MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Tin Lời Hoa Khôi!Chương 9: CƠN MƯA RÀO VÀ CHIẾC Ô MÀU XÁM TRO

Đừng Tin Lời Hoa Khôi!

Chương 9: CƠN MƯA RÀO VÀ CHIẾC Ô MÀU XÁM TRO

1,269 từ · ~7 phút đọc

Bầu trời thành phố vào những ngày cuối hạ thường thay đổi nhanh như tâm trạng của một thiếu nữ. Mới sáng nay còn nắng gắt đến cháy da, vậy mà khi kim đồng hồ nhích dần đến con số năm, mây đen đã từ đâu kéo về, đặc quánh và nặng nề như muốn sụp xuống đỉnh tòa tháp cũ.

Như Yên đứng trên sân thượng, đôi bàn tay bám chặt vào lan can gỉ sét. Cô không mang theo ô, cũng chẳng mặc áo khoác. Gió thổi mạnh làm mái tóc dài của cô rối bời, che khuất một gương mặt đang tái đi vì lạnh và vì cuộc điện thoại định mệnh của mẹ lúc trưa.

“Cuối tháng này... gia đình Liễu không cần một hoa khôi bị bôi bẩn.”

Câu nói đó cứ xoáy vào tâm trí cô như một vòng lặp không hồi kết. Cô đã cố gắng rũ bỏ lớp vỏ bọc hoàn hảo để sống thật, nhưng trớ trêu thay, chính cái "sự thật" đầy tì vết đó lại là thứ khiến cô bị trục xuất khỏi nơi mà mình vừa mới bắt đầu tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại.

Tiếng bước chân khô khốc vang lên trên bậc thang đá. Trình Triết xuất hiện. Anh mặc chiếc áo khoác mỏng màu xám tro, trên tay cầm một chiếc ô cùng màu. Anh đứng lại ở cửa sân thượng, nhìn dáng hình nhỏ bé của Như Yên đang run rẩy giữa cơn gió lộng.

"Xác suất để một người thông minh đứng ngoài trời khi sắp có bão là 0%," Trình Triết lên tiếng, giọng anh vẫn thế, bình thản nhưng lần này có chút gì đó xót xa ẩn giấu. "Cậu định dùng khổ nhục kế để tìm lời giải cho 'ẩn số' à?"

Như Yên quay lại, cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nước mắt đã nhanh hơn, chúng lăn dài trên má cô trước khi cơn mưa kịp rơi xuống. "Tớ chỉ muốn cảm nhận một chút... sự chân thật của thời tiết thôi."

Trình Triết bước lại gần, anh bung chiếc ô màu xám tro, che chắn cho cả hai khỏi những hạt mưa đầu tiên bắt đầu nặng hạt. Không gian dưới tán ô hẹp lại, đưa mùi hương xà phòng của anh và mùi gỗ đàn hương của cô quyện vào nhau.

"Tớ đã đọc cuốn sách cậu để lại," Trình Triết nhìn ra màn mưa trắng xóa đang bao phủ sân trường. "Về mảnh ghép cuối cùng của bức tranh. Như Yên, tớ đã kiểm tra lại các dữ kiện. Những cuốn sách cậu chọn, những ghi chú cậu để lại... chúng không nằm trong bất kỳ kịch bản nào mà Diệp Tử có thể nghĩ ra. Chỉ có một kẻ thực sự cô đơn mới tìm thấy những dòng chữ đó trong sách của Agatha."

Như Yên cúi đầu, hai vai cô run lên bần bật: "Trình Triết, nếu tớ nói rằng tớ không cần sự tha thứ nữa, cậu có tin tớ không?"

Trình Triết khựng lại, anh xoay nhẹ cán ô: "Tại sao? Cậu đã tốn mười ngày để gửi mật mã cho tớ mà."

"Vì tớ sắp đi rồi," Như Yên nói, giọng cô nghẹn lại, nhỏ đến mức suýt bị tiếng mưa át mất. "Mẹ tớ đã làm thủ tục cho tớ sang Anh. Hai tuần nữa. Tớ không còn thời gian để đợi cậu tha thứ, tớ chỉ muốn... tớ chỉ muốn cậu biết rằng, mười ngày qua là mười ngày tớ thấy mình sống thực nhất."

