Tiếng loa phát thanh của trường thường ngày chỉ phát những bản tin khô khan hoặc những bài hát cổ động sôi nổi, nhưng sáng nay, nó lại vang lên một đoạn âm thanh rè rè, rồi đột ngột trở nên rõ mồn một. Giọng nói quen thuộc của Liễu Như Yên vang vọng khắp mọi ngóc ngách, từ sân bóng rổ đến dãy hành lang khu C:
"Hai tuần là đủ để một hòn đá phải nảy mầm... Tớ không cần kim cương, tớ muốn chiếc túi Hermès đó."
Cả sân trường bỗng chốc lặng phắt, rồi bùng nổ trong những tiếng xì xào kinh ngạc. Những ánh mắt ngưỡng mộ dành cho "nữ thần" mới chiều qua thôi, giờ đây biến thành những mũi tên tẩm độc, xuyên thấu vào bóng dáng đang đứng sững lại giữa sân trường.
Liễu Như Yên cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cô nhìn lên bảng tin, nơi những tấm ảnh chụp lén cô và Trình Triết ở quán bún mắm tối qua được dán đè lên đoạn hội thoại trần trụi kia. Một sự sắp đặt hoàn hảo để biến cô thành một kẻ lừa đảo thâm hiểm, kẻ đã dùng sự chân thành giả tạo để săn lùng một "mục tiêu" đáng thương.
Cô không nhìn thấy Diệp Tử đâu, nhưng cô biết cô bạn cũ đang đứng ở một góc khuất nào đó, thưởng thức sự sụp đổ này như một buổi trình diễn nghệ thuật.
Nhưng Như Yên không quan tâm đến Diệp Tử. Điều duy nhất khiến cô thấy nghẹt thở là bóng dáng cao gầy đang đứng cách đó không xa. Trình Triết đứng tựa lưng vào cột cờ, đôi mắt anh cúi gầm xuống mặt đất. Anh không nhìn cô, không biểu lộ sự tức giận, nhưng sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn vạn lời sỉ vả.
Như Yên rẽ đám đông chạy về phía anh, đôi chân cô run rẩy: "Trình Triết... Nghe tớ giải thích..."
Trình Triết từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt sau lớp kính cận không còn chút ánh sáng nào, nó chỉ còn là một màu đen tĩnh mịch và lạnh lẽo đến thấu xương. Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên khiến Như Yên thấy tim mình đau thắt.
"Giải thích về điều gì? Về việc tớ là 'hòn đá' hay về việc chiếc túi đó thực sự rất đẹp?"
"Không phải! Những lời đó là trước khi tớ gặp cậu, trước khi tớ hiểu..." Như Yên vươn tay định nắm lấy vạt áo anh, nhưng Trình Triết đã lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách vô hình nhưng không thể vượt qua.
"Như Yên, cậu diễn hơi quá rồi đấy," giọng anh trầm xuống, sắc lẹm như dao cạo. "Tớ đã từng nghĩ mình sai về 'biến số' là cậu. Tớ đã nghĩ rằng đằng sau lớp vỏ bọc hoa khôi là một linh hồn thực sự biết đau, biết buồn. Nhưng có vẻ như tớ đã quên mất một quy luật cơ bản của xác suất: Một sự kiện được dàn dựng kỹ lưỡng luôn trông giống hệt một sự kiện ngẫu nhiên."
"Tớ không dàn dựng buổi tối hôm qua! Tớ thực sự muốn ăn bún mắm cùng cậu!" Như Yên hét lên, nước mắt đã bắt đầu tràn ra, làm nhòe đi lớp trang điểm hoàn mỹ mà cô hằng giữ gìn.
Trình Triết nhìn những giọt nước mắt ấy, rồi anh lấy từ trong cặp ra chiếc bút máy đã được hàn gắn – thứ mà Như Yên đã mất cả đêm để sửa chữa. Anh đặt nó vào tay cô, cảm giác lạnh lẽo từ thân nhựa truyền vào lòng bàn tay cô như một lời đoạn tuyệt.
"Sự chân thành mà phải thông qua một ván cược để bắt đầu, thì nó đã nhiễm độc ngay từ đầu rồi. Cảm ơn cậu vì đã sửa chiếc bút, xem như tớ nợ cậu một ân tình. Nhưng đừng mang cái 'kịch bản' này đến khu C nữa. Thư viện không phải là sân khấu để cậu diễn kịch."
Nói rồi, Trình Triết xoay người, bước đi giữa đám đông đang dạt ra nhường lối. Bóng lưng anh thẳng tắp, cô độc và kiên quyết.
Như Yên đứng đó, tay nắm chặt chiếc bút máy, những vết nứt trên thân bút như đang cứa vào da thịt cô. Xung quanh, những tiếng cười nhạo bắt đầu vang lên rõ hơn: "Nhìn kìa, nữ thần thất thế rồi." "Tội nghiệp tên mọt sách, tí nữa thì bị lừa cả tình lẫn lòng thương hại." "Hóa ra cũng chỉ là vì cái túi hiệu..."
