hơn cậu cho xem!"
Hai người bước đi cạnh nhau trên dãy hành lang cũ. Ánh nắng ban trưa xuyên qua những khe hở của mái che, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên vai họ. Ở phía xa, những tiếng xì xào vẫn còn đó, nhưng Như Yên không còn thấy sợ hãi nữa. Cô nhận ra rằng, cái lồng son mà Diệp Tử hay Nhất Hoàng cố tình giăng ra chỉ có thể nhốt được một "Nữ thần" giả tạo, chứ không thể nhốt được một Liễu Như Yên đã bắt đầu biết trân trọng giá trị của chính mình.
Tuy nhiên, cô không thấy được ánh mắt của Trình Triết khi nhìn theo bóng lưng cô. Một thoáng lo âu hiện lên. Anh biết, ván cược có thể bỏ qua, nhưng những áp lực từ gia đình Như Yên và thế giới thượng lưu của cô mới là những "biến số" thực sự khó giải quyết mà cả hai sắp phải đối mặt.