Sự cố với Diệp Tử đã khiến Liễu Như Yên chính thức bị gạt ra khỏi "hệ sinh thái" của hội những người nổi tiếng. Kết quả của việc dám tạt gáo nước lạnh vào mặt nữ vương học đường là một hình phạt mang tính răn đe: Như Yên bị phân công trực nhật khu vực phòng thí nghiệm hóa học cũ suốt một tuần – nơi vốn dĩ chẳng ai muốn đặt chân đến vì mùi hóa chất nồng nặc và những lời đồn thổi về những "bóng ma" học thuật.
Nhưng điều cô không ngờ tới, là khi đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của phòng thí nghiệm vào chiều thứ Ba, cô thấy một dáng người cao gầy đang lúi húi lau chùi những ống nghiệm bám bụi.
"Trình Triết? Sao cậu lại ở đây?" Như Yên ngạc nhiên, chiếc xô nhựa trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn.
Trình Triết không ngẩng đầu, tay vẫn đều đặn dùng khăn mềm lau sạch một bình định mức: "Xác suất để một mình cậu lau dọn hết chỗ này trước khi trời tối là 15%. Tớ không muốn ngày mai chúng ta phải học trong một cái hang bụi bặm."
Như Yên khẽ mỉm cười. Cô biết anh đang nói dối. Trình Triết vốn không phải người lo chuyện bao đồng, anh ở đây vì anh biết cô đang bị cô lập. Cô đặt xô nước xuống, bắt đầu cầm chổi quét dọn những góc tường phủ đầy mạng nhện.
"Cảm ơn nhé, 'biến số' đồng hành."
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như rượu vang chảy tràn qua những khung cửa sổ lớn của phòng thí nghiệm. Trong không gian chỉ còn tiếng sột soạt của chổi và tiếng nước chảy lách cách, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm. Nó không ngột ngạt, mà ngược lại, mang đến cho Như Yên một cảm giác tự do chưa từng có. Không có máy ảnh điện thoại rình rập, không có những lời khen tặng sáo rỗng.
"Này Trình Triết," Như Yên đột ngột lên tiếng khi đang lau bảng đen, "Cậu có bao giờ thấy mệt mỏi khi phải luôn tỏ ra hoàn hảo không?"
Trình Triết dừng tay, anh nhìn xuống chiếc bút máy cũ đang gài ở túi áo: "Tớ không hoàn hảo, Như Yên. Tớ chỉ chọn cách sống tối giản để bảo vệ những thứ quan trọng. Còn cậu, cậu mệt à?"
Như Yên buông chiếc khăn lau, ngồi bệt xuống bục giảng, đôi chân dài đung đưa: "Mệt chứ. Mẫu giáo phải là bé ngoan, tiểu học phải đứng nhất trường, trung học phải là hoa khôi. Tớ giống như một món đồ chơi cao cấp được đặt trong lồng kính, ai đi ngang qua cũng khen đẹp, nhưng chẳng ai hỏi xem tớ có muốn đứng đó không."
Cô im lặng một chút, rồi đôi mắt bỗng sáng lên, vẻ lém lỉnh quay trở lại: "Cậu biết tớ muốn làm gì nhất bây giờ không? Tớ muốn ăn bún mắm ở cái hẻm nhỏ gần nhà ga. Cái quán mà nước lèo bốc mùi nồng nặc, bàn ghế thì xộc xệch, nhưng vị thì... ôi thôi, tuyệt hảo!"
Trình Triết nhìn nàng tiểu thư đang say sưa nói về món ăn bình dân nhất mà anh có thể tưởng tượng. Một sự đối lập hoàn hảo.
"Cậu? Ăn bún mắm?" Anh nhướng mày, vẻ mặt không giấu được sự ngạc nhiên.
"Đừng coi thường tớ!" Như Yên đứng phắt dậy, vẩy vẩy bàn tay còn dính chút bụi phấn. "Tớ còn biết cả bí mật về hung thủ trong vụ 'Mười người da đen nhỏ' trước khi đọc đến chương cuối đấy. Cậu nghĩ tớ chỉ biết dùng mỹ phẩm thôi sao?"
Trình Triết bật cười. Đó là một nụ cười rạng rỡ, khiến những đường nét vốn khô khan trên gương mặt anh trở nên mềm mại vô cùng. "Được rồi, nếu chúng ta dọn xong chỗ này trong 10 phút nữa, tớ sẽ đưa cậu đi. Tớ cũng biết một quán có 'logic' hương vị rất đáng để phân tích."
6 giờ 30 phút tối.
