MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Tin Lời Hoa Khôi!Chương 10: ĐIỂM RƠI CỦA TRÁI TIM: SỰ TÒ MÒ BẮT ĐẦU

Đừng Tin Lời Hoa Khôi!

Chương 10: ĐIỂM RƠI CỦA TRÁI TIM: SỰ TÒ MÒ BẮT ĐẦU

1,252 từ · ~7 phút đọc

Trận mưa rào hôm qua đã gột rửa đi lớp bụi bặm bám trên những tán liễu, nhưng nó không thể xóa nhòa đi cảm giác lành lạnh vẫn còn đọng lại trong lòng Như Yên. 14 ngày. Con số ấy treo lơ lửng trên đầu cô như một chiếc đồng hồ cát đang chảy những hạt cuối cùng.

Sáng thứ Bảy, trường học vắng lặng. Trình Triết hẹn cô ở cổng sau, nơi không có máy quét thẻ, cũng không có những ánh mắt tò mò. Anh không mặc đồng phục, chỉ là một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jeans đen, trông anh trẻ trung và bớt đi phần "giáo sư" thường ngày.

"Hôm nay chúng ta sẽ không giải toán, cũng không tìm hung thủ," Trình Triết nói khi anh dắt chiếc xe đạp cũ tới trước mặt cô. "Hôm nay, tớ muốn kiểm chứng một giả thuyết: Liệu Liễu Như Yên có thể tồn tại một ngày mà không cần gương soi và sự tung hô?"

Như Yên mỉm cười, cô nhảy phắt lên yên sau xe đạp, tà váy hoa nhí tung bay: "Thử thách đã được chấp nhận. Đi thôi, thợ săn!"

Trình Triết đưa cô đến một khu chợ đồ cũ nằm sâu trong lòng thành phố. Nơi đây không có những cửa hiệu lộng lẫy, chỉ có những sạp hàng bày bán đủ thứ thượng vàng hạ cám: từ những chiếc radio chạy băng cassette từ thập niên 90 đến những chồng sách cũ úa vàng.

Như Yên sà vào một sạp bán phụ kiện cũ. Cô cầm lên một chiếc kính râm gọng to bản theo phong cách retro, đeo vào rồi quay sang nhìn Trình Triết: "Trông tớ giống một thám tử đang cải trang không?"

Trình Triết nheo mắt, anh không cười nhưng ánh mắt đầy vẻ dung túng: "Cậu giống một nữ chính trong phim điện ảnh cũ đang trốn khỏi cung điện hơn."

Họ lang thang qua những sạp sách. Như Yên dừng lại trước một cuốn sách trinh thám Pháp đã sờn gáy. Cô lật vài trang, rồi bất chợt nhìn sang Trình Triết: "Này, cậu có bao giờ tò mò không? Về việc tại sao tớ lại thích trinh thám dù tớ... trông chẳng có vẻ gì là liên quan?"

Trình Triết lấy cuốn sách từ tay cô, đặt lại vị trí cũ: "Tớ không tò mò về 'tại sao', tớ tò mò về 'cái gì'. Tớ muốn biết đằng sau sự hứng thú với cái chết và sự thật đó, Liễu Như Yên thực sự đang sợ hãi điều gì?"

Như Yên khựng lại. Cô nhìn vào đôi mắt sâu của anh, cảm thấy như mình đang bị một tia X-quang xuyên thấu. "Tớ sợ sự biến mất. Khi người ta quá hoàn hảo, họ không còn là một con người, họ chỉ là một biểu tượng. Và biểu tượng thì có thể bị thay thế bất cứ lúc nào. Nhưng nếu tớ giải được một vụ án, hay tớ tìm ra một sự thật, thì cái sự thật đó là vĩnh cửu. Nó chứng minh tớ đã từng thực sự suy nghĩ."

Trình Triết im lặng. Anh dẫn cô đến một tiệm trà nhỏ ven đường, nơi chỉ có một vài ông lão đang ngồi đánh cờ.

"Như Yên, điểm rơi của trái tim không phải là lúc cậu gặp một người hoàn hảo," Trình Triết khẽ nói khi hơi trà bốc lên làm mờ kính anh. "Nó là lúc cậu nhận ra người đó cũng có những vết nứt, và cậu thay vì muốn sửa nó, cậu lại muốn cùng họ nhìn ngắm những vết nứt đó."