Như Yên không còn nghe thấy gì nữa. Cô thấy mình giống như một con thiên nga bị tuốt sạch lông cánh, trơ trọi và nhục nhã giữa sự phán xét của đám đông. Cô đã thắng được ván cược về mặt kỹ thuật – cô đã khiến "hòn đá" phải nảy mầm – nhưng cô đã thua trắng tay trong cuộc chơi của trái tim.
Cô chạy trốn. Cô chạy qua những dãy hành lang, qua phòng thí nghiệm hóa học cũ còn vương mùi nước lau sàn của buổi chiều hôm qua, chạy đến nơi mà cô cảm thấy an toàn nhất: Sân thượng của tòa tháp cũ.
Gió trên cao thổi lồng lộng, làm tung bay mái tóc rối bời của Như Yên. Cô nhìn xuống sân trường nhỏ bé bên dưới, nơi những con người đang tụ tập như những quân cờ trên một bàn cờ khổng lồ.
12.21.08.21.
Cô nhớ lại mật mã của Trình Triết. Ngày Đông chí, nơi ánh sáng không bị ô nhiễm bởi hào quang giả tạo. Anh đã mở lòng cho cô bước vào nơi trú ẩn của anh, và cô đã trả ơn anh bằng một ván cược rẻ tiền.
Bất chợt, một bóng người bước ra từ cầu thang sân thượng. Không phải là Trình Triết như cô hằng mong đợi. Là Diệp Tử.
Diệp Tử khoanh tay, thong dong bước tới, vẻ mặt đầy sự đắc thắng: "Thế nào? Cảm giác bị 'hòn đá' đá văng ra khỏi thế giới của nó có tuyệt không?"
Như Yên không quay lại, cô nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt: "Tại sao cậu lại làm thế?"
"Vì tớ ghét cái cách cậu giả vờ làm người tốt," Diệp Tử gằn giọng. "Cậu vốn dĩ thuộc về thế giới của tụi tớ, Như Yên ạ. Đừng cố gắng trở nên khác biệt. Cái túi Hermès tớ đã đặt trên bàn học của cậu rồi. Coi như phần thưởng cho vở kịch xuất sắc nhất năm."
Như Yên từ từ quay lại. Cô không khóc nữa, ánh mắt cô trống rỗng và bình thản đến lạ thường. Cô lấy trong cặp ra chiếc túi hiệu sang trọng mà Diệp Tử vừa nhắc đến – thứ mà cô từng khao khát có được để khẳng định vị thế của mình.
Trước sự kinh ngạc của Diệp Tử, Như Yên cầm chiếc túi, vung tay ném thẳng nó xuống từ độ cao của tòa tháp. Chiếc túi đắt giá rơi tự do, lộn nhào trong không trung rồi biến mất dưới lùm cây phía dưới.
"Cậu điên rồi!" Diệp Tử hét lên.
"Đúng, tớ điên rồi mới coi cậu là bạn," Như Yên bước qua Diệp Tử, giọng cô lạnh lùng nhưng vững chãi. "Cậu có thể lấy đi danh dự của tớ, có thể khiến Trình Triết ghét tớ. Nhưng có một điều cậu không bao giờ làm được: Cậu không bao giờ có được cảm giác được anh ấy nhìn bằng ánh mắt chân thành, dù chỉ là một giây."
Như Yên bước xuống cầu thang, bỏ lại Diệp Tử đứng sững sờ giữa cơn gió lốc. Cô biết, con đường phía trước sẽ cực kỳ gian nan. Trình Triết đã đóng cửa trái tim, và cả trường đang quay lưng lại với cô. Nhưng ít nhất, vào giây phút chiếc túi rơi xuống, Như Yên biết mình đã thực sự thoát khỏi cái lồng kính.
Cô không còn là Thiên nga. Cô chỉ là Liễu Như Yên – một cô gái tội lỗi đang tìm cách vá lại những mảnh vỡ của lòng tin.
Tối hôm đó, tại một góc tối trong thư viện khu C, Trình Triết ngồi lặng lẽ. Anh mở cuốn sổ tay mật mã, nhìn vào dòng chữ P(A|B) = ?.
Anh cầm bút, gạch một đường dứt khoát lên dòng chữ đó. Nhưng khi định gấp sổ lại, anh chợt nhìn thấy một vệt mực nhỏ khô lại trên mặt bàn – vệt mực từ đôi bàn tay trầy xước của Như Yên ngày hôm qua.
Toán học nói rằng cô ấy đã lừa dối. Nhưng vệt mực này... nó không biết nói dối. Trình Triết gục đầu xuống bàn, hai tay đan chặt vào tóc. Lần đầu tiên trong đời, nhà toán học trẻ tuổi nhận ra: Có những xác suất, dù nhỏ đến đâu, vẫn có thể khiến người ta đau lòng đến nghẹt thở.