Liễu Như Yên, hoa khôi của trường Thanh Xuân, đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa thấp lè tè, tà áo dài trắng được vén gọn gàng để tránh bẩn. Trước mặt cô là một tô bún mắm đầy ắp tôm thịt, khói bốc lên nghi ngút.
Xung quanh họ là tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người lao động nói cười xôn xao, và mùi mắm nồng nàn đặc trưng. Trình Triết ngồi đối diện, anh tháo kính cận ra vì hơi nóng làm mờ mắt kính, để lộ đôi mắt sâu thẳm dưới ánh đèn đường vàng vọt.
"Ngon quá!" Như Yên thốt lên sau thìa nước lèo đầu tiên, gương mặt cô rạng rỡ một cách thuần khiết. "Cậu biết không, Diệp Tử mà thấy tớ ở đây, chắc cô ấy sẽ ngất xỉu mất."
"Giá trị của một con người không nằm ở chỗ họ ngồi ở đâu, mà là họ cảm thấy thế nào khi ngồi đó," Trình Triết điềm tĩnh gắp một miếng cà tím. "Hôm nay, chỉ số hạnh phúc của cậu dường như đã vượt mức 90%."
Như Yên nhìn anh, ánh mắt cô trở nên dịu lại: "Trình Triết, tại sao cậu lại thích trinh thám và những con số đến vậy?"
Trình Triết nhìn vào dòng người qua lại, giọng anh trầm xuống: "Vì trong những con số và những vụ án, mọi thứ đều có nguyên nhân và kết quả. Nó không phản bội mình. Nếu cậu tìm đúng manh mối, cậu sẽ có sự thật. Thế giới bên ngoài... đôi khi manh mối là giả, và sự thật thì bị bóp méo."
Như Yên im lặng. Cô chợt hiểu ra, sự khô khan của anh chính là một lớp giáp bảo vệ cho một tâm hồn quá đỗi nhạy cảm và từng bị tổn thương. Cô vươn tay ra, định chạm vào tay anh nhưng rồi khựng lại, thay vào đó cô gắp một miếng thịt vào bát của anh.
"Cậu không đơn độc trong thế giới hỗn loạn này đâu, Trình Triết. Ít nhất là từ bây giờ, cậu có một 'biến số' luôn sẵn sàng cùng cậu đi tìm sự thật."
Trình Triết ngước lên, nhìn cô gái đang mỉm cười dưới ánh đèn phố. Anh nhận ra rằng, vẻ đẹp của Như Yên không nằm ở danh hiệu hoa khôi, mà nằm ở chính sự dũng cảm khi cô dám rũ bỏ nó để ngồi đây, giữa một con hẻm chật hẹp, ăn một món ăn dân dã và nói những lời chân thật nhất.
Khi họ rời quán, phố đã lên đèn rực rỡ. Trình Triết dắt chiếc xe đạp cũ đi bên cạnh Như Yên. Hai bóng người đổ dài trên mặt đường, thỉnh thoảng lại sát vào nhau rồi lại rời ra, nhịp nhàng như một bản nhạc không lời.
"Mai lại trực nhật chứ?" Trình Triết hỏi khi đưa cô đến đầu phố nhà cô.
Như Yên xoay người lại, mái tóc bay nhẹ trong gió đêm, cô khẽ gật đầu: "Tất nhiên rồi. Tớ bắt đầu thấy yêu cái phòng thí nghiệm đầy bụi đó rồi đấy."
Cô quay lưng đi vào cổng biệt thự sang trọng, nhưng bước chân đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cô không biết rằng, Trình Triết vẫn đứng đó cho đến khi đèn trong phòng cô bật sáng mới lặng lẽ rời đi.
Xác suất để một hoa khôi yêu một mọt sách là bao nhiêu? Trình Triết không biết, vì lúc này, mọi công thức toán học trong đầu anh đều đã bị thay thế bởi hình ảnh một cô gái đang mỉm cười với vệt mắm nhỏ dính trên khóe môi – một hình ảnh không hoàn hảo, nhưng là sự thật tuyệt đẹp nhất mà anh từng thấy.
Tuy nhiên, niềm vui ấy chẳng kéo dài được lâu. Sáng hôm sau, trên bảng tin lớn giữa sân trường, một tiêu đề đỏ chót xuất hiện khiến cả trường náo loạn: "Vén màn sự thật: Ván cược túi hiệu và vở kịch 'Hoa khôi vượt khó' của Liễu Như Yên."
Kèm theo đó là đoạn ghi âm cuộc hội thoại của Như Yên và Diệp Tử tại quán "The Moon" đêm nọ, đoạn nói về việc "Hai tuần là đủ để một hòn đá phải nảy mầm."