Cánh tay cầm ô của Trình Triết bỗng cứng đờ. Một sự im lặng kéo dài giữa hai người, chỉ có tiếng mưa đập vào lớp vải ô lụp bụp như tiếng trống trận. Bản tính logic của anh đang cố gắng xử lý dữ kiện mới này, nhưng lần đầu tiên, bộ não của nhà toán học trẻ tuổi bị "treo".

"Hóa ra đây là lý do cậu chọn tòa tháp này," Trình Triết khẽ nói, ánh mắt anh nhìn vào dãy hành lang khu C phía xa. "Nơi ánh sáng duy nhất không bị ô nhiễm... Cậu muốn xóa sạch dấu vết của mình trước khi biến mất sao?"

"Tớ không muốn xóa sạch," Như Yên ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh. "Tớ muốn để lại một 'biến số' trong lòng cậu. Một biến số mang tên Liễu Như Yên, để mỗi khi cậu giải một bài toán xác suất, cậu sẽ nhớ rằng có một cô gái đã từng vì cậu mà học cách yêu những con số khô khan."

Trình Triết thở dài, anh đưa tay ra khỏi tán ô, hứng lấy những giọt mưa lạnh buốt. "Như Yên, cậu lại sai rồi. Trong toán học, nếu một biến số xuất hiện và làm thay đổi toàn bộ kết quả của phương trình, thì phương trình đó không bao giờ có thể quay lại trạng thái ban đầu được nữa."

Anh quay sang nhìn cô, lần đầu tiên anh chủ động rút ngắn khoảng cách, bàn tay anh đặt nhẹ lên vai cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp áo mỏng, sưởi ấm tâm hồn đang đóng băng của Như Yên.

"Cậu đi Anh không phải là một kết quả, nó chỉ là một tham số mới. Nhưng tớ ghét những bài toán dang dở."

Mưa mỗi lúc một to, biến tòa tháp thành một ốc đảo tách biệt giữa biển nước. Trình Triết nghiêng ô về phía Như Yên nhiều hơn, mặc cho vai áo mình bắt đầu ướt đẫm.

"Hai tuần," Trình Triết lặp lại con số đó. "Xác suất để chúng ta tạo ra một kỷ niệm không bao giờ phai nhạt trong 14 ngày là bao nhiêu?"

Như Yên sững sờ nhìn anh: "Cậu... cậu không giận tớ nữa sao?"

"Tớ vẫn giận," Trình Triết khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo chút buồn bã và cả sự dịu dàng hiếm hoi. "Tớ giận vì cậu đã lừa tớ ngay từ đầu, và tớ giận hơn vì cậu lại định bỏ cuộc ngay khi tớ vừa định nói ra lời giải của ẩn số."

Như Yên nín thở, cô cảm nhận được trái tim mình đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. "Lời giải... là gì?"

Trình Triết không trả lời ngay. Anh thu ô lại một chút, để gương mặt hai người sát gần nhau hơn bao giờ hết. Hơi thở của họ hòa vào màn mưa lạnh.

"Lời giải là: Sai lầm của cậu là có thật, nhưng sự chân thành của cậu cũng là có thật. Và trong thế giới của Trình Triết, tớ chấp nhận sai số này. Vì không có cậu, mọi kết quả đúng đều trở nên vô nghĩa."

Dưới cơn mưa rào mùa hạ, giữa tòa tháp cũ kỹ và chiếc ô màu xám tro, Như Yên thấy mình như được sinh ra một lần nữa. Cô không còn là hoa khôi, không còn là kẻ tội đồ, cô chỉ là một cô gái được phép sai và được phép yêu.

Cô khẽ tựa đầu vào vai Trình Triết, mặc cho nước mưa hắt vào mặt. Cảm giác bình yên này, cô sẽ mang theo đến tận trời Anh xa xôi.

Nhưng ở dưới chân tháp, khuất sau những lùm cây sũng nước, bóng dáng của Thẩm Nhất Hoàng đang đứng đó. Hắn nhìn lên sân thượng với một nụ cười hiểm ác, trên tay là chiếc điện thoại đang ở chế độ ghi hình. "Nữ thần và mọt sách, một đoạn phim tình cảm dưới mưa... Đây sẽ là dấu chấm hết hoàn hảo cho giấc mơ của hai người."