Sau cơn bão dư luận, ngôi trường Thanh Xuân dường như trở nên chật chội đối với Liễu Như Yên. Cô bước đi giữa những ánh nhìn soi mói như một tội đồ đang thụ án. Diệp Tử và nhóm bạn cũ không còn làm phiền cô, có lẽ vì sự dứt khoát của cô khi ném chiếc túi hiệu đã khiến họ nhận ra rằng "con búp bê" này đã thực sự bị hỏng.
Như Yên không còn đến thư viện khu C vào giờ nghỉ. Cô biết sự hiện diện của mình lúc này chỉ khiến Trình Triết thêm chán ghét. Nhưng thay vào đó, cô bắt đầu đến trường sớm hơn bất kỳ ai, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp làm tan sương sớm trên mặt hồ liễu.
6 giờ 15 phút sáng. Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân cô vang lên đều đặn. Như Yên lẻn vào thư viện khu C – nơi mà bác bảo vệ vốn đã quá quen mặt cô nên thường mở cửa sớm.
Cô đi đến vị trí quen thuộc của Trình Triết cạnh cửa sổ. Anh luôn ngồi ở chiếc ghế số 4, dãy bàn thứ hai. Như Yên nhẹ nhàng cúi xuống, luồn tay vào ngăn bàn gỗ cũ kỹ, nơi có những vết xước theo thời gian. Cô đặt vào đó một cuốn sách có bìa màu xanh rêu, tiêu đề in nổi: “Hồi kết cho một kẻ thủ ác” của Agatha Christie.
Bên trong trang đầu tiên, không có những lời xin lỗi sướt mướt hay những lời hứa hẹn sáo rỗng. Cô chỉ gạch chân một dòng duy nhất trong phần đề tặng: "Sự thật đôi khi giống như một bức tranh ghép hình, thiếu một mảnh cuối cùng thì mọi suy luận đều trở nên tàn nhẫn."
Và bên cạnh dòng chữ đó, cô vẽ một ký hiệu nhỏ: một bông hoa liễu được tạo thành từ những con số tọa độ.
Khi Trình Triết bước vào thư viện vào giờ học tự chọn, anh ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng của Như Yên vẫn còn vương lại trong không khí.
Anh ngồi xuống, tay đưa vào ngăn bàn để lấy cuốn sổ tay theo thói quen. Những ngón tay anh chạm phải lớp bìa giấy cứng. Trình Triết khựng lại. Anh từ từ rút cuốn sách ra. Khi nhìn thấy cái tên Agatha Christie, đôi chân mày anh khẽ nhíu lại.
Anh định vứt nó sang một bên, nhưng dòng gạch chân ở trang đầu tiên đã giữ tay anh lại. Trình Triết đọc đi đọc lại dòng chữ đó. Anh là một nhà toán học, một kẻ tôn thờ logic, nhưng anh cũng là một thợ săn. Và một thợ săn thì luôn biết rằng, nếu một người thực sự muốn lừa dối, họ sẽ chọn những kịch bản dễ dàng hơn là việc dậy sớm mỗi ngày để gửi gắm những lời nhắn ẩn ý như thế này.
Anh lật đến trang cuối của cuốn sách. Không có thêm dòng chữ nào, nhưng có một kẹp sách bằng cỏ khô – loại cỏ chỉ mọc ở phía sau tòa tháp cũ.
Trình Triết khép cuốn sách lại, hơi thở anh nặng nề hơn một chút. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Liễu Như Yên đang một mình trực nhật dưới sân trường. Cô không còn mặc những bộ váy áo lộng lẫy, chỉ là bộ đồng phục đơn giản, mái tóc cột cao để lộ cái gáy gầy guộc. Cô đang lặng lẽ nhặt từng mẩu rác nhỏ dưới gốc cây, không màng đến những lời chế nhạo của đám nam sinh đi ngang qua.
Sự kiêu hãnh của cô dường như đã bị mài mòn, nhưng từ đống tro tàn đó, một thứ sức mạnh mới đang trỗi dậy. Đó là sự nhẫn nại của một kẻ biết mình sai và đang lặng lẽ tìm cách sửa chữa mà không cần sự tha thứ ngay lập tức.
Những ngày sau đó, "trò chơi trinh thám" bí mật giữa hai người cứ thế diễn ra.
Mỗi sáng, Như Yên để lại một cuốn sách khác nhau với những mật mã mới. Khi thì là một bài toán xác suất được giải dang dở, khi thì là một bản đồ vẽ tay về những quán ăn vỉa hè mà họ từng nhắc tới.
Trình Triết chưa bao giờ trả lời trực tiếp bằng lời nói. Nhưng Như Yên nhận ra rằng, mỗi khi cô để lại một cuốn sách, ngày hôm sau, cuốn sách đó sẽ được trả lại đúng vị trí cũ, và trang mà cô gạch chân sẽ luôn có một vệt mực mờ, như thể có người đã dùng tay miết lên đó rất nhiều lần.
Đến ngày thứ mười, Như Yên để lại cuốn “Án mạng trên sông Nile”. Bên trong, cô kẹp một chiếc lá liễu đã ép khô.
Buổi chiều hôm đó, khi đang dọn dẹp phòng thí nghiệm hóa học (nơi cô vẫn bị phạt trực nhật thêm một tuần vì vụ "gây rối" bằng đoạn ghi âm), Như Yên thấy một mẩu giấy nhỏ được dán trên mặt bàn thí nghiệm đầy bụi:
"Xác suất để một người nhận ra lỗi sai là 50%. Xác suất để họ sửa sai mà không cần được đáp lại là 10%. Và xác suất để tôi tha thứ cho một kẻ lừa đảo... hiện tại là một ẩn số."
Bên dưới dòng chữ khô khan đó là một phụ lục nhỏ: "Nhưng ẩn số thì luôn có thể tìm ra giá trị, nếu có đủ dữ kiện. 5 giờ chiều mai, sân thượng tòa tháp cũ. Đừng mang theo kịch bản."
Như Yên đứng lặng giữa phòng thí nghiệm, mẩu giấy nhỏ trong tay cô rung lên bần bật. Nước mắt cô rơi xuống, làm nhòe đi dòng chữ của Trình Triết. Anh không hứa hẹn, anh không tha thứ ngay, nhưng anh đã cho cô một "ẩn số".
Cô chợt nhận ra, bí mật dưới ngăn bàn không phải là những cuốn sách trinh thám, mà là sự kiên trì của cô đã chạm được vào phần lý trí cứng nhắc nhất của anh.
Nhưng, cuộc đời không phải là một cuốn tiểu thuyết trinh thám nơi mọi thứ kết thúc khi hung thủ lộ diện. Khi Như Yên đang chuẩn bị cho cuộc hẹn "ẩn số" ấy, cô nhận được một cuộc gọi từ mẹ mình – một người phụ nữ quyền lực luôn coi danh dự gia đình là tối thượng.
"Như Yên, mẹ đã nghe về vụ bê bối ở trường. Mẹ đã làm thủ tục chuyển trường cho con sang Anh Quốc vào cuối tháng này. Gia đình Liễu không cần một hoa khôi bị bôi bẩn."
Thế giới xung quanh Như Yên một lần nữa sụp đổ.