Anh lấy ra một mảnh giấy nhỏ, đặt lên bàn. Không phải mật mã, mà là một bức vẽ chì giản đơn. Trong ảnh là bóng lưng một cô gái đang đứng dưới gốc liễu, mái tóc hơi rối nhưng tư thế rất kiên định.

"Tớ vẽ nó vào ngày cậu sửa chiếc bút máy. Lúc đó tớ bắt đầu tò mò về 'biến số' này. Và sự tò mò, trong toán học, chính là khởi đầu của mọi khám phá vĩ đại."

Như Yên cầm lấy bức vẽ, tay cô run nhẹ. Đây là món quà đầu tiên cô nhận được mà không phải vì cô là hoa khôi, cũng không phải để lấy lòng gia thế nhà cô. Nó đơn giản là vì cô là... cô.

"Trình Triết, nếu sau này tớ không còn ở đây..."

"Đừng dùng thì tương lai giả định," Trình Triết cắt lời cô, giọng anh trở nên đanh lại nhưng đầy che chở. "Xác suất để tớ quên cậu là 0%. Và xác suất để tớ để cậu đi mà không làm gì cả... cũng là 0%."

Buổi chiều hôm đó, họ ngồi bên bờ sông, ngắm nhìn hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng nước. Như Yên tựa đầu vào vai Trình Triết. Cô cảm thấy trái tim mình như vừa rơi xuống một khoảng không êm ái. Đây chính là điểm rơi – khoảnh khắc cô nhận ra mình đã hoàn toàn thuộc về thế giới của anh, một thế giới không có ánh đèn sân khấu nhưng tràn ngập sự thật.

Tuy nhiên, khi trời sập tối, Trình Triết đưa cô về gần đến nhà thì bắt gặp một chiếc xe đen sang trọng đang đỗ chờ sẵn. Mẹ Như Yên đứng đó, gương mặt bà lạnh lùng như băng đá, bên cạnh là Thẩm Nhất Hoàng với nụ cười đắc thắng.

Trên tay bà là chiếc điện thoại đang phát đoạn video Trình Triết và Như Yên ôm nhau dưới mưa tại tòa tháp cũ.

"Như Yên, vào nhà ngay," giọng mẹ cô không cao nhưng đầy uy quyền. Bà quay sang Trình Triết, ánh mắt khinh miệt quét qua chiếc xe đạp cũ và bộ quần áo giản đơn của anh. "Cậu học trò, cậu có biết khoảng cách giữa một hạt cát và một viên kim cương là bao nhiêu không? Đừng để sự thiếu hiểu biết của mình hủy hoại tương lai của người khác. Video này nếu phát lên trang web của trường, người bị đuổi học sẽ không phải là Như Yên."

Trình Triết đứng thẳng người, anh không hề sợ hãi, nhưng cánh tay Như Yên đang níu lấy áo anh khiến anh đau lòng. Cô đang run rẩy. Cô sợ cho anh, chứ không phải cho mình.

"Tương lai không phải là một con đường thẳng tắp theo ý muốn của ai đó, thưa bà," Trình Triết bình thản đáp. "Và kim cương hay hạt cát, thực chất đều cấu tạo từ vật chất của vũ trụ cả thôi."

"Đủ rồi!" Như Yên hét lên, cô buông tay Trình Triết ra, nhìn anh bằng ánh mắt đau đớn như lời cầu khẩn: "Cậu về đi. Làm ơn, hãy về đi!"

Chiếc xe lăn bánh vào trong cánh cổng sắt nặng nề, để lại Trình Triết đứng cô độc giữa con đường vắng. Anh nhìn theo ánh đèn hậu của chiếc xe biến mất, bàn tay nắm chặt lấy ghi-đông xe đạp đến mức nổi gân xanh.

Giai đoạn của những ván cược ngây ngô đã kết thúc. Từ ngày mai, cuộc chiến vị thế và sự chân thành sẽ bước vào một chương mới khốc liệt hơn: Nơi tình yêu phải đối đầu với định kiến giai cấp và sự tàn nhẫn của thực tế.

Hồi 1 chính thức khép lại. Điểm rơi của trái tim đã xác định, nhưng liệu nó sẽ chạm đất bình an hay tan vỡ dưới vực thẳm?